Việt Tân bị vắt chanh bỏ vỏ?


Hãy nhìn vào thực tế 40 năm sau ngày 30 tháng tư năm 1975 để thấy rằng con đường vắt chanh bỏ vỏ Việt Tân của Hoa Kỳ sau 35 năm dung dưỡng MTQGTNGPVN và Việt Tân ra sao?

KBCHN

LTS: Bài viết không nhằm mục đích lên án đảng Việt Tân đúng hay sai qua lời tố cáo của ký giả AC Thompson. Việc đúng sai đã có pháp luật, không ai có quyền khẳng định trừ tác giả Thompson. Bài viết chỉ mục đích phân tích tại sao câu chuyện đến nay mới được đưa ra ánh sáng và đưa ra làm gì rồi FBI sẽ làm gì?

Vắt chanh bỏ vỏ người quốc gia thường ám chỉ sự “không tin dùng” cá nhân nào đó sau khi khai thác xong. Trong khi thành ngữ này thật ra cũng đã được chính người Hoa Kỳ áp dụng nhiều nhất trong chiều dài của chính sách ngoại giao. KBCHN muốn nói đến sự kiện gần đây nhất cho cái gọi là “Vắt Chanh Bỏ Vỏ” là cuốn phim “Terror in Little Saigon”.

39 năm qua từ sau ngày 30 tháng tư năm 1975, người Mỹ chẳng ai thèm quan tâm chuyện cờ Vàng sống chết trên đấy Mỹ. Nhưng chỉ vì chủ trương “mỗi một lá phiếu có một giá trị cho kết quả” một số các dân cử Hoa Kỳ đặc biệt là Mỹ gốc Việt đã “kiss ass” (chữ Mỹ có nghĩa là bợ đít) cộng đồng người Việt bằng sự vinh danh lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Cộng đồng người Việt quốc gia cho thấy trỉnh độ rất ấu trĩ về nhận thức nên sẽ không suy nghĩ sâ sắc vì tự ái được vuốt ve. Do đó, không ai để ý chữ “Heritage” kèm theo trong các nghị quyết Cờ Vàng. Heritage là truyền thống, nhưng những nhà buôn bán chính trị Việt Nam thì với chính sách “buôn hàng giả bán hận thù” đã cố tình không (tinh) dịch 2 chữ truyền thống mà chỉ tuyên truyền tiểu bang A, quận hạt B, thành phố C ….v…v… đã vinh danh lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Các ông bà già đầu non dạ vui mừng hớn hở làm như nghị quyết ra đời sẽ là phương tiện hồi hương mà không cần phục quốc. Vậy mà 40 năm vẫn chưa mở mắt khi đối tác toàn diện đã được công khai với cả 3 lãnh đạo Thủ tướng, Chủ tịch và Tổng Bí Thư cùng lần lượt đến Mỹ.

Nghị quyết chỉ mang tính ngoại giao và không bị luật lệ chi phối. Hôm nay thích thì công nhận ngày mai chán thì rút lại. Không phải là sắc luật bắt mọi người tôn trọng. Nhưng vì tự ái thua trận quá cao, nên một số người Việt hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ vẫn thích bám víu vào một cái phao, dù đó là bánh vẽ để được sống với ảo tưởng là VNCH vẫn còn hiện hữu và “năm sau chúng ta sẽ tưởng niệm ngày Quốc Hận tại Sài Gòn” (Nếu lấy lại được Sài Gòn thì có còn cần ngày Quốc Hận nữa không, nói ngu mà không biết mình nói gì?). Không thực tế để nhìn thấy có một sự hi vọng nào để giải thể chế độ cộng sản và phục hồi chế độ VNCH khi chiếc ghế Việt Nam đã siết chặt bù loong vào những ủy ban trong Liên Hiệp Quốc.

Những người Chống Cộng Cực Đoan (CCCĐ) hôm nay thật ra chỉ yêu chế độ VNCH đúng hơn là yêu đất nước hay tổ quốc Việt Nam. Vì mù quáng mơ ảo tưởng họ đã không nghĩ đến những sự vô lý miễn là được “công nhận” như là một viên thuốc ngủ bọc đường. Thí dụ “Ngày tháng tư đen”. Tại sao ngày tháng tư đen, những người mừng vui khi nghị quyết công nhận ngày 30 tháng tư là “ngày tháng tư đen” có biết ý nghĩa là gì không? Tại sao là đen? Phải chăng màu tang tóc nên người ta đã làm băng đen để tang như tổ chức Việt Tân bắt các đoàn viên đeo mỗi 30 tháng tư. Khi xác nhận như vậy tức là mình đồng ý là đã “thua” đúng không? Vậy tại sao lại mừng rỡ hoan hô cái thằng ngu đi xin cái nghị quyết được “công nhận là thua” hay sao?

Trở lại chuyện công đồng, trung tuần tháng 11, Chương trình the Front do đài truyền hình PBS chiếu cuốn phim “Terror in Little Saigon”. Một cuốn phim do ký giả AC Thompson dày công nghiên cứu và điều tra. Nhà báo AC Thompson không làm công việc của công tố viên và cũng không làm công việc của bồi thẩm đoàn. Ông chỉ đi tìm sự thật và nói lên sự thật. Ông muốn là sáng tỏ một nghi án về cái chết của 5 nhà báo mà dư luận vẫn cho là có bàn tay nhám nhúa của tổ chức Mặt Trần Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam sau biến cải với danh xưng Việt Tân (Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đồng Minh Hội.)

Chuyện chưa ngã ngũ người bị tố cáo là Việt Tân chưa lên tiếng thì một số cơ quan ngoại vi của tổ chức Việt Tân đã rao rảo bu lu bù loa lên án là sỉ nhục danh dự cộng đồng, là kỳ thị và vu khống. Sau đó là thông báo của đảng trưởng Đỗ Hoàng Điềm kêu gọi họp báo ngày 14/11/2015 tại Rose Center.

Trước hết, hãy đừng xem tôi ác của Việt Tân (nếu có) là tôi ác của người Việt tị nạn. Không thể lấy hành động một người ăn cắp vặt trong siêu thị bị bắt để lên án người Mỹ kỳ thị hay nhục mạ người Việt Nam. Ký giả AC Thompson không hề kết án cộng đồng người Việt tị nạn và lại càng không có một lời xúc phạm danh dự của người Việt tị nạn. Ông nghị viên Garden Grove người Việt, Bùi Phát vẫn bản tính hung hăng con bọ xít nhảy vào “ăn có” bám đít Việt Tân trong khi ông Thị trưởng Tạ Đức Trí của thành phố Westminster thường bị xem là thành viên của Việt Tân thì lại trở thành Thủ tướng “hột thị” Trần Thiện Khiêm để im lặng là vàng. Các nghị viên khác khôn ngoan không phản ứng chờ gió chiều nào che chiều đó. Ông nghị viên Bùi Phát không phải là người của Việt Tân nhưng bản tính háo danh và háu đá thích làm “anh hùng cộng đồng” nên nhảy ra “lãnh đạo”. Lãnh đạo không thấy nhưng đụng vào truyền thông Hoa Kỳ dễ bị “lãnh đạn” thay vì lãnh đạo.

Rồi có người lại hung hăng con bọ xít đòi biểu tình phản đối cuốn phim tại trụ sở đài PBS hoặc kéo đến trụ sở báo OC Weekly hoặc OC Register. Một hành động nếu có, rõ ràng vi phạm quyền tự do báo chí và tự cho phép cộng đồng Người Việt ở Mỹ có quyền kiểm duyệt bản tin? Nước Mỹ vốn trưởng thành về dân chủ rất nhanh dù chỉ có 239 năm lập quốc nhưng tinh thần thượng tôn làm cho trật tự ổn định nhờ luật pháp. Luật Mỹ cho phép người bị vu khống hay hàm oan có thể kiện tại tòa để lấy lại danh dự. Vụ báo Người Việt kiện báo Saigon Nhỏ hay nhà báo Nguyễn Phương Hùng kiện “cộng đồng” trong đó có ít nhất 10 người là thành viên của đảng Việt Tân. Do đó, cách hay nhất Việt Tân có thể làm được chính là đưa PBS, OC Weekly, OC Register và ký giả AC Thompson ra tòa về tôi vu khống và tiếp tay tuyên truyền phỉ báng thay vì họp báo thanh minh thanh nga. Một hay ngàn cuộc họp báo của Việt Tân cũng chỉ là chuyện gà què ăn bẩn cối xay loanh quanh trong cái Bolsa quốc bằng lỗ mũi và chẳng giải quyết được gì.

Việt Tân họp báo. Họp báo để giải thích những lời tố cáo “vô căn cứ” của AC Thompson có đủ làm dư luận Hoa Kỳ tin là PBS thêu dệt hay FBI sẽ tin lời giải thích của Việt Tân? Những người đến nghe buổi họp báo lại càng không có một thẩm quyền để có thể công nhận Việt Tân bị hàm oan. Việc họp báo chẳng qua Việt Tân chỉ muốn làm công việc tự rửa mặt với các đoàn viên vì lời tố cáo. Việt Tân muốn trấn an mọi người bình tĩnh đừng bỏ đảng đồng thời khích động lòng tự ái dân tộc (nhục mạ cộng đồng) để hầu giựt dây những cuộc biểu tình “áp lực” khiến PBS phải “xin lỗi” chăng?

Làm gì thì làm KBCHN không ý kiến nhưng sự kiện 5 nhà báo bị sát hại thì rõ ràng và đã bị chìm xuồng bởi FBI vì lý do nào đó. Luật Mỹ cấm dùng nước Mỹ để lập căn cứ tấn công một nước mà Mỹ đã có quan hệ ngoại giao. Trường hợp tướng Vang Pao của Lào bị xử án là một thí dụ. Vậy tại sao MTQGTNGPVN lại được phép làm chuyện đó? Có thật được Mỹ gối đầu không? Chính vì quá lộ liễu nên mặt trận đổi từ đấu tranh bạo động (mỗi ngày tiếp thu một đồn bóp của VC) biến thái thành bất bạo động Việt Nam Canh Tân Cách Mạng đảng tức Việt Tân. Việc này sẽ đề cập trong bài viết khác.

Hãy nhìn vào thực tế 40 năm sau ngày 30 tháng tư năm 1975 để thấy rằng con đường vắt chanh bỏ vỏ Việt Tân của Hoa Kỳ sau 35 năm dung dưỡng MTQGTNGPVN và Việt Tân ra sao?

1- Khởi đi từ ngày 30/4/2015 với thông báo của Bộ tư lệnh Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ cho ban tổ chức ngày Quốc Hận 2015 biết quyết định cấm treo quốc kỳ và cử hành quốc ca VNCH. Thông báo nhấn mạnh Hoa Kỳ và Việt Nam đã có bang giao. Do đó, mọi buổi lễ nghi có tính cách đi ngược lại chính sách ngoại giao đến quốc gia thân hữu đều không được thực hiện trong buổi lễ. Vì trại TQLC Pendelton là tài sản trực thuộc chính phủ liên bang Hoa Kỳ, cho nên nghi thức chào quốc kỳ và hát quốc ca VNCH sẽ không được thực hiện trong buổi lễ. Phát ngôn viên của bộ tư lệnh TQLC còn nhấn mạnh: “Lá quốc kỳ VNCH không đại diện cho một nước hiện hữu và không được Liên Hiệp Quốc công nhận sẽ không được chính thức xuất hiện trong phạm vi các cơ quan của chính phủ liên bang.”

2- Ngày 12 tháng 9 năm 2015, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam tổ chức họp báo với cộng đồng người Việt tại quận Cam xuất hiện với logo cờ Việt Mỹ và 20 năm kỷ niệm bang giao Việt Mỹ trên ve áo. Hơn thế nữa ông không cho mang biểu tượng hoặc đặt cờ VNCH trong buổi họp báo dù ông biết cộng đồng người Việt đến tham dự là ai. Ông đã có 3 buổi họp trong cùng ngày: a) Tiếp tân của Giám Sát Viên Andrew Đỗ; b) Họp báo cộng đồng Việt Nam; c) Nói chuyện tại tư gia Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn. Chi tiết 3 cuộc họp này KBCHN không cần viết thêm vì mọi người đều rõ: lá cờ VNCH không được treo tại cả 3 nơi.

3- Hội chợ đa văn hóa của các sắc dân tại Vancouver (Canada) sau đó vào ngày 15/9 phái đoàn Việt Nam xuất hiện lần đầu tiên với rừng cờ Đỏ Sao Vàng dưới sự hướng dẫn của Bí Thư Thành Ủy Lê Thanh Hải.

4- Tết Trung Thu tại Toronto (Canada) không treo cờ Vàng 3 Sọc Đỏ như các lễ lạc cộng đồng người Việt hải ngoại.

5- Ngày 3/11/2015, truyền hình PBS thường được biết ít có chương trình mang sắc thái chính trị đột nhiên cho chiếu phim Terror in Little Saigon. Cuốn phim nhắc lại câu chuyện cũ trên 30 như mọi người biết: Cái chết của 5 nhà báo và đã công khai xác nhận thủ phạm là Việt Tân.

Sau 40 năm không phải người Mỹ mới tìm ra sự thật. Sự thật có đó nhưng bị bao che vì lý do gì đó mà ký giả Alan C. Thompson chỉ muốn có lời giải thích của FBI hay chính FBI phải mở lại hồ sơ tội ác này để làm sáng tỏ sự việc oan ức. Người Mỹ luôn có chủ trương nếu không đã không có những diễn tiến liên tục như trên trong năm 2015. Nhưng động cơ nào thúc đẩy AC Thompson làm chuyện này? Đó mới chính là điều dư luận cần quan tâm và mốn biết. Phải chăng quả chanh sau khi vắt hết nước với những giọt cuối cùng khi cánh cửa TPP mở ra thì vỏ chanh phải được ném vào sọt rác? Tại sao không ai nghĩ FBI mượn tay AC Thompson để gợi ý mở lại hồ sơ hay chính bộ Nội Vụ Hoa Kỳ cung cấp tài liệu để xếp lá bài Việt Tân?

Con bài ngày xưa dùng làm cây gậy (Việt Tân) hết dùng vì củ cà rốt (TPP) đã được Việt Nam đón nhận. Chiến tranh Việt Nam và Iraq với những sự thật được phơi bầy ai cũng nhìn thấy những màn phù thủy của nhà đạo diễn tài ba Hoa Kỳ. Những Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Chính Kết, Vũ Hoàng Hà, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần đều cho thấy những nhà “đấu tranh” này chỉ mong ấm cật không hơn không kém. Với chiều hướng này thì chiếc vé “one way” của Nguyễn Lân Thắng chắc sẽ không bao giờ có. Chửi lãnh đạo của đồng minh Hoa Kỳ không phải lý do dễ dàng được chấm điểm là đấu tranh dân chủ.

Nhưng nếu câu chuyện Terror in Little Saigon đi xa hơn và có người vào tù thì ai sẽ là người bị hi sinh? KBCHN sẽ trả lời cho các bạn người ấy là ai tong bài viết kế tiếp.

Advertisements

Sự tàn ác gian manh của Mặt Trận kháng chiến bịp Hoàng Cơ Minh và băng đảng Mafia Việt Tân


Người viết đã bỏ ra trên 10 năm để sưu tập tài liệu, chứng từ… Tội giết người của tập đoàn bịp bợm Mặt Trận trước kia và Việt Tân hiện nay, ra trước công luận nhằm mục đích yêu cầu những tên đầu lãnh VT chịu hoàn toàn trách nhiệm những KCQ.

Lời người viết: Kể từ ngày những chiếc mặt nạ  “kháng chiến” bịp bợm của giòng họ Hoàng Cơ và tập đoàn Mafia Việt Tân bị rơi rụng như lá mùa thu. Đã phơi bày cho công chúng được nhận diện bọn lưu manh núp dưới danh nghĩa “giải phóng Việt Nam” không ngoài mục đích lường gạt tiền bạc của tập thể người Việt Lưu vong, cùng đánh mất niềm tin  chống cộng của dân tộc.
Người viết đã bỏ ra trên 10 năm để sưu tập tài liệu, chứng từ… Tội giết người của tập đoàn bịp bợm Mặt Trận trước kia và Việt Tân hiện nay, ra trước công luận nhằm mục đích yêu cầu những tên đầu lãnh VT chịu hoàn toàn trách nhiệm  những “kháng chiến quân”: đã tự tay giết, mất tích một cách đầy bí ẩn , đầy nghi vấn và bị lùa hết vào cho Việt cộng giết chết, bị thương tích suốt đời cũng như bị tù đày nhiều năm. Những con số, tư liệu… trong bài viết chúng tôi có chứng từ giấy trắng mực đen, nếu Việt Tân và cơ quan chính phủ muốn đối chất.

 Thạch Hãn

 

Điều mong muốn toàn dân là “giải phóng “khỏi ách thống trị gian tà  của chế độ CS nên từng lớp trai yêu nước chấp nhận hy sinh cho đại cuộc mà duy nhất thời bấy giờ chỉ có “Mặt Trận “ của ông “tướng sạch Hoàng Cơ Minh” họ lao vào cuộc chơi không do dự, họ sẵn  sàng giao sinh mạng cho một tổ chức đầy gian manh xảo trá của tập đoàn lãnh đạo Mặt Trận bịp với  MAFIA Việt Tân là một.Lãnh đạo khu chiến đã ra tay tàn sát những nạn nhân mà họ đã  đặt hết niềm tin dưới  ba tất lưỡi chiêu dụ của Trương Tấn Lạc, cán bộ cao cấp  “Mặt Trận” vào trại tỵ nạn đường bộ biên giới Thái Miên tuyển mộ “kháng chiến quân”: Nào là “khu chiến có 10 ngàn tay súng, đầy đủ vũ khí tối tân, có đài phát thanh có cố vấn  và CIA của Mỹ huấn luyện V.v.
Nhưng khi vào trại thì sự thật đã phơi bày, họ đã chứng kiến cái trại gà hoang phế của tướng Subsai Thái Lan, không đủ lương thực, thuốc men, mỗi căn cứ mang  ám số 9 nút lèo tèo 15, 20 người quân ô họp, sự thật chán chường bày ra trước mắt, nên những  chàng trai đầy nhiệt huyết đã không còn đặt niềm tin nơi lãnh đạo kháng chiến bịp. Họ tìm cách từ bỏ khu chiến, nhưng những tên gian manh lãnh đạo Mặt Trân đã lấy đi mạng sống của lớp người đã đặt hến niềm tin  đi vào “khu chiến”
Danh sách những nạn nhân bị xử tử từ bàn tay của MT Hoàng Cơ Minh, đảng Việt Tân  trong “khu chiến”khi những “kháng chiến quân” khám phá ra là tuyên  truyền láo khoét bịp bợm của MT nên tìm cách bỏ trốn, các nạn nhân gồm:

 

  • 1- Vũ Tuyết Ánh, tham gia kháng chiến từ trại tỵ nạn đường bộ bị tử hình năm 1987, vì muốn rời “chiến khu” trở lại trại tỵ nạn.
  • 2- Thạch San  người Việt gốc Miên bị tử hình ngày 24/8/87 vì muốn rời bỏ khu chiến dỏm.
  • 3- Bùi Duy Hiền, bị từ hình vì muốn rời bỏ “khu chiến”
  • 4- Lê Hồng (cựu trung tá chỉ huy phó lữ đoàn 2 dù QLVNCH)  nghi chết vì bị thanh trừng nôi bô  với “chiến hữu chủ tịch HCM) *
  • 5- Lưu Tuấn Hùng, tham gia kháng chiến năm 1983 từ trại tỵ nạn Sikhiu, bị tử hình vì khi khám phá là “khu chiến”dỏm nên muốn bỏ trốn để trở lại trại tỵ nạn.
  • 6- Võ Sĩ Hùng (định cư tại Pháp về khu chiến) bị tử hình vì muốn bỏ “khu chiến” để tìm đường trở về Pháp.
  • 7- Nguyễn Văn Huy (cựu sĩ quan quân cảnh của QLVNCH) bỉ tử hình vì muốn rời “chiến khu”.
  • 8- A Hứng bị tử hình tại “khu chiến” vì muốn bỏ trốn.
  • 9- Đào Văn Lâm, quê ở Nghệ An, tham gia kháng chiến, bị tử hình năm 1987, lý do muốn rời bỏ “khu chiến”
  • 10- Trần Tự Nhiên, tham gia kháng chiến năm 1985, bị tử hình vì muốn rời khu chiến trở lại trại tỵ nạn đường bộ
  • 11- Nguyễn Hữu Nhiều (bác sĩ y khoa ở Sàigòn) tham gia “kháng chiến” 1984, bị tử hình tại “khu chiến” lý do không muốn đi theo kháng chiến bịp.
  • 12- Lê Phú Sơn, (cán bộ kháng quản của MT) bỉ từ hình vì bỏ trốn trên đường công tác.
  • 13- Bùi Duy Hiến, tham gia kháng chiến năm 1984, từ trại tỵ nạn Sikhiu, bị tử hình vì muốn rời bỏ khu chiến.(ngưòi viết có chứng từ).

Danh sách những nạn nhân tham gia kháng chiến đã bị mất tích một cách bí mật, dư luận cho rằng “chính bàn tay lông lá nhớp nhúa của Việt Tân ra lệnh thủ tiêu” vì những, thanh niên đầy nhiệt huyết khi khám phá ra mình bị lừa bịp nên muốn rời bỏ khu chiến. Cán nạn nhân gồm:

  • 1-Nguyễn Văn Cường, (Nguyễn Thế Minh) tham gia chiến dịch “đông Tiến” mất tích một cách đầy nghi vấn (bị MT thủ tiêu)
  • 2-Thạch Kim Dên, mất tích, tại khu chiến
  • 3-Lê Trường Dũng, mất tích trong khu chiến
  • 4-Ngô Chí Dũng (bí danh Hoàng Nhật) một kỷ sư trẻ tốt nghiệp tại Nhật, vào khu chiến là cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân.Người đứng đầu trách nhiệm Việt Tân hóa kháng chiến quân, có giả thuyết cho rằng “sư mất tích bí mật của NCD là thanh trừng nội bộ, vì có sự tranh chấp quyền lực với Lý Thái Hùng Bùi Minh Đoàn Bí thư đảng MAFIA Việt Tân hiện nay.
  • 5-Nguyễn Anh Điền, mất tích tại chiến khu
  • 6-Nguyễn Văn Hiến, mất tích tại chiến khu
  • 7-Nguyễn Văn Hiếu, mất tích tại khu chiến
  • 8-Hà Hoài Hùng, mất tích tại khu chiến
  • 9-Ngô Tấn Hùng từ Pháp về tham gia kháng chiến mất tích tại khu chiến
  • 10- Nguyễn Văn Lập, mất tích tại khu chiến
  • 11-Phạm Minh Mẩn Cựu sĩ quan Không Quân QLVNCH trước 1975, tham gia kháng chiến mất tích bí mật tại khu chiến
  • 12- Nguyễn Văn Minh, được tuyển tử trại ty. nạn Sikhiu  tham gia kháng chiến mất tích.
  • 13-Nguyễn Văn Náo tham gia kháng chiến mất tích
  • 14-Huỳnh Ngươn Mất tích tại chiến khu
  • 15-Trần Văn nhựt cựu sĩ quan Biệt Động Quân QLVNCH, tham gia kháng chiến năm 1984 từ trại tỵ nạn Sikhiu mất tích bí mật.
  • 16-Phan Thanh Phương, quê Bình Định mất tích tại khu chiến
  • 17-Hoàng Tiến Quân cán bộ “kháng quản” mất tích
  • 18-Nguyễn Văn Sài, người Việt gốc Miên mất tích tại khu chiến
  • 19-Châu Văn Sáng mất tích
  • 20-Lê Phú Sơn nguyên Thiếu Tá QLVNCH tham gia đoàn kháng quản mất tích.
  • 21-Vũ Đức Thắng , kỹ sư tốt nghiệp từ Tây Đức vào khu chiến, với lòng tràn đầy nhiệt huyết, khi khám phá ra sự thật không như cán bố Việt Tân tuyên truyền láo khoét và đã mất tích một cách bí mật tại khu chiến.
  • 22-Huỳnh Văn Tiên, mất tích
  • 23-Nguyễn Quảng Văn, từ Pháp vào khu chiến , mất tích …(Người viết có chứng từ)

Điều quan trọng nêu ra là trách nhiệm  ở giới  lãnh đạo Việt Tân (vì đã Việt Tân hoá khu chiến mùa thu năm 1985, người đảm trách nhiệm vụ  là nhà văn Võ Hoàng một cán bộ nòng cốt đến khu chiến từ Hoa Kỳ).Những câu hỏi đặt ra cho đến hôm nay vẫn chưa có câu trả lời là tại sao:
– Kháng  Quản đợt một vừa mới xuất hành hai hôm bị bộ đội CS hốt sạch. Cán bộ cao cấp Mặt Trận cho xuất phát Kháng Quản đợt hai chưa quá hai tuần cũng bị hốt sạch . Rồi tiếp tục đợt ba cũng hoàn toàn thất bại. Tất cả ba đợt KQ đều bị lọt tổ phụckích của CSVN. Nhưng vẫn tiếp tục cho xuất quân để bị tiêu diệt ?

– Đông Tiến một đợt một xuất phát nội trong tuần lễ đầu đã bị bộ đội CS Hà Nội, vây đánh tan nát, bị chết bị thương bị bắt cầm tù….
Lãnh đạo “Khu Chiến’’ tiếp tục cho xuất phát Đông Tiến một lần thứ hai cũng hoàn toàn thất bại.
Nhưng vẫn tiếp tục Đông Tiến  hai cũng bị tan nát, kẻ chết, người bị thương, bị bắt do  bị bộ đội CS,Việt Nam, Lào, Miên vây đánh  tan tành.
Sau hai đợt  Đông Tiến một và hai  tan nát  còn lại hơn mười người tiếp tục đông tiến  ba do KCQ Đào Bá Kế một cựu sĩ quan Dù của QLVNCH, vì lòng căm thù cộng sản đã tình nguyện gia nhập đoàn quan “kháng chiến” từ trại tỵ nạn đường bộ.
Nhưng cũng bị thất bại tất cả đều bị CS Hà Nội bắt tù đày nhiều năm, đầy gian nan khổ hạnh.
Đã đến lúc những người Việt Quốc gia chân chính, những tổ chức đấu tranh lương thiện cần phải đưa bọn cán bộ chóp bu ra toà về tội giết người, lường gạt tiền bạc vật chất của người Việt lương thiện.
Cán bộ Việt Tân có bổn phận trách nhiệm với những sinh mạng của KCQ đã bị Việt Tân xử tử trong “khu chiến” chuồng gà bỏ hoang của tướng Subsai Thái. Các ông bà Việt Tân phải có trách nhiệm  nên trả hài cốt về với gia đình nạn nhân để mồ yên mả ấm.
Những KCQ mất tích một cách bí mật, cán bộ Việt Tân có bổn phận trách nhiệm với họ và gia đình. Vì chánh cán bộ Việt Tân và giòng họ Hoàng Cơ thủ phạm giết người với trang phục  hoa mỹ “Canh Tân đất nước, Canh Tân con người”
Những cựu sĩ quan ưu tú của QLVNCH, họ không chết nơi chiến trường, với những trận thư hùng với bộ đội xâm lược công sảng Hà Nội. Mà quý  vị đã chết dưới bàn tay của chính cán bộ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và băng đảng Việt Tân hiện tại.
Những cán bộ Việt Tân riêng tại Úc Châu đã và đang khuynh loát toàn bộ các BCH Cộng Đồng tiểu bang cũng như liên bang, nhằm mục đích liên kết với bọn lãnh đạo CSVN nhuộm đỏ tập thể người Việt tỵ nạn nơi hải ngoại nói chung và Úc châu nói riêng. Đã tới lúc cần truy tố  đảng Việt Tân ra trước công lý với các tội danh:

 

– Tổ chức giết người có chủ mưu.

– Tội đồng lõa với CSVN giết người.

– Tội lường gạt tiền bạc của người Việt lưu vong.

– Băng đảng  Việt Tân sinh hoạt bất hợp pháp tại Úc châu (vì không đăng bạ với Fair Trading Affair) chiếu theo luật định Act 1981 quy định là các đảng hoạt động chính trị đều phải “đăng bạ” (register).

 

Thạch Hãn

11-4-2013

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: