Nhật Ký Biển Đông: Cơm Áo Đối Đầu Với Bảo Vệ Môi Trường


Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Sáu ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:
Tình hình thế giới:
            -Yahoo News ngày 4/6/2017: Trong một cuộc phỏng vấn Tổng Thống Putin thực hiện bởi cô Megyn Kelly tại Hội Thảo Kinh Tế Thế Giới tổ chức tại Mạc Tư Khoa, để trả lời câu hỏi về việc Nga can dự vào cuộc bầu cử tổng thống vừa qua, Ô. Putin đã có một câu trả lời thật đáng chú ý. “Tổng thống Hoa Kỳ đến rồi đi và thậm chí đảng cầm quyền có thay đổi nhưng chiều hướng chính trị chính vẫn không thay đổi. Đó là lý do tại sao, về phương diện hoạch định lớn, chúng tôi không quan tâm tới ai là vị lãnh đạo Hoa Kỳ. Chúng tôi, hoặc biết nhiều hoặc biết ít về những gì đang diễn ra. Và vì thế đối với vấn đề này, cho dù chúng tôi muốn, cũng chẳng có ý nghĩa gì khi chúng tôi can thiệp vào cuộc bầu cử.” (Presidents come and go, and even the parties in power change, but the main political direction does not change. That’s why, in the grand scheme of things, we don’t care who’s the head of the United States,” Putin continued. We know more or less what is going to happen. And so in this regard, even if we wanted to, it wouldn’t make sense for us to interfere,” he added.)
Ô. Putin nói đúng, tinh thần “bài Nga” có từ thời kỳ Ô. Obama kéo dài 8 năm. Nay Ô. Trump đắc cử, lập trường hoàn toàn trái ngược với Đảng Dân Chủ nhưng tinh thần “bài Nga” vẫn hừng hực, thậm chí ngay trong hàng ngũ lãnh đạo quốc hội thuộc Đảng Cộng Hòa. Vậy can thiệp để “bầu Ô. Trump lên” cũng vô ích. Khi con tàu được chỉ định đi về một hướng, dù thay đổi thuyền trưởng, thì cũng vậy thôi. Sách lược của các chiến lược gia Hoa Kỳ bây giờ là: Có thể thỏa hiệp với Tàu nhưng sẽ một sống một còn với Nga vì họ coi Nga là kẻ thù nguy hiểm hơn. Hơn thế nữa, ép Nga dễ hơn ép Tàu. Vì nếu ép Tàu thì nền kinh tế Hoa Kỳ xụp đổ vì hai nền kinh tế gắn bó như vợ chồng.
-Reuters ngày 5/6/2017: “Ả Rập Sê-út, Ai Cập, Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất (United Arab Emirates) và Bahrain đã cắt đứt ngoại giao với Qatar, cáo buộc đất nước này hỗ trợ cho khủng bố, khởi đầu cho một sự rạn nứt nghiêm trọng nhất trong số quốc gia mạnh của thế giới Ả Rập. Ba Tư, một quốc gia hiềm khích với Ả Rập Sê-út và là mục tiêu bên trong của chuyển động này lập tức đổ lỗi cho Hoa Kỳ đã giàn dựng chuyện này nhân chuyến công du của Tổng Thống Donald Trump tới Riyadh. Các quốc gia Vùng Vịnh và Ai Cập từ lâu đã bất bình việc Qatar hỗ trợ cho những nhóm Hồi Giáo quá khích, đặc biệt là tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo (Muslim Brotherhood) mà họ coi đó là đối thủ chính trị nguy hiểm. Với sự tham gia của Yemen và chính quyền Libya (nắm giữ miền đông), tạo nên một sự rạn nứt nghiêm trọng trong các quốc gia Hồi Giáo phần lớn nằm trong tổ chức các quốc gia xuất cảng dầu hỏa (OPEC). Ba quốc gia Vùng Vịnh đã ra lệnh cho du khách và kiều dân Qatar trong hai tuần lễ phải rời khỏi đất nước và trục xuất Qatar ra khỏi liên minh do Ả Rập Sê-út đứng đầu đang chiến đấu tại Yemen. Các hãng máy bay lớn như Etihad Airways và Emirates đã đình chỉ các chuyến bay tới Qatar.
Ngoại trưởng Ba Tư kêu gọi các quốc gia ngồi lại để giải quyết các bất hòa và điện thoại với các ngoại trưởng Algeria, Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Dương và  Iraq. Ba Tư cũng đề nghị cho Qatar dùng ba hải cảng để tiếp nhận lương thực nhập cảng mà Qatar cần. Ngoại Trưởng Tillerson cũng kêu gọi các quốc gia Vùng Vịnh giải quyết các khác biệt. Thế nhưng vào ngày 6/6/2017, Ô. Donald Trump lại lên tiếng ủng hộ hành động cô lập Qatar của Ả Rập Sê-út với lý do Qatar tài trợ cho quân khủng bố. Hoa Kỳ hiện có căn cứ quân sự lớn nhất trong khu vực tại Qatar, là nơi đồn trú của B-52 và cũng là bộ chỉ huy trung ương của cuộc chiến chống Nhà Nước Hồi Giáo tại Iraq và Syria. Với hành động này, không biết căn cứ quân sự của Mỹ tại Qatar có bị ảnh hưởng gì không? AP ngày 7/6/2017 có bài bình luận cho rằng, việc đứng về phe Ả Rập Sê-út, Hoa Kỳ lao mình vào cuộc tranh chấp không biết kết quả ra sao và làm suy giảm nỗ lực đối phó với Ba Tư và cuộc chiến chống Nhà Nước Hồi Giáo. Tin mới nhất cho biết tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ đã bày tỏ lập trường ủng hộ Qatar, phê phán hành động cô lập Qatar đồng thời cho phép triển khai quân đội tại một căn cứ của Thổ tại Qatar khiến tình hình trở nên vô cùng phức tạp trong lúc lập trường của Bộ Trưởng Ngoại Giao Tillerson và Ô. Trump hoàn toàn trái ngược nhau. Có thể bên trong của vấn đề là – Qatar có mối liên hệ với Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ và Nga mà không chịu sự khống chế của Ả Rập Sê-út cho nên cần phải bứng cái gai này đi cho rảnh nợ. Thế nhưng trong tình thế vô cùng phức tạp như vậy, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ vừa cho biết họ đã chung kết thỏa thuận bán một số lượng phi cơ chiến đấu F-15 trị giá 12 tỉ đô-la cho Qatar. Không biết thương vụ này có làm phiền lòng Ả Rập Sê-út không?
Tình huynh đệ Hồi Giáo ngày xưa gắn bó như thế nào, ngày nay vỡ vụn ra từng mảnh bởi hai nguyên nhân: Sự khác biệt về tông phái/hệ phái, sự diễn giải kinh điển, người thừa kế Giáo Chủ Mohammad và ngày nay thêm…khuynh hướng chính trị và bè phái chính trị. Khi các quốc gia nối kết bằng tôn giáo, khi tôn giáo phân liệt thì các quốc gia ấy cũng tan vỡ theo. Vậy muốn một đất nước trường tồn, thì tôn giáo phải tách biệt ra khỏi chính trị (State and Church Separation). Mục tiêu của tôn giáo không phải là mục tiêu của đất nước. Mục tiêu của tôn giáo nằm ở trên Trời. Còn mục tiêu của quốc gia nằm ở dưới Đất. Nói tóm lại, đó phải là một nhà nước thế tục, thoát hỏi ảnh hưởng chi phối của tu sĩ, giáo sĩ. Các tu sĩ lãnh đạo đất nước, họ không do dân bầu lên, vô trách nhiệm mà quyền hạn thì vô tận, có khi nói toàn chuyện “trên trời dưới biển”, không tưởng. Rồi tầng lớp chính trị gia hoạt đầu quỳ lạy để xin quyền chức…khiến tạo bất công, thối nát. Bất cứ đất nước nào, khi chính trị bị chi phối bởi các thầy tu sẽ nát như tương và vô phương hàn gắn.
Chính vì thế mà năm xưa, khi Đạo Phật huy hoàng nhất, Đức Phật du hóa khắp Ấn Độ. Nhưng Ngài không bao giờ bàn tới chính trị, gây ảnh hưởng chính trị hay gầy dựng một tổ chức chính trị. Cho nên Đức Phật được tất cả các vua chúa- dù thù nghịch nhau- ngưỡng mộ và vấn hỏi về mặt trị quốc, tâm linh, đạo đức. Nhân loại đã có quá nhiều học thuyết. Nhưng muốn trở nên một vĩ nhân được nhân loại tôn thờ, phải nói về Tình Thương, Cảm Thông, Đoàn Kết, không mưu cầu lợi lộc cho chính mình và phe nhóm của chính mình và lý thuyết ấy phải xây dựng trên nền tảng Trí Tuệ. Hiện nay, dù văn minh tuyệt đỉnh, con người đang sống bằng tham vọng, bằng cảm tính thương-ghét, chứ không phải bằng Trí Tuệ cho nên thế giới, khắp nơi ngày càng trở nên chia rẽ và vô cùng nguy hiểm.
-Newsweek ngày 7/6/2017: “Tổng Thống Putin bác bỏ ý tưởng của Hoa Kỳ nói rằng sẽ chiến thắng Nga trong cuộc chiến tranh nguyên tử, và chỉ ra rằng chẳng có ai sống sót trong một cuộc chiến như vậy. Nói chuyện với đạo diễn điện ảnh Oliver Stone trong chương trình Phỏng Vấn Putin bốn kỳ trên Showtime Ô. Putin đã có cái nhìn tiêu cực về hành động quân sự của Hoa Kỳ và đồng minh NATO, rằng NATO chỉ là công cụ của chính sách ngoại giao Hoa Kỳ. Đó không phải là đồng minh mà là chư hầu. Khi nước nào gia nhập NATO thì khó lòng cưỡng lại áp lực của Hoa Kỳ.” (Russian President Vladimir Putin has dismissed the idea that the U.S. would claim victory in a conflict with Russia, noting that “nobody would survive” such a clash. Speaking to U.S. movie director Oliver Stone for The Putin Interviews, a four-part series on Showtime, Putin shared a negative view of U.S. military action and its NATO alliance. “NATO is a mere instrument of U.S. foreign policy,” Putin says in a clip of the interview, aired by the Showtime channel. “It has no allies, it has only vassals. Once a country becomes a NATO member, it is hard to resist the pressures of the United States.)
            -Newsweek ngày 7/6/2017: “Nga và Hoa Lục đang hoạch định những hoạt động quân sự phối hợp rất quan trọng và to lớn trong tương lai sau cuộc họp trong đó hai bên đã thỏa thuận một lộ trình quân sự cho tới năm 2020.  Hai siêu cường đã hoàn tất một cuộc thao diễn hải quân khổng lồ trên Biển Đông là vùng biển tranh chấp vào Tháng 9, 2016. Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga Sergey Shoigu, sau khi gặp người đồng cấp Trung Quốc đã nói rằng Nga và Trung Quốc với nỗ lực hỗ tương, sẵn sàng bảo vệ thế giới và gia tăng an ninh quốc tế.”
            Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu Mỹ cứ tiếp tục cấm vận Nga, để sống còn, Nga sẽ liên minh quân sự với Hoa Lục để chống Mỹ. Không biết các chiến lược gia Hoa Kỳ nghĩ thế nào? Nếu một ngày nào đó, tàu chiến Nga và Trung Quốc cùng tuần tra chung ở Biển Đông thì tình hình sẽ trở nên vô cùng rắc rối. Hiện nay nỗ lực hòa dịu với Nga của Ô. Trump đang bị cản trở do quốc hội nghi ngờ Nga có thể can dự vào cuộc bầu cử tổng thống vừa qua. Các thượng nghị sĩ Cộng Hòa “diều hâu” vào ngày 14/6/2017 đã liên minh với Đảng Dân Chủ, ban hành nghị quyết gia tăng cấm vận Nga khiến tình hình trở nên vô cùng căng thẳng. Không biết Ô. Trump có can đảm phủ quyết dự luật này hay không? Khi quốc hội và tổng thống chống đối nhau về sách lược ngoại giao, thì tổng thống gần như bị trói tay và sẽ “cuốn theo chiều gió” hoặc mặc cho số phận chứ không có một sách lược nào cho quốc gia. Quốc hội có quá nhiều quyền hạn để “kiểm soát và cân bằng” (check and balance) với hành pháp, nếu lạm dụng sẽ là thảm họa khi các dân biểu và thượng nghị sĩ trở nên hiếu chiến, mị dân hoặc thiển cận.
 
Tình hình Syria:
            AFP ngày 3/6/2017: “Tổng Thống Assad của Syria nói rằng tình trạng bi thảm của sáu năm chiến tranh đã bỏ lại sau lưng sau một loạt những chiến thắng do sự hỗ trợ của Nga -đồng minh chủ chốt của Syria. Trong những tháng gần đây, quân chính phủ và đồng minh đã lấy lại nhiều khu vực trải rộng khắp đất nước, bao gồm cả việc tái chiếm Thành Phố Allepo vào Tháng 12 sau một năm giao tranh. Trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình WION có trụ sở tại Ấn Độ, Ô. Assad cho biết giờ đây mọi việc diễn tiến theo chiều hướng đúng, đó là chiều hướng tốt hơn bởi vì chúng tôi đã đánh bại quân khủng bố, trừ phi Tây Phương và những quốc gia khác cùng đồng minh thực ra là những tổ chức bù nhìn, hỗ trợ to lớn cho những kẻ cực đoan…tôi bảo đảm rằng tình trạng tệ hại sẽ qua.”
            -AP ngày 15/6/2017: “Đại sứ Nga tại Geneve đã nói trước hội nghị rằng khoảng 25,000 dân Thiên Chúa Giáo đã trở lại Thành Phố Aleppo để cho thấy thành phố điêu tàn này lần hồi trở lại bình thường – sáu tháng sau khi phiến quân bị lực lượng chính phủ do Nga hỗ trợ đánh bật ra khỏi đây. Hội Hồng Thập Tự cũng ước lượng có khoảng 80,000 dân đã hồi cư.”
            -Newsweek ngày 15/6/2017: “Các nhóm nhân quyền nói rằng việc liên quân do Hoa Kỳ lãnh đạo sử dụng đạn lân tinh (white phosphorus ) tại các thành phố Raqqa và Mosul để chống lại Nhà Nước Hồi Giáo làm tổn thương tới thường dân bị kẹt trong các thành phố này.” Chất lân tinh này gây tác hại ghê gớm. Nó sẽ bốc cháy dữ dội khi bám vào người, quần áo, săng nhớt, đạn dược và những thứ khác. (burns fiercely and can ignite cloth, fuel, ammunition, and other combustibles.)
Tình hình Biển Đông:
            -AP ngày 2/6/2017: “Thủ Tướng Hun Sen cảnh cáo phe đối lập không được thách thức (thưa kiện) kết quả cuộc bầu cử địa phương nếu không đảng của họ sẽ bị giải tán. Đây là lần xuất hiện rất hiếm hoi trước ngày bầu cử là để cổ vũ cho Đảng Nhân Dân Cambodia. Ông Hun Sen nhiều lần nhắc đi nhắc lại là đất nước Căm Bốt sẽ đi vào nội chiến nếu đảng của ông thất cử. Vào ngày 2/6/2017, Đảng Cứu Nguy Dân Tộc Căm Bốt của Ô. Kem Sokha đã tổ chức cuộc tập họp lớn tại Sokha Hotel trước khi tiến hành cuộc diễn hành trên đường phố Nam Vang.”
            Ô. Hunsen giống hệt như Thủ Tướng Prayut Chan-o-Cha của Thái Lan và Tổng Thống Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ, cứ làm và không hề sợ ai. Nếu đảng đối lập Căm Bốt thắng cử chắc chắn Ô. Hunsen sẽ thiết quân luật, bắt hết phe đối lập, bỏ tù và rồi cuối cùng cũng êm ru như Thái Lan và Thổ Nhĩ Kỳ. Ai sẽ can thiệp vào chuyện nội bộ của Căm Bốt đây? Hoa Kỳ chăng? Cấm vận, cô lập rồi lật đổ? Nhưng lúc đó Hoa Lục sẽ nhảy vào và mọi chuyện lại chìm xuồng vì dù muốn dù không Ô. Hun Sen cũng đem lại ổn định cho tình hình cho Căm Bốt, không khủng bố, không xung đột sắc tộc và bất ổn với các nước láng giềng. Còn Đảng Cứu Nguy Dân Tộc có khuynh hướng bài Việt. Nếu đảng này thắng cử chắc chắn xứ Chùa Tháp sẽ nát như tương. Do đó, Ô. Hun Sen sẽ tiếp tục làm thủ tướng cho đến khi nào chán thì “nhường ngôi” cho con trai Hun Manet, tốt nghiệp Trường Võ Bị West Point, tiến sỹ kinh tế tại Đại Học Bristol (Anh) hiện là trung tướng chỉ huy lực lượng chống khủng bố của Căm Bốt.
Tranh chấp quyền lực nơi nào, thời nào cũng khốc liệt. Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ kết thúc hơn nửa năm rồi mà không khí thù hận vẫn hừng hực. Hơn ba mươi năm ở Mỹ, tôi chưa bao giờ thấy tình hình nước Mỹ hỗn loạn như vậy, kiện cáo, biểu tình đập phá liên miên, kể cả trong các trường đại học. Thậm chí nắm cái đầu giả rướm máu bị cắt cụt mang hình dạng của Tổng Thống Donald Trump lên đài CNN để làm trò giải trí, xách súng bắn cả những dân biểu có lập trường mà mình không ưa. Còn tại các quốc gia như Iraq, Syria, A Phú Hãn, Yemen, Lybia…các phe phái giết nhau khủng khiếp cũng là để tranh đoạt quyền lãnh đạo đất nước.
Trên trái đất này có ba thứ có thể hủy diệt con người mà chưa cần tới bom nguyên tử đó là: Tranh chấp quyền lực, tài nguyên thiên nhiên và “thánh chiến”. Cứ thử nhìn vào bầy sư tử đói giành nhau miếng ăn như thế nào thì sự tranh giành quyền lực, tài nguyên thiên nhiên và “thánh chiến” cũng khủng khiếp như thế.
            -Reuters ngày 2/6/2017: “Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte hứa sẽ mua thiết bị quân sự mới toanh chứ không còn mua đồ cũ đã qua tay sử dụng từ Hoa Kỳ nữa. Trong hai tuần qua, khoảng 3000 binh sĩ chính phủ đã chiến đấu chống lại khoảng 400 chiến binh có khuynh hướng theo Nhà Nước Hồi Giáo. Các binh sĩ này đã sử dụng máy bay cũ được tân trang của Hoa Kỳ, thiết vận xa và súng máy.”
            Vũ khí cũ có hai loại: Loại cũ mèm sắp phế thải, thay vì vứt đi, bán cho “đồng minh” vừa có tí tiền còm, vừa rảnh nợ. Còn vũ khí mới sử dụng vài năm, còn rất tốt, nói là “cũ” để che mắt đối thủ (Trung Quốc) đem bán với giá rẻ như một hình thức viện trợ đồng minh thì nên mua. Ô. Duterte nhiều lần đòi  lính Mỹ rút khỏi Phi Luật Tân thế nhưng tin tức ngày hôm qua cho biết biệt kích Mỹ đã phối hợp với quân đội Phi để trục xuất nhóm phiến quân Hồi Giáo có thiện cảm với Nhà Nước Hồi Giáo ra khỏi Marawi của Đảo Mindanao. 13 binh sĩ thủy quân lục chiến Phi đã chết trong cuộc đụng độ mới nhất. Máy bay trinh sát tối tân P3 Orion của Mỹ đã bao vùng để yểm trợ cho quân đội Phi.
            -Reuters ngày 4/6/2017: “Trung Quốc bày tỏ thái độ rất bất mãn và gọi đó là nhận xét vô trách nhiệm về Biển Đông của Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis khi ông này phát biểu tại Đối Thoại Shangri-La tại Tân Gia Ba tuần rồi. Hoa Lục đã cáo buộc Ô. Mattis khinh thường quyền lợi của các quốc gia khác và bất kể luật pháp quốc tế. Ô. Mattis đã nói tại Đối Thoại Shangri-La rằng việc Hoa Lục xây dựng và quân sự hóa các đảo nhân tạo tại Biển Đông đã phá hoại sự ổn định trong vùng.”
            Đây là lời tuyên bố rất hay của Ô. Mattis. Tại diễn đàn này mà Hoa Kỳ không nói mạnh thì coi như các quốc gia Đông Nam Á sẽ vô cùng thất vọng và địa vị lãnh đạo thế giới của Mỹ lung lay. Ô. Trump vì đã tiếp đãi quá ân cần Ô. Tập Cận Bình cho nên nếu nói ra thì rất kẹt. Kế sách hay nhất là im lặng và để các ông bộ trưởng quốc phòng  và ngoại giao nói. Trong Tam Quốc Chí, để đối phó với Giang Đông, Lưu Bị có khi chỉ ngồi yên để Khổng Minh nói. Đôi khi lãnh đạo phải “giả ngơ giả điếc” để bộ hạ nói và làm. Lãnh đạo mà cái gì cũng nói là “lãnh đạo mà không biết lãnh đạo”.  
            -ABC News ngày 6/6/2017: “Nhật Bản và Việt Nam đẩy mạnh hợp tác về an ninh qua những dự án do Nhật tài trợ bao gồm việc việc gia tăng khả năng duyên phòng cho Việt Nam, chuyển giao thiết bị và kỹ thuật giữa những lo lắng về những hành động của Hoa Lục tại Biển Đông. Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và Thủ Tướng Abe hội đàm tại Tokyo cùng chia xẻ những lo ngại sâu xa về sự phát triển phức tạp của Hoa Lục tại Biển Đông. Họ thúc giục, dù không nêu đích danh Trung Quốc, nên tránh những hành động làm thay đổi nguyên trạng và leo thang căng thẳng trong khu vực.”
            -Newsweek ngày 9/6/2017: “Cam kết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình, hôm nay Trung Quốc nói rằng họ đang theo dõi hoạt động của Hoa Kỳ tại vùng tranh chấp tại Biển Đông sau khi Reuters cho biết hai máy bay ném bom của Hoa Kỳ đã tiến hành một cuộc thực tập tại đây.”
            Theo tôi, nếu Hoa Lục không triển khai thường trực các chiến hạm tại Biển Đông có khả năng phát hiện và bắn hạ các máy bay ném bom chiến lược tàng hình như B-1 và B-52 thì các máy bay này có thể “trải thảm” bom và các đảo nhân tạo sẽ chìm xuống lòng biển. Tuy nhiên chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra. Tất cả chỉ là sự hù dọa để kiềm chế nhau mà thôi.
Nhận Định:
Vào ngày 1/6/2017, Tổng Thống Donald Trump loan báo quyết định rút lui khỏi thỏa hiệp biến đổi khí hậu do 195 quốc gia thương thảo và ký kết tại Paris ngày 22/4/2016 khiến gây phản ứng ồn ào ở các nước Âu Châu và hệ thống truyền thông “chống Trump”. Một số nhà bình luận còn cho rằng hành động này nhằm đưa Trung Quốc lên vai trò lãnh đạo thế giới và đất nước Hoa Kỳ sẽ sống trong hoang dã! Riêng Tổng Thống Putin lại không chỉ trích và kêu gọi các nhà lãnh đạo thế giới hãy hợp tác với ông Trump về vấn đề này.
            Theo tôi, Ô. Trump có thể liều lĩnh nhưng các chính trị gia đều rất “thực tế”. Họ hành động khác với người thường. Họ nhìn thấy cơm ăn áo mặc, việc làm của người dân trong nước là tối thượng. Ô. Trump phải giữ lời hứa với cử tri đã giúp ông đắc cử là cho tái khai thác các mỏ than hiện phải đóng cửa và công nhân hiện đang thất nghiệp. Thứ nữa, một tổng thống Hoa Kỳ dù có thành công lẫy lừng trên các lãnh vực ngoại giao, bảo tồn khí hậu, bảo vệ nhân quyền cho thế giới – mà trong nước kinh tế trì trệ, lạm phát gia tăng, công nhân thất nghiệp thì cũng vứt đi. Có ai thành tích lẫy lừng bằng Ô. Bush Cha? Sau khi tiến quân vào Kuwait, bẻ gẫy bộ máy quân sự khổng lồ của Saddam Hussein và  truy kích gần tới Thủ Đô Bagdad. Uy tín của ông trong các cuộc thăm dò lên tới 85%. Các chính trị gia Dân Chủ sợ quá không một ai dám ra ứng cử bèn đẩy Bill Clinton – một tay non choẹt và là thống đốc Tiểu Bang Arkansas nhỏ xíu ra như một “vật thí”. Có ngờ đâu, sau đó kinh tế suy xụp rồi phải tăng thuế khiến dân chán ngán và quên mất thành tích lẫy lừng của ông và muốn thay đổi cho nên đã bầu cho Ô. Bill Clinton. Yếu tố kinh tế tức cơm ăn áo mặc của người dân đã là thảm họa cho Ô. Bush Cha.
Giả sử Ô. Trumg tuân thủ thỏa hiệp biến đổi khí hậu Paris, nghĩa là các mỏ than vẫn đóng cửa, công nhân vẫn thất nghiệp, chắc chắn họ sẽ oán hận ông và cuộc bầu cử tới sẽ cho ông về vườn. Trong lúc vận động tranh cử, Bà Clinton chủ trương đóng cửa các mỏ than ở West Virginia để bảo vệ môi trường. Các công nhân mỏ than đang thất nghiệp đã hỏi bà có kế hoạch gì tạo công ăn việc làm cho người dân Hoa Kỳ không? Bà không trả lời được và đã thua ở tiểu bang này. Trong cuộc bầu cử tổng thống, Hội Ân Xá Quốc Tế, các tổ chức nhân quyền hay mấy chục quốc gia Âu Châu, chẳng có lá phiếu nào để giúp Ô. Trump. Cho nên các chính trị đều rất thực tế. Bản thân tôi cũng rất trân quý thỏa hiệp Paris. Nhưng tôi chỉ là người dân thường. Nếu tôi là Ô. Trumg, có lẽ tôi cũng hành động như ông. Tôi phải lo nồi cơm hũ gạo cho dân Mỹ trước, phải đặt quyền lợi của đất nước lên trên hết, chứ không phải là các thứ “phù phiếm” xa lắc, xa lơ, ở tận đâu đâu, nếu tôi muốn người dân thương và bỏ phiếu cho tôi. Đứng về mặt bảo vệ môi trường chúng ta có thể phê phán Ô. Trump nhưng đứng về mặt thực tế chính trị, Ô. Trump là người khôn ngoan.
Chúng ta nên nhớ, giới bình dân muôn đời vẫn khác với các nhà nghiên cứu, nhà bình luận hoặc các khoa học gia, trí thức…thường nghĩ ngợi xa xôi. Người dân bình thường chỉ cần công ăn việc làm, đời sống ổn định, vui vẻ với vợ con, coi Super Bowl, Baseball, nghe nhạc, có tiền du lịch, săn bắn, câu cá…là họ vui rồi. Nhiều khi họ cũng chẳng thèm theo dõi các vụ cãi cọ nhau ở Quốc Hội. Hai vấn đề lớn của nước Mỹ bây giờ là job (công ăn việc làm) và chống khủng bố (ISIS). Nếu Ô. Trump làm được hai chuyện này sẽ đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Nếu thất bại thì chắc chắn về vườn nghỉ cho khỏe. Còn những vấn đề khác như nhân quyền, khí hậu, NATO…chỉ là những vấn đề “hoa lá cành”, có cũng được, không cũng được. Nhưng nói như thế không có nghĩa Hoa Kỳ “tàn phá môi trường”, nhưng sẽ bảo vệ ở mức độ nào đó mà vẫn phát triển kinh tế. Hiện nay Trung Quốc là nước đang tàn phá môi trường từ trên không, dưới biển tới sông ngòi, nhất là dòng sông Mekong. Thành Phố Bắc Kinh sẽ không bao giờ còn “trời xanh, mây trắng” nữa.
Trên thế giới này, ngoại trừ tham nhũng, hầu hết các chính quyền xụp đổ vì vấn đề kinh tế. Kinh tế trì trệ, dân chúng thất nghiệp thì nói gì cũng chẳng ai nghe. Lúc đó khoe thành tích bảo vệ nhân quyền, bảo vệ khí hậu, bảo vệ người đồng tính luyến ái, hợp tác chặt chẽ với NATO… lại càng vô duyên và sẽ thất cử trong đau khổ như Bà Clinton bây giờ. Đời là thế. Muốn lãnh đạo phải đáp ứng đúng khát vọng của dân. Đừng nói chuyện trên trời dưới biển. Cơm áo và an ninh cho người dân là quan trọng nhất.
Trong cuộc tiếp đón Ô. Nguyễn Xuân Phúc tại Tòa Bạch Ốc ngày 31/5/2017, Ô. Trump đã nói với phóng viên báo chí, “Họ (Việt Nam và General Motor) vừa ký thỏa thuận mua bán trị giá nhiều tỉ đô-la (5 tỉ 8), điều đó có nghĩa là công ăn việc làm cho Hoa Kỳ và thiết bị lớn cho Việt Nam. Tôi rất trân trọng thỏa thuận này.” (They just made a very large order in the United States – and we appreciate that – for many billions of dollars, which means jobs for the United States and great, great equipment for Vietnam,” Trump told reporters at the White House.)… và không hề đề cập gì tới vấn đề nhân quyền.
Không phải Ô. Trump không biết gì về Việt Nam. Ngoài báo cáo của tòa đại sứ , CIA theo dõi từng ngày và trước đây còn mướn cả tòa đại sứ Tân Tây Lan- một quốc gia bề ngoài trông rất hiền lành- theo dõi Việt Nam. Nhưng vấn đề công ăn việc làm và an ninh tại Biển Đông đang là ưu tiên hàng đầu…cho nên Ô. Trump mới “welcome” Ô. Nguyễn Xuân Phúc. Tất cả những lãnh tụ như chủ tịch Trung Quốc, thủ tướng Nhật Bản, thủ tướng Anh, thủ tướng Đức, thủ tướng Gia Nã Đại, tổng thống Ai Cập, thủ tướng Do Thái…tới thăm Ô. Trump nhưng không ông bà nào bỏ ra một đồng xu để mua hàng của Mỹ cả. Vậy làm sao có thể gây thiện cảm với các đại công ty và dân chúng Mỹ chứ? Khi các đại công ty Mỹ “gật đầu” thì ông tổng thống nào cũng phải chiều theo mà thôi,  bởi vì “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật…” Các ông tổng thống Hoa Kỳ rất khôn ngoan. Vào cuối nhiệm kỳ, trước khi về hưu thường ký những sắc lệnh về nhân quyền, bảo vệ môi trường v.v.. để lấy điểm và lưu lại với đời, sau đó phủi tay, đùn trách nhiệm cho vị kế nhiệm mà lại được tiếng thơm.
Vậy đừng tưởng Hoa Kỳ ngu dại. Hoa Kỳ ngu sao đánh bật tất cả các đế quốc hùng mạnh Âu Châu ra khỏi các thuộc địa Phi Luật Tân và toàn bộ Nam Mỹ để rồi bá chủ thế giới ít ra từ 1945 tới nay? Hoa Kỳ không bao giờ ngu dại, nhưng chính sách của Hoa Kỳ thay đổi theo từng vị tổng thống. Chính sách đó có thể đúng, có thể sai, nhưng Hoa Kỳ không bao giờ làm chuyện gì không có lợi cho Hoa Kỳ đúng như  câu nói của Ô. Trump,  “America First”, “Cơm áo của người dân Hoa Kỳ là trên hết”.
Đào Văn Bình
(California ngày 15/6/2017)
 
Advertisements

Điều Trần FBI: Bạch Hóa TT Trump?


Vũ Linh
DD-170612-VuLinh.jpg
…điều trần của GĐ Comey đã bạch hoá gần hết “tội trạng” do phe DC và TTDC chụp lên đầu TT Trump…
Cuộc điều trần của cựu giám đốc FBI, James Comey, được tung hô, quảng bá, khua chiêng trống còn hơn là đám xiệc Barnum ghé thủ đô Mỹ.
Thật ra, cuộc điều trần này cực kỳ quan trọng chứ không phải không. Với cái tính tò mò thiên phú của tất cả mọi người, cả nước hồi hộp muốn biết ông Comey sẽ phanh phui chuyện gì, có tin giựt gân nào, hại hay cứu TT Trump, tới mức nào? Và dĩ nhiên là ai cũng muốn biết cuối cùng thì ai u đầu, ai rung đùi?
Cuộc điều trần đã không mang lại đáp số cho tất cả các câu hỏi, nhưng đã mang ra ánh sáng nhiều chuyện quan trọng. Ta xét lại cho rõ.
Kẻ viết này xin cảnh báo ngay: bài này không giống mấy bài quý vị đọc trên TTDC đâu! Quý độc giả tự nhận định.
CẤU KẾT VỚI NGA
 “Cuộc điều trần của giám đốc FBI đã phá tan câu chuyện Trump cấu kết với Nga để hạ bà Hillary”. Đây không phải là kết luận của kẻ viết gà mờ này đâu, mà là nhận định của anh nhà báo cấp tiến cực đoan nhất, Chris Matthews của đài MSNBC. Anh này là người duy nhất trong TTDC đủ can đảm và lương thiện viết huỵch tẹt sự thật này. Các báo và đài TV khác đánh trống lảng qua chuyện khác.
GĐ Comey xác nhận qua tất cả các điều tra của ông, đã không thấy bất cứ bằng chứng nào ông Trump đã có ý đồ thông đồng cấu kết bất chính gì với Nga. Trái lại TT Trump còn khuyến khích ông Comey xem cho kỹ có nhân viên nào của ông dính líu gì với Nga hay không.
Dĩ nhiên còn phải chờ kết quả điều tra của công tố đặc biệt Mueller, nhưng ta đừng quên trước khi ông Comey điều trần đã gặp riêng ông Mueller rồi, chắc chắn ông đã không nói vậy nếu ông Mueller đang nghi ngờ TT Trump. Cùng lắm thì một vài anh phụ tá có thể bị dính dáng, mất job, chứ TT Trump thì coi như xong rồi. Ông Comey xác nhận tướng Flynn có nói chuyện với đại sứ Nga, nhưng ông nói tướng Flynn chỉ có một vai trò rất nhỏ không đáng quan tâm trong cuộc điều tra về sự can dự của Nga.

Đây là tin buồn lớn cho bà Hillary. Cái lý cớ chính biện giải việc bà thất cử đã xụp đổ.

Thôi thì ta chuyển hướng, quay qua kiếm tội khác để đánh tiếp: tội cản trở công lý.

CẢN TRỞ CÔNG LÝ

Theo TTDC thì TT Trump chẳng những a) là nghi phạm đang bị FBI điều tra xem có cấu kết với Putin không, mà lại b) bị nghi ngờ cố tình ép GĐ Comey ngưng điều tra tướng Flynn sau khi ông này bị cách chức vì nói chuyện với đại sứ Nga. Trước nguy cơ bị đàn hặc, TT Trump sa thải ông Comey để tránh khỏi bị điều tra nữa, tức là đã cố tình cản trở công lý.
Ta coi lại yếu tố đầu tiên: TT Trump đang bị FBI điều tra nên sa thải ông Comey, rõ ràng là cản trở công lý.
Yếu tố này bị ông Comey gạt ra ngay. Ông này xác nhận đã ba lần tự ý thông báo cho chính TT Trump là ông không hề bị điều tra gì hết. Theo các luật gia, đây là điểm mấu chốt quan trọng nhất trong việc kết tội TT Trump cản trở công lý. Trên căn bản, nếu TT Trump đang bị điều tra mà ông sa thải ông Comey thì ông Trump có quyền xách va-li về Nữu Ước làm nghề bán nhà và tổ chức thi hoa hậu lại.
Yếu tố thứ nhì trong tội cản trở công lý là việc trong một cuộc nói chuyện riêng giữa hai người, TT Trump đòi hỏi ông Comey phải “trung thành”, và “hy vọng” FBI sẽ không điều tra tướng Flynn, rồi sau khi ông Comey không thoả mãn TT Trump thì bị sa thải để ngưng cuộc điều tra, lại cản trở công lý. Điểm này đang được TTDC khai thác triệt để.

GĐ Comey ghi lại là TT Trump yêu cầu ông phải “trung thành”, nhưng ông trả lời ông sẽ “lương thiện”, TT Trump nói lại “đúng vậy, tôi muốn trung thành trong lương thiện (“Exactly, I want honest loyalty”), và ông Comey đáp “tôi sẽ như vậy”.

Trung thành với ai? Một cố vấn của TT Trump đã nói ngay ý của TT Trump là trung thành với tổ quốc, với hiến pháp, chứ không phải trung thành với cá nhân TT Trump. Khi ông Comey nói ông “sẽ như vậy” thì ý ông muốn nói ông sẽ trung thành với TT Trump hay trung thành với nước Mỹ? Nếu câu chuyện này có thật, thì cũng chẳng khác gì hai anh điếc nói chuyện với nhau, mỗi người nói theo ý của mình vì cả hai đều có ý khác trong đầu.
Mà cho dù TT Trump đòi hỏi trung thành với cá nhân ông thì cũng chẳng là một tội có thể truy tố. Hay TT Trump sa thải ông Comey vì ông này không chịu thề độc trung thành với tổng thống thì cũng vẫn chẳng phải là tội phải đàn hặc.
GĐ Comey cũng ghi lại TT Trump “hy vọng” ông sẽ buông tha cho tướng Flynn, ông Comey coi đó như một mệnh lệnh nhưng ông cãi lệnh, vẫn tiếp tục điều tra, mập mờ ám chỉ đó là lý do ông bị bãi chức.
Ông Marc Kasowitz, luật sư của TT Trump phủ nhận cả hai điểm, cho biết TT Trump không đòi hỏi trung thành cũng không xin tha cho tướng Flynn. Như vậy vấn đề là hai người nói hai điều trái ngược, không có bằng chứng hay nhân chứng. Trong trường hợp này, chẳng có căn bản pháp lý gì để truy tố hay đàn hặc TT Trump. Hiến Pháp không cho phép cất chức tổng thống quá dễ dàng như vậy, dựa trên lời nói của đúng một người, cho dù người đó là giám đốc FBI.
GĐ Comey cho biết ông nghĩ TT Trump có ý muốn áp lực ông ngưng cuộc điều tra tướng Flynn. Theo luật Mỹ, thì trong trường hợp này, ông phải báo cáo ngay lên cấp trên là bộ trưởng Tư Pháp Jeff Sessions, nhưng ông đã không làm. Ông giải thích ông không làm vì biết ông bộ trưởng sắp sửa tự tách mình ra khỏi cuộc điều tra để tránh xung khắc quyền lợi khi chính ông bộ trưởng có thể cũng sẽ bị điều tra vì đã gặp đại sứ Nga. Ngụy biện. Cho dù ông bộ trưởng tự tách mình ra thì cũng còn ông thứ trưởng, sao không báo cáo cho ông này? Đã vậy, sao mấy ngày sau lại ra trước quốc hội, dơ tay thề ông không hề bị áp lực nào từ TT Trump? Không ai có thể ra điều trần hữu thệ hai lần nói hai chuyện trái ngược nhau. Trong hai lần, phải có một lần khai man. Đây là lý do TT Trump tố ông Comey nói láo.
Thật ra, cho dù TT Trump có áp lực thật với ông Comey thì cũng chẳng sao. Giáo sư Hiến Pháp cấp tiến Alan Dershowitz của Harvard đã giải thích nhiều lần. Tổng thống, theo Hiến Pháp, có quyền ra lệnh cho FBI điều tra hay ngưng điều tra bất cứ chuyện gì, bất cứ ai, và nếu FBI không nghe lệnh, có thể bị sa thải ngay, hoàn toàn hợp pháp và hợp hiến.
Thẩm phán Robert Ray, cựu công tố kế nhiệm ông Kenneth Starr điều tra xì-căng-đan Whitewater của TT Clinton (lòi ra vụ Monica đưa đến đàn hặc TT Clinton) cho biết ông không thấy lý cớ gì để truy tố hay đàn hặc TT Trump trong cuộc đối thoại Trump-Comey hay trong việc bãi chức ông Comey. Giáo sư Jonathan Turley, là người từng được Thượng Viện tham khảo ý kiến trong vụ đàn hặc TT Clinton, cũng đồng ý với ông Ray.

Ngay trong cuộc điều trần, GĐ Comey cũng xác nhận tổng thống có toàn quyền sa thải ông mà không cần lý do vì đó là quyền hiến định của tổng thống.

Sự thật, TT Trump đã thoát nạn hoàn toàn hay không thì dĩ nhiên kẻ này mù tịt. Chỉ biết cơ sở để truy tố rất lỏng lẻo. Dù sao, sa thải ông Comey cũng là một sai lầm chính trị khổng lồ.
Lập luận nói TT Trump sa thải ông Comey để chấm dứt cuộc điều tra là ngớ ngẩn nhất. Ai cũng hiểu là sau khi GĐ Comey bị sa thải thì áp lực chính trị sẽ tăng gấp bội, khiến FBI phải tăng cường điều tra chứ không phải giảm đi hay bỏ luôn. Bằng chứng rõ rệt nhất, sau khi GĐ Comey bị sa thải thì bộ Tư Pháp bổ nhiệm một công tố đặc biệt điều tra tiếp tục.
Không cần biết, ta cứ mang chuyện cản trở công lý ra hò hét áp đảo mọi lý luận. Vì đây là lý cớ cuối cùng còn lại để đòi đàn hặc TT Trump. Cho dù ông không bị đàn hặc thì cũng bị tra tấn, hành hạ, mất uy tín, gặp khó khăn, không làm được chuyện gì.
Đàn hặc thật ra là trò hỏa mù phá đám giả dối nhất. Ai cũng biết với CH kiểm soát lưỡng viện, hy vọng lột chức TT Trump là zero. Hơn nữa, TT Trump mất chức thì PTT Pence sẽ lên thay. Sau khi TT Trump mất chức, một tsunami chính trị, dân Mỹ sẽ nghĩ là quá đủ rồi, sẽ chấp nhận cho ông Pence hiền lành này một cơ hội, TTDC khó có thể đánh ông như đang đánh Trump. Ông này bảo thủ thực sự, hơn TT Trump xa, sẽ phá sạch gia tài của TT Obama. Ông Pence lên tổng thống sẽ có thể ra tranh cử tổng thống hai lần nữa, nếu thắng, sẽ làm tổng thống tới cuối 2028, DC chịu nổi không? Trong khi để ông Trump làm tổng thống, có hy vọng hạ ông lấy lại Tòa Bạch Ốc năm 2020. Bài toán chính trị sơ đẳng.
Sự thật là trong thâm tâm, không có ông bà DC nào muốn đàn hặc thật hết.
NHỮNG CHUYỆN BÊN LỀ
Cuộc điều trần cũng để lộ ra nhiều chuyện bên lề khá bất ngờ và… lý thú.
TTDC viết phớt qua chuyện TT Trump được bạch hóa, mà chạy tít khổng lồ “Comey tố Trump nói láo” làm như thể đây là tội ghê gớm mới của TT Trump.
Ông Comey hai ba lần tố TT Trump “nói láo” để bôi bác ông và FBI khi tổng thống nói FBI đang bị xào xáo và ông Comey bị sa thải vì không có khả năng lãnh đạo FBI.
Có điều kẻ này không hiểu. Một tổng giám đốc nói công ty xào xáo, giám đốc không có khả năng lãnh đạo, sa thải giám đốc. Đó là quyền phán xét của ông tổng, có thể đúng có thể sai, nhưng sao lại là “nói láo”? Chẳng qua, ông Comey cũng tầm thường như 99,9% những nhân viên bị đuổi việc, luôn luôn ra tố ông xếp nói láo và phân bua mình bị sa thải oan. Ông Comey cao một thước chín, nhưng tư cách chưa tới một thước.
Trái bom làm nổ tung cuộc điều trần là GĐ Comey nhìn nhận ông là người đã xì các cuộc nói chuyện với TT Trump cho một giáo sư đại học Columbia để ông này xì ra cho New York Times, vì ông muốn tạo áp lực phải bổ nhiệm công tố đặc biệt.
Chuyện ông Comey là người xì ra những điều ghi chép cho riêng ông chẳng có gì lạ. Cột báo này đã viết rõ từ mấy tuần trước rồi. Nhật ký của riêng ông, ông không xì ra thì ai xì được?
Một ông xếp cảnh sát có trách nhiệm đi truy lùng những người xì tin lại là người đầu tiên xì tin khi ông bực tức. Thế thì còn ai đi bắt mấy tay xì tin? Ông Comey có còn xì tin nào khác không? Tại sao không đường đường chính chính họp báo công bố những ghi chép đó mà lại lén lút ném đá dấu tay để đến khi ai cũng đoán biết thì mới đành thú tội? Lương tri của ông đâu? Đã bị ý muốn trả thù cá nhân che khuất?
Ông Comey thú nhận ông đã lấy quyết định xì tin vào nửa đêm, sau khi ông trằn trọc bực tức ngủ không được. Một hành động giận quá mất khôn, lấy trong lúc ngái ngủ, tạo ra nhiều câu hỏi.
Câu hỏi thứ nhất là như vậy ông Comey có phạm luật gì không? TTDC mau mắn bênh, cho rằng đây là tài liệu cá nhân của riêng ông, ông xì ra là chuyện của ông, chẳng có gì phạm pháp hết. Nhưng vấn đề không giản dị như vậy. Trước hết, ông ghi chép với tư cách giám đốc FBI, trên máy điện toán chính thức của FBI cung cấp cho công vụ, theo mẫu báo cáo công tác “302” của nhân viên FBI, do đó tất cả những gì ghi trong đó đều có thể bị coi là tài liệu FBI, không còn là tài liệu cá nhân nữa. Hơn nữa, những điều ghi lại là những trao đổi với tổng thống, đã được phe DC nêu ra như lý do để đàn hặc tổng thống, sao gọi là chuyện riêng tư của ông Comey được? Ở đây, cho dù là tin ông xì ra không bị xếp loại “mật” thì ông Comey cũng vẫn có thể đã phạm tội. Tin giờ chót, luật sư của TT Trump đã cho biết đang làm thủ tục khiếu nại với bộ Tư Pháp để luật sư của bộ nghiên cứu.
Câu hỏi thứ hai là như vậy, bổ nhiệm công tố đặc biệt là rơi vào cạm bẫy đòn thù của ông Comey, thế thì vị công tố đặc biệt này có còn chính danh và đủ công tâm không? Nhất là khi ông công tố được bổ nhiệm lại từng là đồng minh của ông Comey khi hai người cùng đứng ra chống TT Bush con trước đây.
Cái chuyện vui vui tiếp theo là GĐ Comey đã phạng TTDC mấy gậy vào đầu.
Trong thời gian qua, cái “chính quyền ngầm” đã xì ra cả triệu tin, thật giả, đúng phịa, loạn xà bần, chẳng ai biết đâu là đâu. Nhưng theo TTDC thì tất cả những tin cho lên mặt báo hay đài TV đều chính xác “một chăm phần chăm”.
 “Coi dậy mà hổng phải dzậy”. Sau cuộc điều trần thì hai đài CNN và ABC đã bị bắt buộc phải lên tiếng “rút lại” vài tin phịa giựt gân mà họ đã phổ biến. Chuyện tiếu lâm. Tin đăng rồi, thiên hạ đọc vào đầu, chửi Trump rồi, làm sao “rút lại” được?
CNN trước đó cho biết theo tin “mật báo” của họ, GĐ Comey trong cuộc điều trần sẽ công khai phủ nhận lời nói của TT Trump là GĐ Comey đã ba lần xác nhận ông không bị FBI điều tra. CNN cho biết ông Comey sẽ vạch mặt nói láo của TT Trump trước quốc hội. Ra điều trần, GĐ Comey đã khẳng định chính ông đã ba lần cho TT Trump biết là ông không hề bị FBI điều tra gì hết. Bắt quả tang CNN phổ biến tin phịa.
ABC cũng kẹt tương tự. Trước đó, họ loan tin giựt gân, GĐ Comey sẽ công khai tố TT Trump cản trở công lý. Trong cuộc điều trần, GĐ Comey nói rõ ông “không ở trong tư thế để nói TT Trump có cản trở công lý hay không”. Lại một tin phịa của TTDC.
Nhưng đau nhất là New York Times. Báo phe ta này trước đây loan tin họ được “tin mật” ban vận động của TT Trump đã có móc nối, liên hệ trực tiếp với Nga nhiều lần, đúng lúc emails của Ban Vận Động Tranh Cử của bà Hillary bị xì ra, ý muốn ám chỉ phe Trump đã cấu kết với Nga ăn cắp emails rồi xì ra để hại bà Hillary. GĐ Comey nói tin của NYT là tin phịa vì FBI đã không thấy có manh mối gì về những cấu kết đó. Ông lập đi lập lại nhiều lần “it is not true” khi bị các nghị sĩ vặn hỏi. Ông nói mấy nhà báo đứng ngoài, không biết chuyện, chỉ nghe phong phanh tin do vài người xì ra rồi vội bung ra mà không kiểm chứng, chúng tôi trong FBI, biết rõ câu chuyện, tin của NYT hoàn toàn sai.
Một chuyện bên lề khá vui khác là ông Comey đã lại khều chân bà Hillary một lần nữa, cho biết ông quyết định điều tra bà kỹ hơn sau khi ông chồng bà nói chuyện riêng với bà bộ trưởng Tư Pháp trên máy bay riêng của bà, gây ra không biết bao nhiêu lời đồn về việc hai người có thể thông đồng với nhau để bộ Tư Pháp và FBI bạch hoá bà Hillary. Tạo áp lực ông Comey phải bảo vệ uy tín của FBI, kiếm cớ mở lại cuộc điều tra một chục ngày trước bầu cử. Bây giờ thì đã rõ tại sao ông Comey khi đó mở lại cuộc điều tra, là điều mà bà Hillary đổ thừa là lý do chính khiến bà thất cử. Tin hành lang không kiểm chứng: sau cuộc điều trần, ông Clinton đã lại bị bà Hillary ném nguyên cây đèn vào đầu như khi bà nghe tin vụ Monica.
Quan trọng hơn nhiều, ông Comey khai bà bộ trưởng Lynch đã chỉ thị ông phải xếp loại cuộc điều tra về email của bà Hillary như là một vấn đề (“matter”), không phải là điều tra hình sự (“criminal investigation”). Có nghiã là như vậy FBI bị giới hạn nhiều trong việc hỏi cung, tìm tài liệu. Nói cách khác, chính quyền Obama rõ ràng tìm cách bao che bà Hillary, ngăn cản cuộc điều tra của FBI. Như vậy có phải là cản trở công lý không nhỉ? Chỉ biết ông Comey tuân hành, không phản đối, cũng không ghi chép gì vào hồi ký cá nhân. Các dân biểu CH đang nghiên cứu lại vấn đề.
KẾT
Có thể nói trên phương diện pháp lý, cuộc điều trần của GĐ Comey đã bạch hoá gần hết “tội trạng” do phe DC và TTDC chụp lên đầu TT Trump. Tội thông đồng với Nga biến mất. TT Trump cũng chưa hề bị điều tra vì bất cứ chuyện gì. Tội nói láo chỉ liên quan đến nhận xét về khả năng của ông Comey. Phe ta chuyển hướng qua tội cản trở công lý, nhưng lại dựa trên căn bản pháp lý yếu ớt, không đủ để truy tố hay đàn hặc TT Trump.
Tuy nhiên, trên phương diện chính trị, câu chuyện gây hại nhiều cho TT Trump, phơi bày ra ánh sáng con người của TT Trump. Một người bốc đồng, làm việc và nói năng cẩu thả, phần thiếu tế nhị, phần vô trách nhiệm. Quản lý đất nước trong hỗn loạn và tai tiếng. Cũng không có kinh nghiệm chính trị trong cái đầm lầy mánh mung Hoa Thịnh Đốn, làm việc đầy sơ hở để bị khai thác, bị đánh tơi bời, khiến suốt ngày chỉ biết chống đòn, không còn làm việc gì khác được.
Thôi đành hy vọng những khó khăn đó chỉ là những bước đầu tập đi, rồi sẽ học được nhiều bài học, chấn chỉnh lại. Tổng thống nào thì cũng phải tập sự, khác biệt ở chỗ người thì suy nghĩ chậm chạp, quá rụt rè, người thì quá năng động, chạy quá nhanh dễ vấp ngã.
Một điểm nữa không thể quên. Chưa có tổng thống nào bị bôi bác, đặt điều đánh phá như TT Trump. Hầu như cả guồng máy chính quyền bị tê liệt, với tất cả mọi nỗ lực dồn vào việc chống đỡ những tố giác của TTDC, các điều trần không ngừng của quốc hội. Cả quốc hội cũng chỉ lo điều tra, điều trần, chẳng làm gì khác. Cả trăm công chức cao cấp chưa được bổ nhiệm hay phê chuẩn. Chỉ khiến mấy quan chức do TT Obama bổ nhiệm còn sót lại có dịp tiếp tục đánh phá, kể cả mấy ông xử lý các tòa đại sứ cũng không bỏ qua cơ hội nói ngược lại tổng thống. Việc chính quyền không làm được chuyện gì, bảo đảm sẽ bị phe DC khai thác tối đa trong mùa bầu cử năm tới, chứng minh cho thiên hạ ông Trump này chỉ giỏi hứa cuội chứ chẳng làm nên trò trống gì.
Dù sao, cuộc điều trần cũng cho thấy những tội tầy trời TT Trump bị gán như cấu kết với Nga, nói láo, cản trở công lý cuối cùng cũng chỉ là “fake news” của TTDC! Sự thật, cái tội lớn nhất của Trump là đã … dám đắc cử tổng thống. (11-06-17)
Vũ Linh
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com.

Nhật Ký Biển Đông: Ô. Trump Chọn Hoa Lục Hay Đông Nam Á?


Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Năm ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:
Tình hình thế giới:
 
-Newsweek ngày 16/5/2017: “Tổng Thống Nga Putin hỗ trợ sáng kiến của Hoa Lục mở Con Đường Tơ Lụa Mới mà Chủ Tịch Tập Cận Bình cam kết đóng góp thêm 124 ngàn tỉ đô-la cho dự án đã được công bố vào năm 2013 với cái tên Vành Đai và Trục Lộ. Nói chuyện tại diễn đàn Bắc Kinh, Ô. Putin nói rằng dự án là một nhu cầu rất cao và bảo đảm với cử tọa là Nga sẽ tham gia vào dự án này. Trong cuộc hội thảo hai ngày, Ô. Tập Cận Bình cố trấn an nghi ngại cho rằng dự án sẽ bành trướng ảnh hưởng của Trung Quốc tại Âu Châu và Á Châu bằng cách nói rằng Trung Quốc sẵn sàng chia xẻ kinh nghiệm phát triển với tất cả các quốc gia. Chúng tôi không can thiệp vào chuyện nội bộ của các nước khác. Chúng tôi không xuất cảng hệ thống tổ chức xã hội của chúng tôi và mô thức phát triển và thậm chí không áp đặt quan điểm lên những quốc gia khác.”
            -CNBC ngày 17/5/2017: “Một viên chức bộ ngoại giao xin được giấu tên cho biết Hoa Kỳ sẽ giảm nhẹ thêm lệnh cấm vận Iran để đổi lấy việc Ba Tư cam kết giới hạn chương trình hạt nhân theo như thỏa hiệp ký kết năm 2015. “
            Như vậy Ô. Trump giơ cao đánh khẽ khi phải đối đầu với thực tế là nếu hủy bỏ thỏa hiệp và gia tăng cấm vận Ba Tư như lời hứa lúc tranh cử, thì chiến tranh Mỹ- Ba Tư có nguy cở xảy ra trong lúc Hoa Kỳ đang dính líu vào 5 cuộc chiến ở Trung Đông, chiến tranh lạnh với Nga và căng thẳng với Bắc Hàn trong lúc Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis nói rằng một giải pháp quân sự để giải quyết cuộc khủng hoảng Bắc Triều Tiên sẽ là thảm họa với mức độ không tin nổi và Hoa Thịnh Đốn đang làm việc trên quy mô quốc tế để tìm một giải pháp ngoại giao. Một ông bộ trưởng quốc phòng của một siêu cường mà nói như thế thì sức mạnh quân sự của Bắc Triều Tiên không phải “đồ rởm”. Hơn thế nữa Bắc Triều Tiên là vùng trái độn, là vành đai an toàn của Hoa Lục. Hoa Lục sẽ không bao giờ để Hoa Kỳ đánh xập vùng này. Cho nên ngay từ lúc đầu tôi đã nói, dù Ô. Trump tuyên bố rất mạnh, chỉ để hù dọa và một giải pháp ngoại giao cho Bán Đảo Triều Tiên là hợp lý nhất.
            -Tổng Hợp ngày 21/5/2017: Trong chuyến công du đầu tiên kể từ khi đắc cử tổng thống, ngày đầu ghé Saudi Arabia ký kết thỏa hiệp bán vũ khí 110 tỉ Mỹ Kim và có thể lên tới 350 tỉ trong vòng 10 năm, ngày hôm sau 21/5/2017 Tổng Thống Donald Trump đọc bài diễn văn trước các lãnh đạo quốc gia Hồi Giáo toàn thế giới tại Thủ Đô Riyadh của Saudi Arabia với những lời lẽ có tính toán hơn là những lời nói cường điệu trong thời gian tranh cử. Ô. Trump nói, “Đây không phải là cuộc chiến do khác biệt tôn giáo, khác biệt giáo phái hay khác biệt về nền văn minh. Đây là cuộc chiến giữa tội ác man rợ muốn tiêu diệt con người và những thành phần khả kính của mọi tôn giáo muốn đứng ra bảo vệ. Đây là cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác. Nhưng chúng ta chỉ có thể thắng cái ác nếu có sức mạnh tốt và đoàn kết mạnh mẽ- và nếu mọi người trong phòng hội này chia xẻ trách nhiệm một cách công bình và hoàn thành trách nhiệm phần mình. Khủng bố đã lan tràn khắp thế giới. Thế nhưng hòa bình thì khởi đầu từ ngay đây (ngay chốn này) tại vùng đất cổ kính, tại vùng thánh địa.”
            Ô. Trump muốn dùng diễn đàn thượng đỉnh Ả Rập để trình bày quan điểm của Hoa Kỳ về cuộc chiến chống khủng bố và kêu gọi các quốc gia Hồi Giáo cùng đứng với Hoa Kỳ trong cuộc chiến này. Theo tôi đây là việc làm cần thiết về mặt chính trị, còn mong chờ sự hợp tác thì thật khó khăn. Hiện nay chỉ có vài quốc gia Âu Châu như Anh, Pháp, Đức đứng chung với Hoa Kỳ trong cuộc chiến tại Iraq, Syria và Lybia nhưng chỉ ở mức độ “góp mặt” cho có lệ. Còn các quốc gia hăng hái tham gia như Saudi Arabia, Qatar, Thổ Nhĩ Kỳ chưa hẳn với mục đích tiêu diệt khủng bố mà để tiêu diệt phe Hồi Giáo hệ phái Shiite. Còn các quốc gia Hồi Giáo khác thì họ vô cùng thận trọng. Họ lên kế hoạch chống khủng bố ở ngay trên đất nước họ. Còn chuyện tham gia hay ủng hộ Hoa Kỳ hay Tây Phương trong các cuộc chiến ở Afghanistan, Iraq, Syria, là điều vô cùng tế nhị. Nếu họ lên tiếng ủng hộ hoặc tham gia, họ sẽ gặp ngay sự chống đối của thành phần Hồi Giáo cực đoan trong nước. Lợi chưa thấy, mà hại thì đến liền. Hầu hết các quốc gia Hồi Giáo còn lại đều giữ thái độ im lặng và họ sẽ tiếp tục giữ thái độ đó cho dù Ô. Trump có kêu gọi thế nào đi nữa. Tin tức cập nhật ngày hôm nay cho biết Do Thái lo lắng về  thỏa thuận bán vũ khí khổng lồ với Saudi Arabia vì Do Thái lúc nào cũng muốn duy trì địa vị ưu thắng về vũ khí đối với các quốc gia Ả Rập. Thỏa thuận này sẽ làm Do Thái mất đi địa vị “số một”. Chính trị thế giới vô cùng phức tạp. Chơi với phe này thì mất lòng phe kia. Còn Ba Tư thì mỉa mai là Ô. Trump nên nhắc nhở Saudi Arabia đừng có gây nên một 9-11 thứ hai vì chính Saudi Arabia là nước tài trợ cho tổ chức khủng bố đánh vào nước Mỹ ngày 11/9/2001.
            -Newsweek ngày 22/5/2017: Trong bài viết nhan đề “Chiến Tranh Lạnh Mới: Có Phải Nga Đang Dòm Ngó Hoa Kỳ Từ Nicaragua?” (New Cold War: Is Russia Spying On The U.S. From A Nicaragua Military Compound?) tác giả nói rằng, “Trong gần hai tháng, các viên chức Nicaragua đã dùng trạm vệ tinh thiết lập trong một doanh trại của Thủ Đô Managua để theo dõi các hành động chuyển vận ma túy, thiên tai và những đe dọa khác. Thế nhưng Hoa Kỳ lại lo ngại rằng Nicaragua muốn dòm ngó tới những chuyện không phải chuyện nội bộ. Nga đã tặng trạm vệ tinh này cho Nicaragua khi hai quốc gia gia tăng mối liên hệ quân sự, kể cả năm ngoái đã tặng 50 xe tăng T-72 hầu gia tăng sức mạnh quân sự của Nicaragua. Những món quà đắt giá của tình bạn quốc tế này đã gia tăng lo ngại là mục đích thật sự của “con mắt nằm ở trên trờ” này là theo dõi các hoạt động của Hoa Kỳ rồi báo cáo lại cho Nga. Theo Roberto Orozco- giám đốc điều hành của Trung Tâm Điều Tra và Phân Tích Chiến Lược- một tổ hợp nghiên cứu ở Managua nói với tờ Washington Post là, “Điều mà Nga muốn là sự hiện diện của hoạt động quân sự tại Nicaragua.”
-Al Jazeera.com ngày 25/5/2017: “Khối NATO đang thảo luận về việc gửi thêm quân tới A Phú Hãn để chống lại các chiến binh Taliban hiện đang chiếm thêm một số khu vực trong những năm gần đây. Tổng Thống Donald Trump đang nghiên cứu việc gửi thêm 3000 quân tới A Phú Hãn dưới ngọn cờ của NATO. Thế nhưng nhiều người ở A Phú Hãn không tin sự gia tăng quân ngoại nhập sẽ đem lại thay đổi đáng kể.”
Có thể để đáp lại dự tính này, ngày 30/5/2017, Taliban đã cho tiến hành một cuộc đánh bom tự sát tại khu vực dành cho các phái đoàn ngoại giao của Thủ Đô Kabul khiến 80 người chết, 360 người bị thương.
            -Defence One ngày 28/5/2017: “Một thành viên của quốc hội Nga nói với các viên chức phụ trách an ninh của chính phủ rằng Nga buộc lòng phải xử dụng vũ khí nguyên tử nếu Hoa Kỳ hay NATO tiến vào miền đông Ukraine.”
            -International Business Times ngày 29/5/2017: “Hoa Thịnh Đốn gửi thêm HKMH thứ ba cùng nhóm tàu tấn công tới tây Thái Bình Dương, gần vùng biển của Bán Đảo Triều Tiên, một cuộc phô diễn sức mạnh chưa từng có giữa tình hình căng thẳng trong vùng. HKMH Nimitz- một trong những chiến hạm lớn nhất thế giới sẽ cùng hợp nhất với hai HKMH Carl Vinson và Ronald Reagan đã có mặt tại đây.”
            Đây là phản ứng để cảnh cáo việc Bắc Triều Tiên liên tục phóng thử các hỏa tiễn trong mấy ngày qua.
                -AP ngày 30/5/2017: “Tổng thống Kenya vừa khánh thành dự án hạ tầng cơ sở lớn nhất kể từ thời kỳ độc lập (1963) đó là hệ thống đường xe lửa do Trung Quốc hỗ trợ trị giá gần 3.3 tỉ đô-la nối liền một phần lớn của Đông Phi tới những hải cảng lớn tại Ấn Độ Dương khi Trung Quốc tìm cách gia tăng thương mại và ảnh hưởng vào Phi Châu.”
Tình hình Syria:
 
-Military.com ngày 15/5/2017: “Bá Linh chỉ trích quyết định của Ankara từ chối không cho phép các nhà lập pháp Đức viếng thăm một căn cứ của NATO gần biên giới Syria và cảnh báo Đức có thể di chuyển binh sĩ của họ tới một nơi khác. Bộ ngoại giao Đức mô tả đây là hành động hoàn toàn không thể chấp nhận được khi Thổ cấm không cho phái đoàn viếng thăm căn cứ Incirlik ở nam Thổ mà liên minh quốc tế dùng để tấn công lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo. Đức có  khoảng 250 binh sĩ đóng tại đây, lái máy bay thám thính Tornado trên không phận Syria và tiếp dầu cho lực lượng bạn chống lại các chiến binh Nhà Nước Hồi Giáo.”
            Đúng là chỉ có Thổ Nhĩ Kỳ mới dám ngang tàng với các cường quốc Âu Châu, kể cả Nga cũng không dám làm như vậy. Thế nhưng Âu Châu không dám làm gì vì Thổ là quốc gia Hồi Giáo mà lại ở trong NATO. Vào ngày 16/5/2107, Tổng Thống Donald Trump đã tiếp kiến Tổng Thống Erdogan tại Tòa Bạch Ốc. Theo tường thuật của báo chí, mặc dù có sự khác biệt rất lớn về cuộc chiến tại Syria nhưng hai bên hoan nghênh thời kỳ mới của mối quan hệ khác với thời cựu Tổng Thống Obama. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, theo AP, Thổ Nhĩ Kỳ thông báo cho Hoa Kỳ biết họ sẽ không tham gia bất cứ kế hoạch hành quân nào tại Syria nếu có sự tham dự của các chiến binh người Kurd và Tổng Thống Erdogan hứa sẽ đánh trả lực lượng người Kurd do Hoa Kỳ hỗ trợ nếu lực lượng này đe dọa an ninh của Thổ. Bộ ngoại giao Thổ cũng yêu cầu thay thế đại sứ Mỹ vì nghi ngờ ông này ủng hộ người Kurd. Thế nhưng bộ ngoại giao Hoa Kỳ nói rằng Đại Sứ McGurk hoàn toàn được bộ tham mưu của Ô. Trump ủng hộ.”
            Tất cả những diễn biến vô cùng phức tạp và trớ trêu nói trên cho thấy giải quyết cuộc chiến Syria không phải dễ. Không phải cứ nói là làm được. Hoa Kỳ đứng trước lựa chọn thật khó khăn, hoặc ngưng ủng hộ người Kurd hoặc mất Thổ Nhĩ Kỳ.
Tình hình Biển Đông:
 
            -International Business Times ngày 18/5/2017: “Một phụ tá cao cấp cho biết Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte đã từ chối khoản viện trợ 278 triệu Mỹ Kim từ Liên Hiệp Âu Châu (EU) để chứng tỏ Phi Luật Tân tự chủ về chính sách ngoại giao. Nhà lãnh đạo ăn nói thô tục này đã từ chối, để Liên Hiệp Âu Châu không thể can thiệp vào công việc nội bộ của Phi Luật Tân chẳng hạn như chiến dịch triệt hạ nạn buôn bán xì ke ma túy thật tàn bạo khiến khối Âu Châu chỉ trích và lên án.”
            -Reuters ngày 19/5/2017: “Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte hôm nay nói rằng Ô. Tập Cận Bình đã cảnh cáo rằng nếu Phi Luật Tân triển khai phán quyết của Tòa Hague về Đường Lưỡi Bò và cho khai thác dầu khí tại vùng tranh chấp ở Biển Đông thì Hoa Lục sẽ gây chiến.”
            Có thể Ô. Duterte chỉ “la Quảng la Tiều” hay đây là chiến thuật lên tiếng cảnh báo trước? Theo tôi nghĩ, nếu Phi Luật Tân tiến hành cho khai thác dầu khí tại Biển Đông thì quá lắm Hoa Lục chỉ phản đối hoặc cho tàu chiến tới đe dọa công ty khai thác chứ không thể “gây chiến”. Khi đó, một lần nữa Phi có thể nhờ Tòa Án Trọng Tài về Luật Biển phân xử và Hoa Lục có thể lại thua to một lần nữa.
Sau phán quyết của Tòa Hague, các nước như Việt Nam và Phi Luật Tân đang nắm chính nghĩa về mặt công pháp quốc tế và Hoa Lục ở vào thế hạ phong hay thế kẹt chứ không phải chơi. Việc Hoa Lục chịu ngồi vào bàn hội nghị để soạn thảo Bộ Quy Tắc Hành Xử tại Biển Đông cho thấy Bắc Kinh không thể hung hăng được nữa. Xin nhớ, tại Biển Đông, ngoài Việt Nam và Phi Luật Tân, còn có Hoa Kỳ, Úc Châu, Nhật Bản, Ấn Độ và có thể cả Âu Châu. Nếu Ô. Duterte khôn khéo về ngoại giao giống như Việt Nam là đừng căng thẳng với Hoa Kỳ thì thế liên minh Việt-Phi “vững như bàn thạch” chứ không phải chuyện đùa. Theo tôi nghĩ, Ô. Duterte nên củng cố liên minh Việt-Phi giống như cựu Tổng Thống Aquino đã làm.
-AFP ngày 19/5/2017: “Hai chiến đấu cơ Trung Quốc đã nghênh cản một phi cơ Hoa Kỳ tại Biển Đông. Chiếc Constant Phoenix WC-135 có nhiệm vụ lọc không khí để tìm dấu hiệu của hoạt động nguyên tử. Hoa Kỳ đã chuyển đạt sự kiện này tới Trung Quốc theo đúng thủ tục ngoại giao và quân sự vì phi cơ tuân thủ quy định của luật pháp quốc tế.”
            Hiện nay Hoa Lục nằng nặc cho rằng Biển Đông và nhất là một số đảo tân tạo là “lãnh thổ” của họ. Mọi hoạt động trên biển cũng như trên không của bất cứ quốc gia nào, kể cả Hoa Kỳ là vi phạm, cho nên nếu là trên biển thì họ cho tàu chiến đâm húc, trên không thì họ cho phi cơ nghênh cản. Có lẽ Hoa Kỳ chỉ phản đối theo phương thức ngoại giao chiếu lệ chứ không thể làm gì hơn.
            -AP ngày 20/5/2017: “Các bộ trưởng thương mại của Vành Đai Thái Bình Dương đã bắt đầu cuộc họp hai ngày tại Hà Nội để tập trung vào lãnh vực tự do mậu dịch và hội nhập kinh tế toàn vùng giữa những lo sợ chủ nghĩa bảo vệ mậu dịch gia tăng. Đại diện thương mại Hoa Kỳ Robert Lighthizer thực hiện chuyến công du quốc tế, khởi đầu bằng cuộc họp 21 bộ trưởng của Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC). Bên lề diễn đàn, 11 bộ trưởng thương mại có tham gia thỏa hiệp TPP dự trù họp vào ngày hôm sau 21/5/2017 để làm sống lại thỏa hiệp sau khi Hoa Kỳ rút chân ra. Ô. Alan Bollard- giám đốc điều hành của Thư Ký Đoàn APEC nói rằng các bộ trưởng sẽ thay đổi một vài điều khoản để đưa thỏa hiệp trở thành hiệu lực hoặc thảo luận thêm nữa.” Trong lúc đó, 16 bộ trưởng của dự án Hợp Tác Toàn Diện Vùng (Regional Comprehensive Economic Partnership) do Trung Quốc dẫn đầu sẽ có cuộc họp vào ngày 22/5/2017 tại Hà Nội để thảo luận thêm nữa về thỏa hiệp coi như để thay thế cho TTP. Thỏa hiệp dự trù chung kết vào cuối năm nay.
            -AFP ngày 22/5/2017: “Vào hôm nay, Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte đã đáp máy bay đi Nga để gặp gỡ người hùng Putin, tìm kiếm vũ khí và lèo lái chính sách ngoại giao lánh xa đồng minh kỳ cựu Hoa Kỳ. Chuyến thăm 5 ngày sẽ củng cố thêm mối bang giao với Nga kể từ khi Ô. Duterte nắm quyền năm ngoái và bắt đầu tháo gỡ liên minh nhiều thập niên với Hoa Kỳ mà ông cho rằng đạo đức giả và bắt nạt Phi Luật Tân. Trước khi lên đường, Ô. Duterte nói với các ký giả, “Nga phải chấm dứt việc đứng bên lề của nền ngoại giao Phi Luật Tân. Việc quá lệ thuộc và đồng minh truyền thống đã giới hạn tính năng động của chúng tôi trong chính trường quốc tế.” Theo Sputnik News, trong buổi gặp gỡ  Ô. Putin tai Mạc Tư Khoa, Ô. Duterte nói rằng Phi Luật Tân cần vũ khí của Nga để chống khủng bố và phiến quân Hồi Giáo. Ô. Duterte đã phải rút ngắn chuyến viếng thăm Nga để đối phó với quân khủng bố đã tiến chiếm một số khu vực ở Đảo Mindanao vừa được ban bố tính trạng thiết quân luật.
            Không còn nghi ngờ gì nữa, Phi Luật Tân đã theo đuổi chính sách ngoại giao đa phương giống như Việt Nam. Nhưng Việt Nam không chỉ trích Hoa Kỳ, còn Ô. Duterte liên tục chỉ trích Hoa Kỳ. Theo tôi nghĩ, chính sách ngoại giao đa phương là khôn ngoan, nhưng vô cùng khó khăn. Muốn thành công thì không nên chỉ trích Hoa Kỳ hay bất cứ ai và theo kế sách “Làm mà không nói” và “Ngậm miệng ăn tiền”.
-VOA News ngày 22/5/2017: “Thủ tướng Việt Nam hy vọng tìm được câu trả lời cho Đông Nam Á về vai trò trong tương lai của Hoa Kỳ trợ giúp các quốc gia trong vùng chống lại sự bành trướng trong vùng biển rộng lớn đang tranh chấp. Tuần tới Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc – nhà lãnh đạo Đông Nam Á đầu tiên viếng thăm Tòa Bạch Ốc kể từ khi Ô. Trump nhậm chức vào Tháng Giêng. Có thể ngoại thương và những tuyên bố chủ quyền trong vùng biển tranh chấp sẽ nằm trong chương trình nghị sự. Người tiền nhiệm Obama khá nôn nóng về chính sách “Xoay Trục” để giúp các quốc gia Đông Nam Á chống lại Bắc Kinh. Nhưng còn đường hướng của Ô. Trump đối với Đông Nam Á bây giờ thì chưa rõ.”
Trong buổi nói chuyện tại Phòng Thương Mại Hoa Kỳ ngày 30/5/2017, Ô. Phúc cho biết Việt Nam sẽ ký kết những thỏa thuận với Hoa Kỳ nhập cảng thêm khoảng từ 15 tỉ tới 17 tỉ đô-la hàng kỹ thuật cao và dịch vụ. Hành động này có thể nhằm bù đắp lại lo ngại của Ô. Trump cho là Hoa Kỳ đã thiệt thòi khi làm ăn với Việt Nam. 
            Các quốc gia Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam có lo lắng cũng là lẽ tự nhiên. Sau khi nhậm chức, Ô. Trump ký sắc lệnh hủy bỏ việc tham gia thỏa hiệp TPP rồi ân cần tiếp đón Ô. Tập Cận Bình và chủ trương lo cho nước Mỹ trước đã (America First), thiên hạ có ra sao cũng mặc kệ. Thế nhưng có điều trớ trêu là muốn lo cho nước Mỹ thì phải lo từ xa. Nếu các nước Đông Nam Á khuất phục trước sức mạnh của Hoa Lục thì Hoa Kỳ lâm nguy. Cho nên tôi vẫn giữ quan điểm là cuối cùng Ô. Trump cũng phải xét lại, cũng phải “trấn thủ” ở Đông Nam Á nếu không muốn Mỹ bị đẩy ra khỏi Thái Bình Dương. Chính các chiến lược gia Hoa Kỳ nói rằng, “Ai làm chủ Thái Bình Dương, người đó bá chủ thế giới”.
            -ABC News ngày 23/5/2017: “Nhà cầm quyền Nam Dương nói rằng một vài tàu đánh cá Việt Nam đã thoát khỏi hải phận của họ sau khi tàu Cảnh Sát Biển Việt Nam phô trương sức mạnh ở Biển Đông. Bộ Hàng Hải và Ngư Nghiệp nói rằng vào ngày 23/5/2017 phía Việt Nam đã giữ một viên chức Nam Dương lúc đó leo lên một trong những chiếc tàu của Việt Nam và Nam Dương hiện giữ 11 ngư phủ Việt Nam. Theo Nam Dương, cuộc đụng độ xảy ra ở bắc quần Đảo Natuna nằm trong khu Đặc Quyền Kinh Tế của Nam Dương. Bộ Hàng Hải và Ngư Nghiệp Nam Dương nói rằng năm tàu đánh cá mang cờ Việt Nam đã bị các tàu tuần duyên ngăn chặn và kiểm soát được tình hình cho đến khi một tàu Cảnh Sát Biển của Việt Nam tông vào tàu đánh cá, trên đó có viên chức Nam Dương và làm chìm tàu này, nhưng không có ai bị thương. Sau đó tàu Nam Dương rút lui khi một vài tàu tuần duyên Việt Nam – thấy trên màn ảnh radar dường như đang tiến tới. Cảnh Sát Biển Việt Nam từ chối bình luận về vụ này.” Tin tức mới nhất cho biết hai bên đã đồng ý tiến hành cuộc điều tra để giải quyêt vụ đụng chạm này trong tinh thần hợp tác chiến lươc giữa hai quốc gia.
            -Bloomberg News ngày 25/5/2017: Trong bài viết,” Sinh Viên Việt Nam Đổ Xô Du Học Nhật Bản”
(Vietnamese Students Are Pouring Into Japan), tác giả đưa ra nhận định, “Trong cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng với Hoa Lục để tạo cơ hội và ảnh hưởng tại Đông Nam Á, Nhật Bản đang xâm nhập vào một mặt trận mới, đó là mặt trận văn hóa. Nhật Bản đã mạnh mẽ tuyển sinh viên ở trong khu vực, với hy vọng họ sẽ cải tiến mối liên hệ kinh tế với Nhật trong tương lai. Bởi vì Đông Nam Á là nơi đầu tư mấu chốt của Nhật và là nguồn tài năng quan trọng. Việt Nam đã chụp lấy cơ hội này. Hiện nay số sinh viên Việt Nam du học Nhật Bản kể cả các trường dạy tiếng Nhật đã gia tăng gấp 12 lần trong sáu năm tính tới Tháng Năm 2016, lên tới mức 54,000 sinh viên theo thống kê của Cơ Quan Sinh Viên Vụ.”
            Vào đầu Thế Kỷ 20, Phong Trào Đông Du do Kỳ Ngoại Hầu Cường Để và Cụ Phan Bội Châu sáng lập để giành lại độc lập từ tay Thực Dân Pháp. Ngày nay phong trào du học Nhật Bản lại là một phương thức nâng cao trình độ tri thức, khoa học, kỹ thuật để chống lại ảnh hưởng từ phương bắc. Một đất nước mà kinh tế không mạnh, trình độ khoa học kỹ thuật lạc hậu, thì không thể đề kháng lại bất cứ ngoại bang nào. Tôi không hề kỳ thị. Chỗ nào tốt thì mình học hỏi. Nhưng trong tình thế hiện tại, du học Nhật Bản vẫn tốt hơn du học Trung Quốc vì người sinh viên, ngoài kiến thức khoa học – kỹ thuật họ còn học được đức tính kỷ luật và tự trọng nơi người Nhật. Còn tại Bắc Kinh hay Thượng Hải, chúng ta chẳng học được gì cả.
Nhận Định:
            Reuters ngày 27/5/2017,  trước chuyến công du Hoa Kỳ của Ô. Nguyễn Xuân Phúc, trong bài viết, “Việt Nam ở vào tình thế quyết định khi cân bằng ảnh hưởng giữa Hoa Kỳ và Hoa Lục”  (Vietnam is in a pivotal position as it balances the US and China) tác giả viết, “Việt Nam trở nên bồn chồn hơn nữa bởi việc Ô. Trump tiếp đón nồng hậu Ô. Tập Cận Bình mới đây để đối phó với chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Ô. Carl Thayer – một nhà nghiên cứu về Việt Nam tại Đại Học New South Wales, Úc Châu nói rằng việc Hoa Kỳ dồn nỗ lực/gắn chặt vào vấn đề Bắc Triều Tiên khiến Việt Nam lo ngại rằng vấn đề Biển Đông có thể bỏ ngỏ. Tại Hoa Thịnh Đốn, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Katrina Adam nói rằng sự hợp tác Việt-Mỹ là thành tố mấu chốt của chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ trong vùng Châu Á Thái Bình Dương.” (Vietnamese nerves were jangled further by Trump’s recent coziness with Chinese President Xi Jinping in trying to tackle North Korea’s nuclear program.“The total fixation on North Korea had Vietnam quite worried that the South China Sea would be left wide open,” said Carl Thayer, a Vietnam expert at Australia’s University of New South Wales. In Washington, State Department spokeswoman Katrina Adams said “the U.S.-Vietnam partnership is a critical component of U.S. foreign policy in the Asia-Pacific region“.)
            Rõ ràng như ban ngày ai cũng thấy, cả thế giới đều thấy; và dĩ nhiên các chiến lược gia Hoa Kỳ đã nhìn thấy từ thời Ô. Bill Clinton, Ô. Bush Con tới Ô. Obama, cho nên mới có chuyện bình thường hóa ngoại giao, hủy bỏ lệnh cấm bán vũ  khí sát thương cho Việt Nam:
-Một Việt Nam mạnh lên về kinh tế và quân sự là lực cản tự nhiên đối với Hoa Lục.
-Một sự thăng bằng sức mạnh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc tại Biển Đông là nhân tố tạo ổn định trong vùng  và cũng là vành đai an toàn cuối cùng của Hoa Kỳ. Nếu Hoa Kỳ từ bỏ hay suy yếu tại vùng này thì an ninh của Hoa Kỳ lâm nguy.
Ô. Trump trong lúc tranh cử phải tấn công đối thủ để kiếm phiếu. Nay đắc cử rồi, trách nhiệm của tổng thống là bảo vệ quyền lợi và an ninh của nước Mỹ. Từ bỏ Đông Nam Á, đặc biệt là Biển Đông, thì dù Ô. Trump có tăng chi phí quốc phòng lên gấy mấy cũng sẽ là thảm họa. Chúng ta hy vọng bộ tham mưu của Ô. Trump sẽ xét lại chính sách của Hoa Kỳ đối với Đông Nam Á. Theo Huffington Post ngày 24/5/2017, Hoa Kỳ đã cho tàu chiến đi vào bên trong 12 hải lý của bãi Đá Vành Khăn do Hoa Lục bồi đắp như một thách thức đầu tiên của bộ tham mưu của Ô. Trump. Nếu không làm mạnh hơn ở Biển Đông thì ít ra Ô. Trump cũng phải “Tái Cân Bằng Lực Lượng” (Rebalance Power) giống như thời Ô. Obama.
Phi Luật Tân ngày nay đã theo chính sách ngoại giao đa phương và thế yếu. Thái Lan, Lào, Căm Bốt, Miển Điện đã ngả theo Hoa Lục. Duy nhất chỉ còn Việt Nam là đủ khả năng đối đầu với Hoa Lục ở Đông Nam Á. Hơn thế nữa Việt Nam không bao giờ lên tiếng chỉ trích mà lại “welcome” Hoa Kỳ. Ôm lấy Hoa Lục, bỏ rơi Đông Nam Á thì Hoa Kỳ sẽ mất hết. Có thể ông Đại Sứ Ted Osius là người lo lắng nhất cho chính sách ngoại giao của Mỹ ở Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam.
Nhưng nói đi thì phải nói lại. Biết đâu Ô. Trump đi nước cờ cao? Giả bộ “vui vẻ” với Ô. Tập Cận Bình nhưng rồi quyền lợi của Mỹ vẫn là tối thượng? Nếu làm chính trị mà “thẳng ruột ngựa” thì nên đi tu hay làm thầy giáo. Chúng ta chờ xem, sau cuộc gặp gỡ với Ô. Nguyễn Xuân Phúc mọi việc diễn biến như thế nào.
Đào Văn Bình
(California ngày 31/5/2017)

Những chính trị gia gốc Việt – những con bài gà mờ


LTS: Tiêu đề được đặt lại bởi nhóm chủ trương
  Có vài người Việt, vì sống quá lâu trong cuộc chiến Việt Nam, do lòng căm thù cộng sản còn sâu đậm, nên khi sang Hoa Kỳ họ vẫn còn bị tác động tâm lý này ảnh hưởng khi nhìn nhiều vấn đề khác. Nhất là chuyện chính trị tại một nước quá lớn, và quá mới đối với họ. Dù họ có sống mấy chục năm cũng chưa chắc đã quen. Một ví dụ, họ không hiểu tại sao tổng thống Mỹ phải qua hai cuộc bầu phiếu, một popular, một delegate. Họ không hiểu rằng đây là biện pháp chống gian lận vô cùng hữu hiệu mà những nhà lập quốc đầu tiên của Hoa Kỳ đưa ra, nhằm ngăn chận tình trạng tiểu bang lớn đàn áp tiểu bang nhỏ. Nếu chỉ dùng phổ thông đầu phiếu, kẻ gian lận chỉ cần hốt phiếu của hai tiểu bang lớn, như California và Florida chẳng hạn, là thắng cử. Cứ như vậy, các tiểu bang nhỏ chỉ luôn là đám muỗi mòng. Điều này chắc chắn sẽ có lúc dẫn đến nội chiến, do kẻ thù bên ngoài đâm thọc, xúi dục để phá thối và lợi dụng.
 
  Tình trạng thương ghét ở trên cũng là chuyện bình thường đối với vài người Việt có đầu óc cố chấp, hẹp hòi. Sống ở Mỹ nhưng họ chỉ lẩn quẩn trong cộng đồng người Việt, và suy nghĩ như đã từng sống cách đây mấy chục năm bên bờ tre, bụi chuối ở Việt Nam. Đây chỉ là di chứng tâm lý, vì vô tình nên họ không hề nhận biết. Nhất là đối với ai đã lỡ không thích một người nào từ trước. Đối với họ, kẻ họ đã lỡ không thích, không ưa, thì không bao giờ được quyền làm điều hay điều tốt. 

   Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn cũng méo.
   Đã sống ở Mỹ, chúng ta nên tập vượt thắng thói quen bờ tre, rẫy bắp này. Nên có cái nhìn cởi mở và rộng thoáng hơn. Hãy cố gắng quên cá nhân Donald Trump. Cá nhân Trump chẳng là cái gì cả. Ngày mai có thể ông này bị đứng tim mà chết cũng không ai biết được. Ở cái tuổi 71, với bao áp lực nặng nề đè lên đầu tổng thống Mỹ, chưa chắc ông ta đủ sức khỏe sống lâu đâu. Chưa nói là có thể bị bắn chết bất kỳ lúc nào. Bởi nếu ông không là tổng thống Mỹ, chúng ta có biết Donald Trump là ai. Hơn nữa, cá nhân Trump không là gì cả. Chúng ta nên tập bình tĩnh, và coi xem con người này, trong vai trò tổng thống Mỹ, ông ta đã làm gì và sẽ làm được gì cho nước Mỹ, và tình hình thế giới, tốt hơn nữa là đối với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay. 
   Cái đám báo Người Việt này là kẻ đã tiếp Nguyễn Tấn Dũng, ngay tại Little Saigon, khi tên này chưa làm thủ tướng. Là đám mà năm 1986, cho phát hình lá cờ máu của Việt cộng bay đỏ rực trên màn hình tivi trong đoạn mở đầu chương trình Truyền Hình Người Việt, khiến cả cộng đồng người Việt vô cùng phẫn nộ. Là đám cho đăng bài chửi người lính Việt Nam Cộng Hòa. Là đám cho đăng cờ Việt Nam Cộng Hòa bỏ trong bồn cầu tiêu. Là đám xuất bản cuốn Bên Thắng Cuộc do tên sĩ quan công an cộng đảng Huy Đức, tay sai Võ Văn Kiệt cậy nhờ xuất bản bên Mỹ. Chúng ta nên cẩn thận.
     gì đi nữa, hiện tại Donald Trump vẫn là tổng thống thứ 45 của Mỹ. Cho dù ngày mai ông ta bị truất phế hay bị giết chết. Bất cứ một biến động nào cũng làm rối loạn nền chính trị Hoa Kỳ. Chắc chắn sẽ có kẻ lợi dụng và thao túng. Kẻ đó là ai, với sự hiểu biết quá nghèo nàn, nhỏ hẹp trong thân phận hèn mọn của kẻ tỵ nạn, chúng ta không thể nào biết rõ được. Nhưng khi quốc gia có rối loạn, dù đó là Mỹ, chắc chắn có kẻ phá đám để lợi dụng. Cuộc thảm sát tổng thống Ngô Đình Diệm vào năm 1963 là một bằng chứng và kinh nghiệm lịch sử cho nhiều người Việt Nam. Nói cho cùng Trump chỉ mới lên làm tổng thống có 4, 5 tháng.
   Thực ra, những chuyện ồn ào đòi trù dập liên tục này không có gì mới lạ. Vượt qua những cơn sóng to gió dữ mới đáng mặt hào kiệt làm nên lịch sử. Bị quật té bể đầu thì cũng là chuyện có sức chơi, có sức chịu. 

   Khi Trump thắng phiếu, ngay hôm sau đã có xuống đường biểu tình bạo động chống Trump khắp nơi. Tiếp đến có  phong trào cho rằng gian lận, đòi hủy bỏ kết quả. Khi làm lễ nhậm chức có phong trào đòi phá vỡ lễ nhậm chức, chận đường không cho Trump đến lễ đài. Sau khi Trump nhậm chức vài ngày liền có phong trào đòi truất phế Trump. Có người còn đòi giết Trump. Đến cả tiểu bang California đòi tách rời khỏi Mỹ lập nước riêng vì không chấp nhận Trump. Những điều này không mới mẻ gì. Cả thế giới nổi lên chống, ngay hôm sau khi Trump vừa thắng phiếu. Một điều chưa từng xảy ra trong lịch sử 44 tổng thống Hoa Kỳ trước đây. Không mấy người Việt thắc mắc, tại sao có chuyện lạ đời và toàn cầu như vậy. E rằng tổng thống thứ 16, hay 35 của Mỹ là ai họ cũng không biết. Nhưng bàn chuyện chính trị Mỹ ngoài quán cà phê vỉa hè thì họ rành lắm. Điều chúng ta thường gọi là trà dư tửu hậu. Nhưng đối với họ đó là chuyện kinh bang tế thế, bên ly cà phê và nửa khúc bánh mì.
   Cho nên, đối với Trump không có chuyện này cũng sẽ có chuyện khác. Đây là điều Donald Trump phải chấp nhận khi muốn nhảy vào chính trường Mỹ. Dù là cường quốc, không có nghĩa là Mỹ không chịu sự thao túng nặng nề và phá thối của bao nhiêu trung tâm quyền lực khác trên thế giới. Họ là ai, chắc gì chúng ta biết rõ. Hoa Kỳ sống sót được trong suốt 241 năm nay là quá giỏi rồi. Mà lại trở nên cường quốc trên thế giới. Có vậy hôm nay đám người Việt bèo nhèo chúng ta mới sống nhởn nhơ bên Mỹ, ngồi ngoài quán cà phê gặm bánh mì, bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ. Riêng điều này cũng đủ khiến hàng trăm quốc gia khác ganh ghét và quyết tâm liên tục phá thối. Trong khi đó, Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được có 19 năm (1956-1975), với bao tang thương và chết chóc để bây giờ cả nước Việt Nam, từ Nam Quan đến Cà Mau, coi như mất vào tay Tàu cộng.
   Không nên cho rằng tất cả chính trị gia chuyên nghiệp (career politician) ở Mỹ là những người chỉ lo cho Hoa Kỳ. Nghề của họ là làm chính trị để kiếm sống, không phải để lo cho Hoa Kỳ. Một vài người Việt chưa quen, và hiểu, rằng làm chính trị tại Mỹ, tương tự như bác sĩ, chỉ là một cái nghề kiếm sống, một career, không phải là lý tưởng phục vụ đất nước hay dân tộc. Clint Eastwood, Arnold Schwarzenegger làm nghề diễn viên điện ảnh. Gặp thời gặp lúc họ chuyển sang nghề làm chính trị. Hết thời họ chuyển lại nghề diễn viên điện ảnh. Hay Jasen Chaffetz đang là dân biểu hạ viện, tuyên bố sẽ bỏ nghề chính trị, để có thì giờ lo cho gia đình vợ con. Cũng như những người làm kỹ sư, hay assembly để kiếm sống, không phải để lo cho công ty phát triển lớn mạnh. Chỗ nào trả tiền nhiều hơn là bỏ chỗ cũ sang chỗ mới. Cũng vậy, những chính trị gia chuyên nghiệp theo phe cũ không làm nên ăn ra, họ sẵn sàng bỏ, nhảy sang phe khác. Chứ cũng chẳng lý tưởng hay lý tượng gì cả. Có mấy chính trị gia quán cà phê vỉa hè người Việt biết Hillary Clinton, và Leon Panetta, trước đây theo Cộng Hòa, sau đó bỏ Cộng Hòa nhảy sang Dân Chủ. Chưa nói đến việc cùng một phe mà còn năm bè bảy cánh. Có lúc họ ồn ào chê, chửi để gây tiếng vang nhằm hốt phiếu, chứ thực ra họ cũng chẳng thù oán gì ai. Nghề chuyên môn của career politician là vậy. Ví dụ, khi Trump không cho phóng viên CNN tham dự họp báo, John McCain liền lớn tiếng ồn ào tuyên bố Trump vi phạm Tu Chính Án thứ nhất, là kẻ độc tài, cần phải bị truất phế. Thật ra, John McCain chỉ lợi dụng, ồn ào để chuẩn bị cho kỳ tới. Cá nhân ông ta chưa chắc ghét bỏ gì Trump. Vài người Việt không hiểu chuyện, nghe John McCain chửi Trump, đúng với sự ghét hận của riêng ẩn chứa trong lòng nên hùa theo rối rít, để thỏa mãn ẩn ức tâm lý bệnh hoạn sâu kín trong lòng. Những người này cũng chẳng phải thù ghét gì Trump. Họ chỉ muốn thỏa mãn căn bệnh ganh ghét thầm kín của họ, và chứng tỏ họ luôn nhận xét đúng. Họ đã nhận xét thì không thể sai được. Nhất là kẻ họ nhận xét lại là tổng thống Hoa Kỳ. Bảo kẻ đó xấu thì chắc chắn kẻ đó không bao giờ có thể tốt. Đã khen người nào thì kẻ đó không thể dỡ được. Ngoài ra, những nhân vật chính trị chuyên nghiệp như Eugene McCarthy, John Kerry, John McCain vẫn chửi và lên án Mỹ thậm tệ trong cuộc chiến Việt Nam, nhưng ít người biết đến. Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, là kẻ được cố tổng thống Ngô Đình Diệm xem như con cháu trong nhà mà còn phản. Thêm nữa, còn có loại chính trị gia đối lập cuội, giả bộ theo phe khác nhưng làm gián điệp cho chủ. Chủ là ai chúng ta làm sao biết được. Ví dụ, trong cuộc bầu cử vừa rồi, Jill Stein của Green Party, ăn tiền, chấp nhận làm nhiệm vụ đốt phiếu Cộng Hòa. Đây là tình trạng pay to play trong lãnh vực hành nghề chính trị tại Mỹ. Nên hai ngày sau khi Dân Chủ thua phiếu, bà này liền theo lệnh Dân Chủ đâm đơn đòi kiểm phiếu, cho rằng phe Cộng Hòa gian lận. Dù bà lão này chỉ có 1% phiếu phổ thông. Có kiểm cách gì đi nữa bà cũng không là tổng thống Mỹ. Bà chỉ nhận lệnh mà phải làm thôi. Không biết có mấy người Việt nhận biết điều này. Có thể, họ không hề biết Green Party là cái củ cải gì. Đối với vài người Việt đó, không nhìn ra được trò chơi bẩn này mà chúng ta nói chuyện chính trị Hoa Kỳ, e rằng hơi quá sức của họ. 
     Nói tới Cộng Hòa họ không phân biệt nổi thế nào Tea Party, Radical, và Conservative. Nói tới Dân Chủ họ không hề biết thế nào là Liberal, Libertarian, Centrist, hay Progressive. Cũng là Dân Chủ, đã Liberal tại sao lại còn có Libertarian. Họ chỉ ồn ào kháo mấy chữ Cộng Hòa và Dân Chủ, đọc từ vài tờ báo miệt vườn lẩn quẩn trong cộng đồng người Việt, rồi tự thỏa mãn với cái kiến thức chính trị Hoa Kỳ để kháo chuyện trong quán cà phê. Hừng hực như nữ ca sĩ Madonna tuyên bố sẽ bỏ Mỹ sang Canada sống nếu Trump thắng cử, nhưng cũng đâu có dám làm. Nữ quái kiệt này ồn ào để hớp hồn những người nhẹ dạ, tạo biến cố, đánh bóng tên tuổi, chứ qua Canada sống thì coi như sự nghiệp tiêu tan. Mấy người Việt thù ghét Trump đó sao không vượt biên về Việt Nam sống với cộng sản mà ngồi bên này ăn tiền SSI và nhận Food Stamp, ra quán cà phê đọc báo người Việt, bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ.
   Lãnh tụ của 50 quốc gia Hồi Giáo cùng kéo đến nghe tổng thống Mỹ nói diễn văn tại cung điện Riyadh của Saudi Arabia chỉ trong khoảng 30 phút. Đây phải xem là một biến cố lịch sử, và là thắng lợi lớn của tổng thống Hoa Kỳ, trong thế giới Hồi Giáo. Không phải của cá nhân Trump. Vài người chỉ đọc báo tiếng Việt, e rằng không biết cả chuyện này. Họ chỉ muốn nghe Trump bị chửi cách nào để có tin giật gân, kháo chuyện ngoài quán cà phê. Họ ác đến độ có thể trông chờ và vui mừng khi nghe tin Trump bị bắn chết trên đường ra ngoại quốc. Cũng tội nghiệp cho đất nước Hoa Kỳ, phải cưu mang những kẻ lòng dạ nhỏ nhen, sống từ bờ mương, rãnh bùn bên Việt Nam, pp nhưng lòng luôn mang nặng hận thù vô lý này. Nếu Trump là một thằng tồi, như vài đại chính trị gia quán cà phê người Việt nhận định, chẳng lẽ tình báo gián điệp ngoại quốc không hề hay biết. Nếu Trump là thằng khùng, thì quốc vương Saudi Arabia phải là thằng khờ. Trump là thằng khùng mà mình không dám vùng lên quật nó xuống thì mình là thằng hèn. Đã là thằng hèn thì mở mắt nhìn trời chi nữa để ông trời phải che mắt nhắm, khiến thế gian phải chịu cảnh tối tăm u ám.
     Hãng truyền hình chính thức của vương quốc Saudi Arabia trực tiếp truyền hình suốt cả ngày trời. Trong khi đó, CNN, NBC tìm mọi cách chê Donald Trump cho hết giờ, kể cả việc chê Melania Trump mặc trang phục không đúng nghi thức Hồi Giáo. Phải chi Melania là gốc Việt, chắc họ đã  hừng hực ca tụng Donald Trump đến sùi bọt mép. Trump vừa lên chưa được 4 tháng đã đề nghị thăng chức Lương Xuân Việt lên cấp tướng hai sao. Họ khen Việt nức nở. Nhưng vẫn chửi Trump không tiếc lời. Cái tính khí nhỏ nhen và bè đảng bệnh hoạn của vài người Việt chúng ta thường là vậy. Dù sao những chửi rủa, trù dập hiện nay là điều cá nhân Donald Trump phải chấp nhận đổ mồ hôi, sôi máu mắt, trong khi ngồi ghế tổng thống Mỹ. Chưa nói là có thể bị mất mạng bất cứ lúc nào. Điều này đã xảy ra ngay đêm sau khi Trump vừa thắng phiếu. Không phải mới lạ gì. Chúng ta không nên  quá kích động vì Mainstream Media của Mỹ. Huống chi vài tờ báo tiếng Việt, chỉ đi mót tin của người khác đem về dịch ra đăng lại.
    Tại sao chúng ta không chịu, lắc mạnh cái đầu, đưa mắt ra xa, nhìn chuyến đi vừa rồi của Trump tại Saudi Arabia, là một thắng lợi của Hoa Kỳ, trên trường quốc tế, từ kinh tế đến chính trị, mà cứ mãi cho là của riêng cá nhân Trump, để thỏa mãn mối hận lòng vô lý và bệnh hoạn. Chỉ một chuyến đi ra ngoại quốc đầu tiên, tổng thống Mỹ, không phải cá nhân Donald Trump, đã đem về cho Hoa Kỳ một hợp đồng kinh tế hơn 400 tỉ dollars, và một cuộc họp thượng đỉnh với sự hiện diện của các nước Hồi Giáo ngay tại trung tâm thế giới Hồi Giáo, là Saudi Arabia. Trong khi đó, với 8 năm của Oabama, hợp tác giữa Mỹ với vương quốc dầu hỏa Saudi Arabia hầu như hoàn toàn bế tắc, từ kinh tế đến vấn đề Hồi Giáo, thì không mấy người biết. Và cũng không ai muốn nhắc đến. Nói vậy chứ họ có biết gì đâu mà nói. Tại sao họ cứ cho rằng đó là con bài gỡ gạt của cá nhân Trump để che lấp những rối rắm nội bộ. Kiến thức chính trị của họ nghèo nàn đến độ họ không hề biết rằng nội bộ nước Mỹ lúc nào cũng rối rắm cả. Hơn nữa, ngay cả tình hình trên thế giới cũng chính là nội bộ nước Mỹ. Từ Kennedy, đến Johnson, Ford, Nixon, Clinton, v.v… Đây là cái nhìn khá lạ lùng và bệnh hoạn của vài người Việt đang ăn tiền SSI và xin Food Stamp sống nhởn nhơ trên đất Mỹ hiện nay. Những ẩn tình thực sự trong nội cung họ biết rõ được bao nhiêu, ngoài việc vào youtube và xem tivi cho tiêu cơm sau bữa ăn, hay vào ngày cuối tuần không có bạn bè rủ đi nhậu, hoặc đọc tờ báo biếu liệng trước cửa chợ Việt Nam để luận bàn chính trị Hoa Kỳ và tình hình thế giới nơi quán cà phê vỉa hè.
 
    Khi Trump cho bắn 59 hỏa tiễn Tomahawk khiến dân chúng Syria vui mừng đến nổi không dám tin, thì không ai thèm để ý. Hay họ không dám để ý. Vì sự việc xảy ra ngược lại những gì họ đã tiên tri. Nên cứ xem như là không có thì an tâm và tự tin hơn. Không có mấy hãng truyền thông dòng chính thèm đưa tin. Trong khi đó họ liên tục đăng hình Pelosi gay gắt kết án Trump đã ngu ngốc gây nguy hiểm cho nền an ninh Hoa Kỳ, gây bất ổn tình hình thế giới, và cố tình gây thế chiến thứ ba. Nghe bấy nhiêu, nhiều người đã hoảng hồn. Sẵn đã lỡ ghét Trump, vài người Việt này càng hả hê và chửi hùa theo mạnh hơn. Một bà lão hom hem, khi Trump vừa nhậm chức tổng thống chưa được bảy ngày, bà ta đã lớn tiếng chửi Trump và kết luận rằng: “We’ve seen nothing that I can work with President Bush.” Thiết huyết bà bà Pelosi này hận thù tổng thống George W. Bush từ bao năm nay đến hơn 8 năm sau vẫn còn lú lẫn. Một lão bà lú lẫn nặng như vậy mà giữ chức chủ tịch phe thiểu số hạ viện của Dân Chủ, nghĩ cũng hay và đáng khen. Không biết có bao nhiêu người Việt nghe được câu này. Hay họ chỉ bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ qua mấy tờ báo tiếng Việt. Kiểu như tờ Người Việt chẳng hạn. Tiếp theo lời quái lão bà bà Pelosi, bà Dân Chủ da đen Maxines Waters, cũng hừng hực kêu gọi quốc hội phải truất phế ngay Donald Trump vì ông này mang tội giết người, ra lệnh tấn công Aleppo. Sự việc xảy ra vào năm 2010, trong nhiệm kỳ đầu của tổng thống Barack Obama. Không biết vài người Việt đó có biết Aleppo ở đâu, và chuyện gì đã xảy ra khi Obama vừa làm tổng thống Mỹ có hơn một năm. Câu chuyện chính trị Hoa Kỳ trong đầu vài chính trị gia gốc Việt đó nó khôi hài đến vậy. Nhưng khi Trump twitter một câu là witch hunt và CNN, NBC, ABC đồng loạt rầm rộ chửi, thì họ hùa vào chửi theo. Nghe chửi, nhất là chửi tổng thống Mỹ, thì người Việt rất thích nghe. Không biết vài người Việt đó hiểu chữ rõ witch hunt có ý nghĩa gì trong lịch sử Hoa Kỳ. Nhưng miễn sao nghe cái thằng mình ghét bị chửi, bị chê là thỏa mãn rồi. 
    Và họ càng chứng tỏ họ xứng đáng để tổng thống Mỹ phải tam cố thảo lư, phải ba lần đến tận nhà mời họ ra làm cố vấn cho nền chính trị Hoa Kỳ và giải bàn cờ thế giới. Kiểu ông khùng Đạo Dừa, Nguyễn Thành Nam, bày ra bàn cờ Việt Nam, thách đố mọi người. Mỗi lần ông khùng này kéo chiếc xà lan ra Hà Nội để giải quyết bàn cờ Việt Nam, thì Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa phải tốn công kéo ông trở vào Cồn Phụng. Nhưng đâu có dễ chơi hoài như vậy. Sau năm 1975, khi cướp được Miền Nam, cộng sản cắt cổ ông khùng này ngay. Ném xác dưới bùn. Dẹp luôn Cồn Phụng. Người Việt chúng ta có khá nhiều ông đạo loại này. Nhất là về chính trị Hoa Kỳ và tình hình thế giới.
      nhân Trump không là gì cả. Nhưng tổng thống Hoa Kỳ thì khác. Tại sao họ mãi loay hoay, ồn ào về việc Melania Trump mặc trang phục không đúng theo phong tục Hồi Giáo, khi gặp vua Salman của Saudi   Arabia. Mấy con người này cái đầu đã bị bệnh nặng. Cái bệnh vạch lá tìm sâu, cho thỏa mãn lòng ghét hận bệnh hoạn. Thật ra họ cũng chẳng ghét bỏ gì Trump. Họ chỉ muốn thỏa mãn sự ghét chửi theo thói quen từ xưa mà thôi. Và họ đã xem giò, xem cựa, nhận định về tổng thống Mỹ thì không thể nào sai được. Chửi ai không cần biết, nghe chê, nghe chửi là đã lỗ tai rồi. Tại sao khi những người Hồi Giáo sang Mỹ mặc áo quần trùm đầu, trùm đít, thì họ không phê bình sao không mặc áo quần như Mỹ. Kiến thức của họ nghèo đến nổi họ không hiểu, khi quốc khách mặc trang phục, bắt buộc phải qua sự góp ý, và đồng ý trước, của Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết của quốc gia chủ nhà. Nhất là quốc gia đó lại là trung tâm đầu não của thế giới Hồi Giáo. Ví dụ nhỏ, năm 2006, khi George Bush, cùng các nhân vật lãnh đạo Á Châu sang Việt Nam cộng sản dự hội nghị APEC phải mặc áo dài khăn đóng, do cộng sản Việt Nam đưa ra. Chưa chắc cá nhân tổng thống George Bush của Mỹ thích mặc như vậy. Chúng ta không hiểu nghi thức khánh tiết ở cấp độ quốc khách này, cứ cho rằng ai muốn mặc sao cũng được. Một lễ cưới nhỏ có vài người trong hai gia đình, mà cô dâu chú rể lúc nào mặc trang phục nào cũng phải rõ ràng và có sắp xếp từ trước, huống gì tổng thống Hoa Kỳ gặp quốc vương Saudi Arbia. Mỗi một bước đi, một chỗ ngồi của lãnh tụ hai bên, dù là chính cá nhân vua Salman của Saudi Aribia, đều phải qua sự sắp xếp, và hướng dẫn cẩn thận của Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết. Họ kém hiểu biết, hay không hề biết có Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết, nhất là quốc gia theo chế độ vương quyền tuyệt đối và Hồi Giáo, nên khi nghe nói xấu là họ hả hê. Cái thằng mình ghét thì chuyện gì nó cũng phải đáng ghét, mới vui lòng, dù âm thầm nhưng sâu thẳm. Và họ chỉ muốn chứng minh họ luôn đúng. Họ đã nhận xét thì không thể nào sai được.
    Khi John Kennedy sang dự hội nghị thượng đỉnh, vì hớ hênh, Kennedy đã nhỏ con, lại đứng dưới ba bậc cấp, đưa tay chồm người lên bắt tay Khrushchev. Trông giống như Khrushchev to lớn của Nga cộng đang đứng trên cao nắm tay tổng thống Mỹ kéo giật lên mấy bậc cấp Chỉ có bấy nhiêu, liền sau đó Khrushchev ra lệnh đưa hỏa tiễn Nga sang Cuba đe dọa Mỹ. Khiến học sinh tiểu học Hoa Kỳ hàng tuần phải lo tập núp xuống gầm bàn trốn hỏa tiễn Nga phóng từ Cuba.
    Khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu sang đảo Midway gặp riêng tổng thống Richard Nixon, dù không là cuộc tiếp xúc chính thức mang nghi lễ quốc gia, tổng thống Thiệu vẫn yêu cầu máy bay của Nixon phải xuống trước để chủ nhà ra tận phi cơ đón khách. Nixon biết gặp người không phải tay vừa, bèn giả bộ đồng ý. Nhưng cố tình gạt tổng thống Thiệu, cho  bay vòng vòng trên không, chờ phi cơ tổng thống Thiệu đáp xong, mới hạ cánh. Điều này khiến tổng thống Thiệu với tư cách tổng thống Việt Nam Cộng Hòa rất giận. Nhưng chưa hết, khi vào phòng họp riêng, Nixon chỉ bày bốn cái ghế. Một chiếc thật to cao, dành cho Nixon. Ba ghế còn lại nhỏ thấp, đặt ngay trước mặt dành cho Nguyễn Văn Thiệu, Hoàng Đức Nhã, và Henry Kissinger. Cứ như ông chủ lớn ngồi trên cao, nói chuyện với ba nhân viên ngồi thấp phía dưới ngay trước mặt. Nếu không để ý, cái háng của Nixon trong thế ngồi đã ngang tầm mặt tổng thống Thiệu. Không nói tiếng nào, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lặng lẽ đi tìm chiếc ghế đúng kiểu dành cho Nixon, tự tay mang đặt sát bên ghế Nixon, rồi mới thản nhiên mỉm cười bắt tay Nixon và cả hai cùng lên ngồi ngang hàng. Chỉ riêng điều này cũng đủ cho biết bản lĩnh ngoại giao của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam Cộng Hòa. Điều này có mấy người Việt bàn chuyện chính trị thế giới ngoài quán cà phê vỉa hè hiểu rõ. Họ chỉ giỏi chửi Sáu Thẹo là tên vô tài bất tướng làm mất nước.

    Khi Obama lên làm tổng thống Mỹ sang Saudi Arabia, đệ nhất phu nhân Michelle Obama không được đi theo để gặp vua Saudi Arabia. Dù chúng ta biết rằng tổng thống Mỹ ra nước ngoài luôn có đệ nhất phu nhân đi theo. Theo nghi lễ tổng thống Barack Obama của Hoa Kỳ phải cong lưng, chổng mông, lòi cả áo sơ mi trắng bên trong quần, cúi đầu thật thấp, hôn lên nhẫn của nhà vua đang đứng thẳng người chìa tay ra. Chỉ bấy nhiêu, đã khiến dân Mỹ trắng giận muốn điên lên, vì ông tổng thống da đen này đã làm nhục danh dự đất nước Hoa Kỳ. Có mấy người Việt Nam nhận biết qua việc này. Vừa rồi, khi Obama sang Tàu cộng, cũng bị một vố tương tự, phải xuống cửa sau, khiến dân Mỹ trắng phải gọi là “Obama forced exit from ass of Air Force One.” Tức Obama chui ra từ lỗ đít của Air Force Once. Tập Cận Bình cũng không thèm ra đón, nói chi đến trải thảm đỏ.
    Ngày hôm trước, Trump tiếp vua của Jordan tại tòa Bạch Ốc. Nhưng hôm sau Trump chỉ tiếp Tập Cận Bình tại tư gia ở Florida. Dù có to lớn đến mấy, đây cũng chỉ là nhà riêng của Trump, không phải là nơi tổng thống Mỹ tiếp quốc khách. Đây cũng có thể là cách ông tổng thống Mỹ trả lễ cho tên trùm Tàu cộng qua vụ làm xấu Barack Obama tại phi trường Bắc Kinh vừa rồi. Không nên thấy trước mắt là Trump hay Obama. Nên cố gắng dùng thuốc nhỏ mắt, hay lau lại kính, để thấy họ là tổng thống Hoa Kỳ, một đại cường quốc trên thế giới, qua những nghi thức khánh tiết ngoại giao quốc tế bắt buộc phải có.khi tiếp quốc khách. Trong một đám cưới có vài chục mạng mà mâm trầu buồng cau còn quan trọng, huống gì đón tiếp quốc khách.
 
      Tống Mỹ Linh, vợ Tưởng Giới Thạch, mỗi khi sang Mỹ đều sống ngay trong tòa Bạch Ốc. Không cần biết lúc nào, mỗi khi Tống Mỹ Linh bước chân xuống khỏi giường, là phải có người làm lại giường cho bà ta. Có lần, Winston Churchill, thủ tướng Anh, muốn gặp riêng Tống Mỹ Linh. Bà nói Churchill của vương quốc Anh muốn gặp, phải đến, chứ bà đâu có muốn gặp Churchill. Cuối cùng, tổng thống Roosevelt phải sắp xếp mời Churchill đến tòa Bạch Ốc gặp bà ta. Một lần Tống Mỹ Linh muốn đến California, liền tối hôm đó, tòa Bạch Ốc bắt ca nhạc sĩ tại Hollywood phải sáng tác ngay một bản nhạc chào đón Tống Mỹ Linh. Sáng sớm hôm sau, cả một đoàn ca nhạc sĩ Mỹ phải dàn chào đứng sẵn tại sân bay, chờ Tống Mỹ Linh ra nơi cửa phi cơ để họ trổi bài ca chào đón. Nhưng khi máy bay đáp xuống, Tống Mỹ Linh vẫn còn đang ngủ. Thế là người hầu của Tống Mỹ Linh phải ra nơi cửa phi cơ đứng vẫy tay để nghe bản nhạc chào mừng Tống Mỹ Linh.
    Họ không phải là cá nhân nào cả. Họ là nhân vật đại diện cho một quốc gia. Khi ra ngoại quốc bắt buộc họ phải giữ danh dự của quốc gia họ đại diện. Ở Việt Nam, nhà trai đến nhà gái rước dâu, mà phải khom lưng, cúi đầu, vén màn đi vào từ cửa sau ngã chuồng heo, thì chắc chắn là có chuyện lớn. Huống chi một tổng thống Mỹ, mà phải “chui ra từ lỗ đít phi cơ” ngay tại phi trường Bắc Kinh. Hãy nhìn lại cách tổng thống Thiệu đối với Nixon ở Midway, may ra mấy con người Việt quen sống nơi bờ ao, xẻo ruộng này mở mắt được đôi điều.
     Trong khi đó, trong chuyến sang Saudi Arabia vừa rồi, không những tổng thống Mỹ mà cả đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ vẫn đứng thẳng người bắt tay nhà vua. Người hiểu chuyện sẽ nhận biết đây là biến cố ngoại giao lịch sử đối với Hoa Kỳ, Saudi Arabia và cả những nước Hồi Giáo. Bởi người Hồi Giáo không chấp nhận sự có mặt của phụ nữ ngoài công chúng. Lại còn dám bắt tay nhà vua là điều chưa từng có. Họ trải thảm đỏ từ sát cửa máy bay, đến tận Cadillac One, cả nhà vua cũng ra tiếp rước. Sau đó kinh đô của vương quốc Hồi Giáo như mở lễ hội, tưng bừng đón tiếp tổng thống Mỹ đến cung điện Riyadh, không phải cá nhân Donald Trump, như một ông vua, từ ngựa xe đến đàn hát, rầm rộ theo từng bước đi, rước tổng thống Mỹ về hoàng cung Riyadh chỉ để uống một ly nước trà dâng cho quốc khách. Người biết chuyện, nhìn điều này cũng đủ biết thắng lợi ngoại giao của Hoa Kỳ trong chuyến đi này. Không nên thấy đó là cá nhân Trump. Nên biết, dù chỉ là cái bắt tay, khi nào Trưởng Ban Nghi Lễ ra hiệu, cả vua lẫn tổng thống mới đưa tay ra bắt. Phải có sự ra hiệu của Trưởng Ban Nghi Lễ quốc vương Salman mới bắt tay đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ. Đã gọi là nghi lễ thì bất cứ ai, dù là vua hay tổng thống, cũng phải theo sự hướng dẫn của Trưởng Ban Nghi Lễ. Vì người này là đại diện cho Nghi Thức Lễ Tiết, không phải một cá nhân dưới quyền. Không phải ai muốn làm gì thì làm. Và chủ khách, hai người phải đứng hai bên mép thảm. Tổng thống Mỹ lúc đó là khách, vẫn chưa được đặt chân lên thảm đỏ của hoàng gia. Sau khi Trưởng Ban Nghi Lễ ra hiệu, nhà vua mới đưa tay mời tổng thống Mỹ bước lên thảm để tiến vào hoàng cung. Dọc đường đi, bao nhiêu đoàn người kể cả các đoàn ca múa cờ gươm, trổi trống kèn nhạc, theo từng bước chân tổng thống Mỹ, dù ngay bên trong cung điện. Cứ như đang xem phim Hoàn Châu Các Các của Quỳnh Dao. Cờ Mỹ và Saudi Arabia bay rợp trời dọc từ sân bay đến hoàng cung  Riyadh. Không nên cho rằng đó là của cá nhân Trump mà bị lòng căm ghét hành hạ. Nên xem đó là vinh dự và niềm hãnh diện của Hoa Kỳ, và xem ông tổng thống Mỹ này làm gì để Make America Great Again. 
 
    Đừng để hình ảnh của Trump và Melania nhảy vào trong đầu, mà bị lòng ghét hận cá nhân vùng lên hành hạ. Hãy cố gắng nhướng mắt lên cao để thấy đó là tổng thống Mỹ và đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ. Nói vậy, chứ cái mở mắt này không dễ gì mấy nhà đại chính trị quán cà phê vỉa hè gốc Việt làm được.
    Để khoản đãi tổng thống Mỹ một chung trà theo nghi lễ quốc khách, hoàng gia Saudi Arabia phải mất cả tiếng đồng hồ cho nghi lễ này. Đã vậy, đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ ngồi sát ngay bên tay mặt quốc vuơng Salman. Một điều chưa từng có đối với vương quốc kinh đô của thế giới Hồi Giáo. Nên biết hoàng hậu chánh cung của quốc vương Salman cũng không được phép hiện diện. Sau khi uống xong chung trà, ông tổng thống Mỹ này còn được trao huy chương cao quý nhất của vương quốc Saudi Arabia. Trong khi đó, cũng là tổng thống Mỹ, mà Barack Obama phải khom lưng, cúi đầu, chổng mông hôn chiếc nhẫn nơi ngón tay của quốc vương Saudi Arabia. Một cái tát vào mặt Hoa Kỳ qua lễ tiết ngoại giao mà có mấy người chính trị gia gốc Việt nhận hiểu được. Cũng như trường hợp Obama phải chui ra từ lỗ đít của chiếc phi cơ Air Force One mà Bắc Kinh đã dành cho Mỹ. Hai hình ảnh, hai cuộc đời, là vậy. 

 
     Về việc James Comey. Ông này trong thời gian tranh cử tổng thống Mỹ, đã hai lần lên tiếng bắn Hillary Clinton về vụ email rồi giựt ngược lại. Đủ cho thấy con người này có nhiều lẩn khuất phía sau, mà chúng ta không thể biết rõ hết nội tình. Về phương diện điều hành chính phủ, Donald Trump có thể thay ông ta ngay từ lúc vừa nhậm chức. Nhưng trong ngày nhậm chức, Trump vẫn ân cần ca ngợi Comey. Qua việc Trump vẫn còn giữ James Comey cho đến bây giờ, chúng ta nên hiểu rằng, có rất nhiều lấn cấn phía sau trong nội cung, mà cá nhân Trump không giải quyết nổi. Trước đây hai tháng, Trump cũng bắn tiếng giao FBI cho Trey Gowdy, chủ tịch ủy ban điều tra và tình báo hạ viện đảm nhận. Nhưng Trey Gowdy cùng lúc không thể nhận hai chức vụ, vừa hành pháp vừa lập pháp, cộng thêm bao nhiêu ẩn tình phía sau, nên lúc đầu Trey Gowdy nhận, nhưng sau từ chối. Điều này cũng cho thấy còn nhiều rối rắm trong chốn thâm cung. Và vụ thay người cho FBI lại chìm xuồng. Đến khi bộ trưởng tư pháp, và còn nhiều người nữa, gây áp lực, nên Trump phải làm vậy. Những chuyện thâm cung bí sử không dễ gì chúng ta biết rõ qua truyền thông đại chúng. Ít ra chúng ta cũng nên nhận biết điều này, dù không biết rõ chuyện gì đang thực sự xảy ra. Không phải điều gì tivi, hay báo chí nói cũng đúng sự thật. 
     Chưa bầu cử mà tờ Daily News của Mỹ số ra ngày 6/3/2016 đã đăng tin trang bìa Trump Is Hitler. Điều này cho thấy có khá nhiều chính trị gia vỉa hè người Việt xứng đáng tôn vinh là những nhà tiên tri của thế kỷ 21. Có điều khi cần bán cửa hàng, hay sửa nhà, các nhà tiên tri này phải trả tiền cho mấy ông thầy phong thủy, hay thầy bói, thông đồng với mấy tiệm bán tượng thờ khiến họ phải mua thêm tượng đá, tượng đồng, đem về đốt nhang để sớm có kết quả.
      Chúng ta đã quên câu nhà báo nói láo ăn tiền. Kể cả báo Washington Post, New York Times, hay báo Người Việt. Báo chí trong cộng đồng người Việt còn thảm hơn nhiều. Họ đói tiền nên nhờ người chạy mối, để viết bài ca tụng và đăng báo theo số tiền thân chủ chịu trả. Có mấy người biết rõ thực tế phía sau mấy tờ báo tiếng Việt. Bà Thanh Hải chỉ cần liệng ra một cái đồng hồ, Phạm Duy phổ nhạc ngay bài thơ con cóc của bà mắt lác này trong một đêm. Không riêng gì Phạm Duy, còn nhiều người nữa tranh nhau giành đồng hồ. Và vô số tờ báo tiếng Việt tranh nhau viết bài kiếm tiền. Đó chỉ là Business. Tiền trao cháo múc. Chúng ta nên biết một thực tế. Những người viết báo chuyên nghiệp, mỗi số báo họ bắt buộc phải có bài đăng. Và bài phải có đủ chữ để lấp đầy trang giấy đã giữ chỗ sẵn. Nếu không thì chết đói ngay. Ví dụ, đại bình luận gia Ngô Nhân Dụng trên báo Người Việt. Mỗi số báo, bắt buộc ông ta phải có đủ chữ để in báo. Họ phải có khả năng chuyên môn nghề nghiệp thay chữ yêu bằng chữ thương. Vì chữ thương nhiều mẫu tự, lợi chữ hơn yêu. Hoặc dùng cả thương yêu, rồi sau đó tìm cách lập lại lần nữa là yêu thương, thì càng lợi chữ hơn nữa. Chê, chửi, càng nhiều càng lợi chữ, và càng kích thích người đọc, tức càng ăn tiền. Có mấy ai hiểu nỗi khổ tâm khi họ phải rặn chữ hàng ngày, nhất là lúc báo sắp giao cho nhà in. Họ chỉ sống bằng nghề viết mướn. Nhưng họ còn tệ hơn người đánh máy mướn rất nhiều. Bởi người đánh máy mướn không bịa đặt, thêu dệt, và tán chữ cho đầy trang, để tính tiền thân chủ. Họ chỉ là kẻ bán chữ. Nhưng phần lớn là chữ bịa đặt và chữ thêu dệt để kiếm sống qua ngày. Thật ra những người này đáng khinh hơn là đáng tin. Kẻ bán trôn chỉ có thể truyền bệnh thể xác. Nhưng kẻ bán chữ có thể truyền bệnh tinh thần. Họ đáng tởm hơn những người bán trôn nuôi miệng rất nhiều. Nói tới là họ lôi quyền tự do ngôn luận ra hù thiên hạ. Nhưng chính họ là những kẻ hiếp dâm quyền tự do ngôn luận. Điều này có mấy chính trị gia quán cà phê vỉa hè người Việt chúng ta nhận ra. Năm 2001, nhân vụ 11/9, ngày 25/9 trọc Nhất Hạnh từ Pháp sang bỏ tiền mướn New York Times (nguyên trang A5 và  A22) đăng bài lên án Mỹ đã bỏ bom giết 300 ngàn người Việt tại một làng ở Bến Tre vào năm 1968 (sau đó sửa là nóc nhà). Dù báo New York Times của Mỹ đăng như vậy, không lẽ người Việt chúng ta tin là sự thật. Với hai trang báo New York Times trọc Hạnh phải trả 45 ngàn dollars. Cũng không ai thắc mắc tiền đâu trọc Hạnh làm được vậy. Và tại sao trọc Hạnh phải vội vàng bay từ Pháp sang Mỹ làm điều này. New York Times của Mỹ còn sẵn sàng đăng mướn chuyện tầm xàm bá vơ, để lấy tiền thì nói chi đến Người Việt, hay Viễn Đông.
     Hãy bình tĩnh, nên nhìn mọi việc qua hình ảnh tổng thống Mỹ, không nên xem đó là việc riêng của cá nhân Trump. Mà Trump có bị truất phế, hay bị giết, Hillary cũng không thể nào ngồi ghế tổng thống Mỹ. Chúng ta không nên sống theo câu “thương ai thương cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ty họ hàng.” Nội bộ đang rối rắm, mà giải quyết được những chuyện quốc tế tốt đẹp. Bình tĩnh nhìn vấn đề, chúng ta phải khen đó là cái hay của tổng thống Mỹ. Không phải của cá nhân Trump. Một ông tướng trong nhà vợ chết con bệnh, mà vẫn bình tĩnh chỉ huy ngoài mặt trận, đạt chiến thắng lớn, thì đó mới là điều đáng khen. Chúng ta không thể nào khen một kẻ mà mình đã lỡ ghét hay sao. Nói cho cùng cái ghét của mình cũng do truyền thông đại chúng đem lại. Chuyện thâm cung bí sử làm sao chúng ta biết rõ ngọn nguồn. 
     Quan trọng vẫn là chuyện ông tổng thống Mỹ này làm gì cho nước Mỹ, cho thế giới, và tốt hơn nữa là cho Việt Nam hiện nay. Không phải là chuyện của cá nhân Donald Trump. 
     Vài người Việt quen sống theo tinh thần bè đảng, không hề biết rằng dân Mỹ trắng theo phe này mà bỏ phiếu cho phe kia là điều bình thường. Đầu óc họ phóng khoáng như vậy nên mới có 241 năm Hoa Kỳ đã dẫn đầu thế giới trên mọi phương diện. Còn vài người Việt cái đầu của họ như ông bình vôi, càng sống lâu đầu óc càng teo nhỏ lại, cho đến khi bị nghẹt cứng, phải đem vất bỏ ngoài gốc đa.
      một điều ít người Việt để ý và nhận ra. Người âm thầm không muốn Hillary ngồi ghế tổng thống Mỹ, nhiều nhất, có thể là Bill Clinton. Bởi Hillary Rodham luôn coi thường Bill Clinton, cho rằng ông này làm tổng thống nhờ dòng họ danh gia thế phiệt Rodham của bà ta. Lúc còn trẻ, Hillary Rodham không thèm làm đám cưới với Bill Clinton vì không muốn đổi sang họ Clinton thấp hèn. Mãi đến khi Clinton làm thống đốc Arkansas bà mới đổi sang họ Clinton. Nhưng cấm bạn bè gọi là Hillary Clinton. Thêm nữa, nếu Hillary làm tổng thống Mỹ, khi ra ngoại quốc, như đợt tổng thống Mỹ sang vương quốc Saudi Arbia vừa rồi, Bill Clinton không được quyền đi ngang hàng với Hillary. Vì đây là Nghi Lễ Khánh Tiết của hai lãnh tụ quốc gia. Dù có đi theo, Bill Clinton cũng không được dự những cuộc thảo luận riêng giữa hai lãnh tụ. Nghĩ đến điều này cũng khiến Bill Clinton đắng miệng trong vị trí một cựu tổng thống Hoa Kỳ. Dĩ nhiên bên ngoài thì phải làm bộ mặt khác. Kiểu như hai vợ chồng đang chửi lộn, nhưng có khách tới thì anh em ngọt xớt. Khách ra về thì tiếp tục chửi. Chưa nói đến việc lúc đó Hillary coi Clinton ra cái củ cải gì. Bà đã từng đấm Clinton sặc máu mũi, đuổi Clinton ra ngủ ngoài phòng khách, trong vụ Monica Lewinski. Vợ chồng ra đường thì tay trong tay, cứ như là hạnh phúc và tình tứ lắm. Nhưng vừa bước vào nhà là như chó với mèo. Lê Uyên từng bỏ nhà theo Phương, để có những bản tình ca Lê Uyên Phương. Nhưng mười năm sau, thì Phương đành gõ thùng đàn ca bài Uyên Xưa một mình. Thực tế, Chuyện Tình Miên Viễn Xót Xa này chắc cũng có vài người đã trải qua.

   Nhưng vì sự nghiệp chính trị, Hillary không ly dị. Bà ta là một career politician. Sự nghiệp của bà ta là tham vọng chính trị, chứ không phải chồng con, hay đất nước Hoa Kỳ. Lúc đầu bà theo Cộng Hòa, thấy coi bộ không khấm khá, bà bỏ Cộng Hòa nhảy sang Dân Chủ. Lý tưởng, lý tuợng gi ở con người đầy tham vọng quyền lực từ lúc còn là nữ sinh trung học. Bởi vậy, ngay năm 2008, Bill Clinton âm thầm nhưng tận sức yểm trợ Obama, mà lơ là đối với Hillary Clinton. Điều này ít người nhận ra, nên chỉ có thể cho là bịa đặt.
     Người viết chưa hề ủng hộ Trump. Từng cho rằng ông bợm này ăn nói theo kiểu đá cá lăn dưa, đáng ghét. Năm 2008, có đóng tiền gây quỹ và vận động tranh cử cho Hillary Clinton, và không ưa Obama. Nhưng khi Obama làm tổng thống Mỹ thì phải nhìn thấy đó là tổng thống Mỹ, không còn là ông da đen Barack Obama nữa. Nhưng vẫn mừng cho cá nhân Hillary khi bà ta thất cử. Vì bà lão 70 này đau sù sụ. Vận động tranh cử mà phải có người kéo lê. Bác sĩ cá nhân luôn có ống thuốc dấu trong túi áo, chực chờ phóng tới cấp cứu ngay trên bục diễn thuyết. Xe cứu thương chờ sẵn. Bà sẽ không đủ sức khỏe chịu nổi áp lực công việc trong chức vụ tổng thống Hoa Kỳ. Khi Trump nhận chức tổng thống Mỹ, thì chỉ coi ông tổng thống mới này làm được gì, cho Hoa Kỳ, cho thế giới, và tốt hơn nữa là cho Việt Nam. Chúng ta không nên nghe thiên hạ khen, hay chê, là cắm đầu hùa theo, để thỏa mãn tự ái cá nhân. Với thân phận tỵ nạn hèn mọn của người Việt, chúng ta có khen hay chê cũng chẳng ăn thua gì ông ta cả. Chỉ là chúng ta không thoát nổi nếp suy nghĩ của vài người Việt đầu óc cùn lụt, kiến thức nghèo nàn, nhưng cứ đòi làm cố vấn cho tổng thống Hoa Kỳ.
   Thật ra, dù bất cứ lúc nào, hay vì bất cứ lý do gì, nếu Donald Trump bị truất phế hay bị bắn chết, đó không phải là lý do bịa đặt lúc sự việc xảy ra. Mà điều này đã được chuẩn bị sẵn với nhiều Options từ trước rất lâu. Chỉ là trong hoàn cảnh nào phải áp dụng Option K hay Option T, ngay từ lúc Donald Trump vừa thắng phiếu vào đêm bầu cử tổng thống Mỹ. Dĩ nhiên cá nhân Donald Trump phải chấp nhận luật chơi này, khi muốn ngồi ghế tổng thống Hoa Kỳ để Make America Great Again. 

    Francis của Vatican hiện vẫn đang đối diện với áp lực buộc từ chức, tương tự như Benedict năm 2013, thì huống gì Trump. 
 
    Hãy nhớ lại lời bà da đen Maxines Waters kết tội Donald Trump là kẻ sát nhân, cần phải bị truất phế, vì sự việc xảy ra tại Aleppo vào năm 2010, khi Obama nhậm chức tổng thống Mỹ chưa được hai năm. Đây chỉ là bộ phim nhiều tập, thuộc loại Hollywood đã được soạn sẵn, có tựa đề Forward To The Past. Do kẻ nào thực sự đạo diễn phía sau, người Việt thấp hèn, và nghèo nàn kiến thức, như chúng ta sẽ không bao giờ biết được. 

     Không nên cho rằng Hoa Kỳ không có kẻ thù. Thói thường, kẻ càng giàu mạnh càng bị nhiều người thù ghét. Mà đã là kẻ thù của Hoa Kỳ, không chắc gì chính trị gia vỉa hè như chúng ta biết rõ được.
  Phan Hung

Tấn Bi, Hài Kịch “Mạt Cưa, Mướp Đắng”


https://lh3.googleusercontent.com/proxy/FjXauq7WEiVMj2jibt9qxP7BMtsb-8kvffje_Lagpz2FDACgPSx1_GzbKC7cw7CU5CZ5lGRkXjdWQf8VN2hbTEjn8fELakWC8EPt8nY0Hw=s0-d
Nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh

ndt.jpg

Tôi viết bài báo này hôm Chủ Nhật, 14 tháng 5, viết về tấn bi hài kịch “mạt cưa, mướp đắng” giữa Tổng Thống Donald Trump và cựu Giám Đốc FBI James Comey; kịch mở màn ngày mùng 9 tháng 5, 2017 bằng lá thư 168 chữ của Tổng thống.

Ông Trump viết:

Ông Giám Đốc Comey,
Kèm theo lá thư này là hai lá thư tôi nhận được của bộ trưởng và phụ tá bộ trưởng Tư Pháp khuyến cáo tôi sa thải ông ra khỏi chức vụ Giám Đốc FBI. Tôi chấp nhận lời khuyến cáo của họ, và lá thư này là để thông báo cho ông biết ông bị ngưng chức và bị sa thải ra khỏi sở làm, quyết định đó có hiệu lực ngay tức khắc.
Mặc dù cảm kích vì thái độ của ông ba lần cho tôi biết là FBI không hề điều tra về tôi, nhưng tôi vẫn phải đồng ý với bộ Tư Pháp là ông thiếu khả năng để lãnh đạo Sở Cảnh Sát Liên Bang.
Chúng tôi cần tìm một người có khả năng giúp phục hồi tín nhiệm của quần chúng đối với nhiệm vụ thi hành luật pháp của sở FBI.
Chúc ông may mắn trong những công việc mới.
Donald J. Trump

Từ mùng 9 đến 14 tháng 5 mới là 6 ngày -chưa đủ một tuần, mà hàng ngàn bài báo đã viết về cuộc “ly dị” chính trị này, và hàng trăm triệu độc giả trên khắp thế giới vẫn chưa thỏa mãn, chưa chấp nhận lá thư Tổng thống viết là đoạn kết của mối giao tình giữa hai nhân vật cùng có móng, có mỏ, và có rất nhiều thủ đoạn.

http://www.viendongdaily.com/res/fckfolder/Image/NewEditor/2017/5/15-May-2017/0515bihaikich1.jpg
Hai đối thủ xứng tay (Getty Images)

Cái tựa của bài báo là “tấn bi, hài kịch mạt cưa, mướp đắng,” khiến tôi cần kể lại câu chuyện giả tưởng, mang tính ngụ ngôn đó.

Chuyện rằng, “Ngày xưa có hai người đàn bà rất quỉ quyệt chuyên nghề lừa gạt người khác làm kế mưu sinh. Ngày nọ, một bà nghĩ ra cách lấy mạt cưa giả làm cám cho heo ăn đem ra chợ bán. Còn bà kia lấy mướp đắng giả là dưa chuột để lừa thiên hạ. Cả hai đều hy vọng sẽ kiếm được một số tiền to.
“Nhưng suốt buổi chợ không ai hỏi han gì đến món hàng của hai người. Trời đã về chiều, chợ gần tan, thiên hạ cũng về gần hết chỉ còn lại hai người đàn bà này, người có mướp đắng nghĩ thầm: “Mướp đắng này bán không được, thôi để ta gọi đổi lấy cám heo của người kia có phải lợi hơn không?”. Còn chị bán mạt cưa nghĩ rằng: “Mạt cưa chẳng ai mua, chi bằng gọi đổi cho người kia lấy rổ dưa chuột về nấu canh ăn cũng ngon”.

 

                                                                                                                    thuc-don-giam-can-3-ngay-voi-nuoc-ep-kho-qua-1.jpg
Mướp đắng hay Khổ qua              

12-loai-thuc-pham-khong-nen-bao-quan-cung-nhau.jpg
Dưa chuột hay Dưa leo

 

Thế rồi hai người đổi lẫn cho nhau, người nào cũng tưởng mình khôn lắm. Về đến nhà, sau khi dùng họ mới bật ngửa vì người ăn canh mướp đắng ói mửa suốt ngày; còn người cho heo ăn cám, heo sùi bọt mép lăn đùng ra chết.

“Chuyện của hai người đàn bà này trở thành câu tục ngữ “mạt cưa, mướp đắng” để răn đời.”

Dĩ nhiên cả hai nhân vật Donald Trump và James Comey đều không hề biết chuyện hai thiếu phụ Việt Nam quê mùa mà gian xảo, trong câu chuyện “mạt cưa, mướp đắng;” nhưng mục đích chính của bài báo này, là tìm xem cuộc cộng tác giữa họ với nhau có giống cuộc trao đổi “cho mạt cưa để nhận mướp đắng” hay không.

Trở lại với câu chuyện thời sự hôm nay: Nhận được thư sa thải ngày 9 tháng 5, ngay ngày hôm sau, 10 tháng 5, Comey viết thư đối đáp, không gửi cho tổng thống mà gửi cho nhân viên FBI.

Ông Comey viết:

To all: (gửi mọi người)
Từ lâu tôi vẫn biết tổng thống có quyền đuổi sở một giám đốc FBI với bất cứ lý do gì, hoặc không cần một lý do nào cả. Tôi không phí thời giờ để bàn về quyết định đuổi sở, hay về cách thực hiện quyết định đó; hy vọng quý vị cũng thấy như vậy. Dù sao thì chuyện cũng đã rồi, và tôi vẫn bình yên, mặc dù đang thấm thía cảm thấy nhớ các bạn đồng sự và nhớ sứ mạng.
Tôi thường nói với quý bạn là, vào thời điểm hỗn loạn, người Mỹ cần thấy FBI là một khối năng lực, một khối trung thực và độc lập. Nỗi buồn khi rời khỏi FBI là thương nhớ cái trị giá cao của người cảnh sát liên bang, những người tạo ra cái “khối” vô giá đó cho Hoa Kỳ.
Ai mà không buồn khi phải rời bỏ một tập thể mà mọi người, và mỗi người đều quyết tâm chỉ làm những việc đúng. Tôi hy vọng là quý bạn sẽ tiếp tục những trị giá đó và tiếp tục bảo vệ dân tộc Mỹ, bảo vệ Hiến Pháp Mỹ. Quý bạn cũng sẽ buồn ngày quý bạn xuất ngũ, và dân tộc Mỹ được an toàn hơn.
Được cộng tác với quý bạn là niềm vui lớn nhất trong đời tôi; và xin tri ân quý bạn về phần thưởng tinh thần đó.
James Comey

Thú thật, tôi không tin một chữ nào trong toàn bộ 241 chữ Comey viết; tôi chỉ thấy nội dung lá thư là đáo để: ông ta ca tụng FBI để tự ca tụng mình, và để lên án Tổng Thống Trump. Tôi chỉ thấy giá trị của ông Cò Comey là mạt cưa, nếu ông ta không phải là mướp đắng.

Nhưng ông ta đang thắng thế dù bị cách chức; thắng thế vì được rất nhiều người bênh vực bằng cách chỉ trích Trump -dù không ai ca tụng Comey.

Tờ Washington Post chỉ trích tổng thống bằng cách so sánh việc ông sa thải Comey với việc Tổng Thống Richard Nixon sa thải công tố viên đặc biệt Archibald Cox năm 1973, trong lúc Cox có nhiệm vụ điều tra vụ Watergate. Washington Post còn nhắc lại là trước Comey, Trump đã sa thải Bộ Trưởng Tư Pháp Sally Yates, và một vài viên chức khác.

Hai tờ báo lớn The Wall Street Journal, The New York Times, và hãng tin CBS News loan tin là tháng Giêng vừa rồi, Tổng Thống Trump yêu cầu Cò Comey hứa trung thành với ông ta, Comey xin tổng thống cho ông được “honest loyalty” -trung thành với sự trung thực.

Thứ Hai tuần trước, 8 tháng 5, nguyên tổng giám đốc Nha Tình Báo Quốc Gia James Clapper thuyết trình trước tiểu ban Tư Pháp Thượng Viện; ông nói với quý vị nghị sĩ hiện diện, “Tôi nghĩ, cơ chế Dân Chủ của Hoa Kỳ đang bị tấn công trên cả hai mặt: từ ngoài đánh vào, và từ trong đánh ra.”

Khi bị chất vấn, “Ông nói, từ trong đánh ra? Ai đánh? Tổng thống à?” Clapper đáp, “Đúng vậy.”
Về câu tuyên bố của tổng thống, “James Comey nên van vái là không có băng ghi âm câu chuyện giữa ông ta và tôi, trước khi ông ta bật mí mọi chuyện với báo chí,” câu nói có ý đe Comey là nếu ông “xì” chuyện kín ra, thì ông cũng liên lụy -một độc chưởng kiểu “lưỡng hùng đồng thọ thương.” Phản ứng của chính khách cả Dân Chủ lẫn Cộng Hòa là đòi tổng thống nạp cái băng ghi âm đó cho Quốc Hội.

Cuộc thăm dò dư luận hôm Chủ Nhật, của hai cơ quan truyền thông NBC News-Wall Street Journal cho thấy có 29% người Mỹ đồng ý việc Trump sa thải Comey, 39% phản đối; 32% trả lời là họ không biết rõ mọi chuyện để phán đoán.

Nghị Sĩ Charles E. Schumer (Dân Chủ, New York) vận động Thượng Viện ngăn chặn việc tấn phong một vị tân giám đốc FBI cho đến lúc Bộ Tư Pháp chỉ định một công tố viên đặc biệt để điều tra về nghi vấn Nga chen lấn vào cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi.

Thượng Viện đang mời cò Comey thuyết trình kín, ông từ chối, nhưng rồi đổi ý, trả lời là ông nhận lời mời, với điều kiện là cuộc thuyết trình không kín, mà phải công khai, với sự tham dự đông đảo của quần chúng và truyền thông.

Lại một độc chưởng khác: ông Cò bị Tổng thống làm mất job nay đang muốn kéo cả Tổng thống vào tình trạng thất nghiệp, nếu cả hai vị không cùng bị truy tố về những tội nặng hơn nữa.

Nguyễn Đạt Thịnh

Có Chúa Không Nhỉ?


(Phản biện bài “Biết Đâu Đó Là Sự Thật” của Andrew Tran)

Trần Tiên Long

http://sachhiem.net/TTL/TranTL72.php

26-Apr-2016

Chỉ có họ mới có cái thứ gọi là “trạng huống của kẻ tin bỗng rơi vào chơi vơi”. Còn người không tin thì chẳng cần phải vật lộn gì cả, bởi vì họ luôn luôn mở rộng đôi mắt, suy nghĩ như con người đang tỉnh thức, có trí tuệ. Sự nghi ngờ là bản chất của con người còn biết dùng đầu óc để suy nghĩ. (TTL)

 

Bài Biết Đâu Đó Là Sự Thật mà bạn Andrew Tran (atran04@sbcglobal.net) đã có nhã ý chuyển vào trong các diễn đàn công cộng là một bài viết rất tiêu biểu của những nhà chuyên làm công việc biện giải cho Thiên Chúa giáo. Trong suốt toàn bài viết, tác giả đã sử dụng những trò ngụy biện ngôn từ mà những người đồng thanh tương ứng rất khó nhận ra. Đó là cứ việc xây dựng một người rơm dựa trên những kiến thức nông cạn, sai lầm về đối phương – người không tin – để rồi lại tự tay mình tấn công, đạp đổ người rơm đó xuống.

Ở bài viết này, người viết chỉ muốn đặt trọng tâm ở khía cạnh Luận Lý Học, một trong các bộ môn thuộc khoa học thuần túy. Còn khía cạnh khoa học thực nghiệm, quí độc giả có thể tìm hiểu thêm ở bài Còn Có Một Đời Sau. Nguồn: http://sachhiem.net/TTL/TTLkh07.php

Bây giờ chúng ta hãy cẩn thận xét kỹ xem những lý lẽ mà các nhà biện giải cho TCG đã trưng ra để nhận thấy rằng tất cả chỉ là những thứ trò ngụy biện ngôn từ, chưa thể thuyết phục được người không tin để họ phải đổi ý. Đó chính là lý do tại sao người ta còn cứ phải viện dẫn đến đức tin. Nhưng trước khi đi vào chủ đề về những thứ trò ngụy biện này, tưởng cũng nên bàn sơ qua về hai phạm trù vô thần và hữu thần mà những nhà biện giải thường hay cố tình diễn dịch sai theo kiểu dèm pha, tấn công một người rơm.

  1. Vô thần vs. hữu thần

Người không tin (agnostic) thì cũng giống như người vô thần (atheist) ở điểm họ nghiên cứu tất cả các vấn đề theo phương pháp của khoa học trước khi đi đến kết luận rằng những hữu thể thiêng liêng như quỷ, ma, thần, thánh… đều là những sản phẩm tưởng tượng của con người. Vì đó là những thứ tưởng tưởng, không có thật, nên các nhà hữu thần (theist) phải có bổn phận trưng ra các bằng chứng. Đó là một nguyên tắc thông thường trong Luận Lý Học và Luật Học. Tuy nhiên, trong suốt dòng lịch sử tiến hóa của các tôn giáo, chưa ai có thể làm được việc này nên Thiên Chúa Giáo mới cần phải phịa ra đức tin để nô lệ hóa tâm linh con người. [1]

Thí dụ, nếu bạn bảo rằng đêm qua bạn ra ngoài đường vắng và gặp một con ma. Hôm nay, bạn đem chuyện gặp ma của bạn ra nói với thiên hạ. Bổn phận của bạn là phải nói sao cho thuyết phục bằng những lập luận vững chắc, có các bằng chứng hẳn hoi. Nếu bạn chưa làm được điều này thì thiên hạ sẽ không tin bạn. Bạn không thể đơn giản phịa ra rằng chỉ có bạn mới thấy và hiểu rõ ràng về con ma, nhưng lại không thể giải thích con ma như thế nào, đã nói gì với bạn, rằng những người khác không thấy ma là tại vì họ không tin có ma. Cái kiểu lý luận như vậy là bạn đang đặt cái cày trước một con trâu. Còn người không tin thì đặt cái cày sau con trâu, nghĩa là phải sử dụng trí tuệ để tìm hiểu các bằng chứng và lý lẽ kỹ càng trước khi tin. Tin hay không là kết quả của một nhận thức, không phải là một quyết định chọn lựa của ý chí tự do. Nhưng nếu bạn có quyền lực, bạn có thể làm người ta tin theo bạn dễ dàng hơn bằng cách sai khiến thiên hạ đi quảng cáo, tuyên truyền thay thế cho bạn. Kết quả là sẽ có vô số người tin theo bạn. Đơn giản vậy thôi!

Về chuyện có Chúa hay không cũng vậy. Đã là người thì ai ai cũng có trí tuệ, trí thông minh, lương tâm, ý thức để phán đoán; chỉ khác nhau ở mức độ cao thấp. Con vật cũng có đầu óc để suy nghĩ, nhưng chắc chắn không sâu sắc thâm thúy bằng con người, vì có sự khác biệt về cấu trúc nơi não bộ vật chất. Bây giờ người ta bảo bạn cứ nhắm mắt tin, dụt bỏ lý trí qua một bên, để họ dễ dàng tuyên truyền cho điều họ muốn. Ừ, thì bạn cứ vâng lời họ mà dụt bỏ lý trí để tin theo họ. Nhưng người không tin thì chẳng cần phải làm như bạn. Họ vẫn sống như một con người có trí tuệ, biết suy nghĩ độc lập và tự do đối với tất cả mọi vấn đề, kể cả vấn đề tôn giáo; vì trí tuệ chính là phẩm hạnh cao quý của con người, làm con người cao trọng hơn con vật. Sự nghi ngờ là biểu hiệu của lý trí, là thái độ cần thiết được đòi hỏi ở trong tất cả các bộ môn khoa học, đối nghịch với đức tin tôn giáo.

Tất cả những người tin có Chúa, kể cả Mẹ Teresa of Calcutta và các ông bà thánh, thì vẫn luôn luôn còn có sự nghi ngờ, cho dù đã nhiều năm nhắm mắt tin có Chúa; bởi vì lúc đó họ chưa chết, cũng vẫn đang còn là con người. Họ phải tiếp tục vật lộn với sự nghi ngờ bao lâu họ vẫn còn là con người. Bởi lẽ, họ không dễ dàng từ chối thân phận làm người có trí tuệ để rồi cứ phải nhắm mắt mãi mãi như một con chiên ngoan. Chỉ có họ mới có cái thứ gọi là “trạng huống của kẻ tin bỗng rơi vào chơi vơi”. Còn người không tin thì chẳng cần phải vật lộn gì cả, bởi vì họ luôn luôn mở rộng đôi mắt, suy nghĩ như con người đang tỉnh thức, có trí tuệ. Sự nghi ngờ là bản chất của con người còn biết dùng đầu óc để suy nghĩ. Nếu những nhà biện giải cho TCG trình bày được những lý lẽ thuyết phục với các bằng chứng hẳn hoi về sự hiện hữu của Thiên Chúa thì người không tin sẽ tự động đổi ý để tin theo họ. Đó là chuyện bình thường, hợp với bản chất của con người vốn có trí tuệ để suy tư, sẳn sàng thay đổi thái độ để phù hợp với kiến thức mới theo đà tiến hóa của tư tưởng.

Vậy người tin và người không tin thì đều cùng có sự nghi ngờ vì cả hai vẫn còn là con người. Nhưng sự khác biệt giữa hai hạng người này thì ở chỗ người không tin đón nhận sự nghi ngờ một cách tự nhiên, thoải mái, và còn trân quí xem nó như một yếu tố tối cần thiết cho công việc xét đoán đúng/sai; trong khi người tin lại cứ phải vật lộn, cố gắng vất bỏ sự nghi ngờ để tin như đinh đóng cột theo những gì đã được chỉ dạy, cho dù có vô lý tới mức nào. Đó là việc làm đối nghịch với bản chất đích thực của con người vốn sinh ra thì đã có lý trí. Chỉ có người tin mới cần phải thăng hoa việc dụt bỏ trí tuệ như một phẩm hạnh đạo đức: đức tin.

  1. Những kiểu cách ngụy biện ngôn từ
  2. Vấn đề chứng minh có Chúa

Thông thường, trước khi chúng ta làm công việc chứng minh có một thứ gì thì phải định nghĩa cái thứ đó trước đã. Những nhà biện giải cho TCG chưa bao giờ làm công việc định nghĩa này trước khi họ chứng minh có sự hiện hữu của Thiên Chúa. Những gì người ta đã cố gắng chứng minh thì thực ra không phải là để chứng minh có một Thiên Chúa mà họ đang tôn thờ. Thiên Chúa mà họ tôn thờ là một sinh vật có đầy đủ nhân tính của con người như tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố… được trình bày đầy dẫy ở trong các cuốn kinh thánh. Và Thiên Chúa vì yêu thương nhân loại còn xuống thế làm người để chịu chết, chuộc cho con người cái tội gọi là tội tổ tông.

Lập luận thiết kế thông minh (intelligent design argument), một phó sản của Thuyết Sáng Tạo, chỉ là để bàn về sự cần thiết phải có một nguyên nhân đầu tiên để tác tạo vũ trụ từ hư không. Cứ điều gì mà con người chưa giải thích được thì gán cho thần thánh làm. Đó là thượng đế của các khoảng trống (God of the gaps), chẳng phải là Thiên Chúa của Thiên Chúa giáo. Đó là một cách lối ngụy biện phải kêu gọi tới sự ngu dốt (argument from ignorance). Do đó, những lập luận của họ đều tuyệt đối có thể áp dụng cho bất cứ một sinh vật tưởng tượng nào, chẳng hạn như ông kẹ, ông ba mươi, ông bà táo, ông trời, thần hoàng, thần thổ địa, sơn thần, thủy thần, thiên lôi, con kỳ lân màu tím vô hình…

Từ đó, chúng ta có thể kết luận được rằng Thiên Chúa chỉ là một sinh vật tưởng tượng như tất cả những sinh vật tưởng tượng khác mà con người đã từng nghĩ ra. Và những kết quả có được khi chúng ta cầu nguyện cùng Thiên Chúa bằng một đức tin không lay chuyển thì cũng giống như những kết quả có được khi chúng ta cầu nguyện nơi bất cứ một sinh vật tưởng tượng nào, dĩ nhiên cũng phải bằng một đức tin không lay chuyển. Các phép lạ mà TCG rêu rao do Chúa, Đức Mẹ, hay các ông bà thánh làm thì cũng có thể gán cho bất cứ một sinh vật tưởng tượng nào. Mặc dù vậy, người TCG không bao giờ nhìn nhận Thiên Chúa mà họ tôn thờ cũng chỉ đơn giản giống như một ông kẹ. Bởi vậy, cái cảm nhận mơ hồ gặp Chúa thì cũng hoàn toàn giống như cái cảm nhận mơ hồ gặp quỷ ma ngoài đường vắng, muốn tán sao cũng được.

  1. Thiên cơ bất khả lậu

Nếu các ông bà thày bói thường hay nại cớ thiên cơ bất khả lậu để khỏi phải trả lời cho những câu hỏi hóc búa của các thân chủ thì các nhà biện giải cho TCG lại thường hay trưng ra mầu nhiệm không thể lý giải hoặc Thượng Đế bất khả tư nghì để tránh né, khỏi phải trả lời cho những thắc mắc của thiên hạ. Họ bảo rằng họ đã tìm và gặp được Chúa, rằng chúng ta cũng tìm nhưng chưa gặp, rằng Chúa đang thử thách chúng ta nên cần phải cố gắng tìm thêm nữa. Đó là những kiểu cách ngụy biện ngôn từ của những kẻ chuyên làm nghề buôn thần bán thánh, chẳng khác gì các ông bà thày bói nói láo ăn tiền. Tại sao hiểu mà không thể nói, không thể giải thích cho rõ ràng; nếu đó không phải là một cách tránh né, hoặc thực ra chẳng hiểu biết tí gì?

Rồi họ tự cao tự đại cho mình là các bậc thánh nhân, tôn sư, những kẻ hiểu biết rất rành rẽ về một ông Chúa tưởng tượng kia; còn những kẻ không tin như họ là đám dân ngu, chẳng hiểu biết gì, thuộc loại con cháu chưa đủ trí khôn. Tính ngạo mạn và trịch thượng có thể nhận ra dễ dàng nơi cách xưng hô và nơi sự bất lực của họ mỗi khi họ không thể giải thích. Cứ điều gì vô phương giải thích thì họ lại trưng ra sự ngu dốt của bàn dân thiên hạ như là lý do để bào chữa cho sự bất lực không thể giải thích của họ. Chuyện dưới đất chúng ta còn chưa biết, chuyện trên trời thì họ cứ tràng giang đại hải như thật. Loài người chúng ta chỉ là những con ếch ngồi dưới đáy giếng hay những thằng mù sờ chân voi nhưng lại thích bàn chuyện trên trời. Hội Thông Thiên Học còn tự khoát cho mình là thông thiên, làm như thực sự thông thái chuyện trên trời vậy.

Ảo thuật gia nổi tiếng nhất thế giới James Randi thách đố bất cứ ai có thể chứng minh có những điều dị thường (paranormal), siêu tự nhiên, mà khoa học không thể giải thích, với giải thưởng một triệu đô. Nhưng tới giờ phút này vẫn chưa ai làm được. [2] Cứ mỗi khi vấn đề được mang ra nghiên cứu tường tận theo phương pháp của khoa học thì luôn luôn có kết quả hoặc có sự lầm lẫn lương thiện của những người tường thuật, hoặc ai đó có âm mưu cố ý dàn dựng để phục vụ cho quyền lợi của tôn giáo. Các phép lạ trong TCG thường được đem ra tuyên truyền trong đại chúng là những thí dụ điển hình của cái nghề buôn thần bán thánh.

Ở bài Biết Đâu Đó Là Sự Thật, vị tôn sư bảo:

Hỡi con, các bậc thánh nhân trong sách Thora mà con tranh luận đã phí lời với con, bởi con đã ra về với nụ cười chế nhạo. Họ đã không thể trình bày cụ thể về Thiên Chúa và Nước của Người cho con được, và ta cũng không làm được chuyện đó. Nhưng, này con, hãy suy nghĩ cho kỹ, biết đâu đó là sự thật”. (Hết trích).

Chẳng một ai trong chúng ta lại kỳ vọng vị tôn sư hay các bậc thánh nhân có khả năng “trình bày cụ thể về Thiên Chúa và Nước của Người” cho chúng ta nghe được. Ở đây có một sự thực rất đơn giản, dễ nhận ra mà vị tôn sư hay các bậc thánh nhân cố ý tránh né, không chịu lương thiện đối diện; đó là không thể có sự trao đổi hay tranh luận giữa hai hạng người: một người thì tự từ bỏ lý trí để suy luận, và một người thì vẫn dùng lý trí ở trong mọi trường hợp. Nếu nại cớ đức tin thì đương nhiên là phải dụt bỏ lý trí để chỉ tin vào điều đã được dạy. Vậy dựa vào tiêu chuẩn nào để xét đoán đúng/sai mà tranh luận, trao đổi? Làm sao mà bạn có thể chỉ cho người mù nhìn thấy được một bức tranh đẹp? Kẻ cuồng tín ôm bom nổ cũng dựa vào đức tin. Họ bảo rằng đó là con đường ngắn nhất dẫn tới thiên đàng, nơi có các cô trinh nữ đang chờ đón họ. Vậy chúng ta lấy tiêu chuẩn nào để phán xét? Làm sao để biết đức tin của chúng ta thì xác thực, đáng tin hơn đức tin của họ, nếu không dựa vào trí tuệ để phán đoán?

Cuối cùng, vì không còn gì để dựa nên vị tôn sư đó chỉ còn dựa được vào một cái phao tưởng tượng mơ hồ là sự nghi ngờ: “biết đâu đó là sự thật”.

  1. Biết đâu đó là sự thật

Ừ, biết đâu đó là sự thật! Cái kiểu cách lý luận như vậy thì, thêm một lần nữa, đều có thể áp dụng cho tất cả những gì người ta muốn. Mọi sự đều có thể, nếu khi chưa có sự chứng minh không thể có, vô phương. Biết đâu ngày mai là ngày tận thế? Biết đâu mặt trời sẽ mọc từ hướng Tây? Biết đâu Elvis Presley chưa chết, nhưng vẫn còn sống và nhảy “twist” ở trên cung trăng? Biết đâu Lý Tiểu Long cũng chưa chết, nhưng đang tập đấu võ với chị Hằng? Hoặc biết đâu không có Chúa, không có thiên đàng và địa ngục. Rồi cứ biết đâu, và biết đâu… Chúng ta cứ tiếp tục “biết đâu” cho bất cứ điều gì cũng được. Bertrand Russell còn bảo rằng biết đâu có một ấm trà bay quanh hành tinh Mars, nhưng vì quá nhỏ nên viễn vọng kính nhìn không thấy. Chẳng ai có thể chứng minh cho một điều phủ định để bác bỏ những thứ “biết đâu” mà chúng ta cứ tự do tha hồ phịa ra. Vậy tại sao chúng ta không tin những thứ “biết đâu” này mà lại chỉ tin “biết đâu có Chúa”? Thưa, tất cả chỉ là kết quả của một nền giáo dục nhồi sọ và của môi trường sống.

Nhưng người không tin thì không lý luận như vậy vì có sự khác biệt căn bản về ý nghĩa trong ngôn từ giữa những nhà khoa học và đại chúng. Nhà khoa học phán đoán dựa trên tính xác suất của khoa học. Một sự kiện có thể xảy ra hay không thì được xếp hạng theo nấc thang của tính xác suất. Và cái nấc thang đó đi từ thấp lên cao mà trong ngôn ngữ thông thường khi được chuyển sang tiếng VN thì rất mơ hồ, dễ bị hiểu lầm. Ở đây không có chuyện đúng/sai theo nghĩa tuyệt đối, chắc nịch. Cái nấc thang giá trị đó là:

  1. Thường hay xảy ra (frequent)
  2. Có thể xảy ra (probable)
  3. Đôi khi xảy ra (occasional)
  4. Hiếm khi xảy ra (remote)
  5. Không thể xảy ra (improbable)

Darwin

  1. J. Muller trong cuốn One Hundred Years Without Darwin Are Enoughđã giải thích:

Không có một ranh giới rõ rệt giữa sự phỏng đoán, giả thuyết, lý thuyết, nguyên lý, và sự kiện; nhưng chỉ là sự khác biệt về mức độ xác suất của ý tưởng. Khi chúng ta gọi cái này là một sự kiện thì chúng ta chỉ muốn bảo rằng tính xác suất của nó thì vô cùng cao, cao đến nổi chúng ta chẳng cần phải nghi ngờ gì về nó nữa và sẳn sàng hành động phù hợp theo nó. Bây giờ trong cách dùng từ ngữ sự kiện này, cách dùng đúng là xem tiến hóa như một sự kiện.” [3]

Như vậy, khoa học không khẳng định dứt khoát là có Chúa hay không có Chúa theo nghĩa tuyệt đối; nhưng chỉ chứng minh cho chúng ta biết là không thể có Chúa (improbable). [4] [5] Vậy không thể có Chúa thì chính xác là một sự kiện theo kiểu nói trong văn chương của những nhà khoa học. Nếu bạn nghĩ khoa học là phải tuyệt đối chắc chắn thì đó là sự sai lầm từ phía bạn (Richard Feynman).

Vậy “biết đâu có Chúa” thì không thể nào xảy ra, đứng hàng thứ chót theo nấc thang giá trị của tính xác suất. Bởi lẽ, những nhà biện giải cho TCG đã chẳng đưa ra được một bằng chứng nào để hỗ trợ cho sự nghi ngờ “biết đâu có Chúa”, ngoài những trò ngụy biện ngôn từ; trong khi bằng chứng không có Chúa thì lại đầy dẫy ở trong một vũ trụ bất toàn, đầy tràn mọi sự dữ. Đối với các nhà khoa học, mọi sự xảy ra trong trời đất đều có nguyên nhân tự nhiên, chẳng có Chúa hay thần thánh ma quỷ nào làm ra cả. [4] [5]

  1. Có Chúa thì sao?

Nhưng nếu có Chúa theo kiểu thắc mắc vu vơ “biết đâu đó là sự thật” của những người tin hay của đại chúng, đối nghịch với khẳng định của khoa học, thì người không tin cũng chẳng có gì phải lo sợ. Chúa lòng lành vô cùng thì phải biết thương yêu những kẻ lương thiện, có một cuộc sống tốt lành. Chẳng cần phải có tôn giáo để đem địa ngục ra hù dọa, người không tin vẫn có thể sống tốt lành. Trước hay sau khi có Thiên Chúa Giáo, mức độ đạo đức của con người cũng vẫn vậy.

Một cuộc nghiên cứu của trường đại học Manchester University bên Anh Quốc được công bố ngày 13 tháng giêng năm 2016 đã khẳng định rằng, mặc dù tôn giáo đã suy thoái rất nhanh ở các quốc gia Âu Châu trong 30 năm qua, nhưng thái độ của con người đối với tội ác chống xã hội và tội ác chống đồng loại thì vẫn vậy, không có gì thay đổi. [6] Còn có một cuộc nghiên cứu của trường đại học Rochester cũng đã khẳng định rằng người càng thông minh thì càng ít tin vào tôn giáo. [7]

Ngoài ra, việc ban thưởng hay luận phạt theo tiêu chuẩn đức tin thì hoàn toàn vô nghĩa lý. Tại sao vất bỏ lý trí để tin điều vô lý thì lại là một nhân đức lớn trong Thiên Chúa Giáo, cao trọng hơn cả lòng bác ái và tính ngay thẳng lương thiện trí thức; trong khi lòng hoài nghi, một phẩm hạnh cần thiết và đứng đầu trong khoa học, thì lại bị dèm pha là kiêu ngạo? Rất có thể Thiên Chúa chỉ ban phần thưởng thiên đàng cho những kẻ ngay thẳng với lương tâm, can đảm và hành động theo lý trí, chứ không cho những kẻ mù quáng, chỉ vì mối lợi mà hèn nhát đến nỗi bất chấp mọi lý lẽ. Hành động tốt hay xấu của chúng ta quan trọng hơn việc tin hay không tin. Người tốt lành là người ăn ở ngay thẳng, không màng đến kết quả của phần thưởng hay hình phạt. Nếu chúng ta làm điều tốt lành để mong được phần thưởng thiên đàng hay để khỏi chịu hình phạt ở địa ngục thì đó là sự buôn bán đổi chác, đầu tư sòng phẳng, không hơn không kém. Điều này cho chúng ta thấy đạo đức và luân lý của người không tin có tiêu chuẩn cao hơn đạo đức và luân lý của người tin. Riêng chuyện bảo rằng, đức tin là hồng ân, là tặng phẩm của Chúa tùy tiện ban cho mỗi người, thì vấn đề thưởng phạt cũng đã trở thành vô nghĩa. [1]

Bertrand Russell khi tưởng tượng phải đối diện với Chúa trong ngày phán xét, Chúa hỏi: Tại sao ngươi đã không tin Ta hiện hữu? Ông ngay thẳng trả lời: Thưa Ngài, tại vì không có bằng chứng nào để tôi tin Ngài hiện hữu. Nếu Thiên Chúa có tinh thần khoa học thì Ngài phải biết thưởng thức tính lương thiện trí thức của những người không tin như Bertrand Russell và khinh thường sự hèn nhát của những kẻ chỉ vì lợi mà tin vào điều vô lý.

Hơn nữa, không phải muốn tin là có thể tin. Tin tưởng không phải là một quyết định của ý chí mà là trạng thái của trí tuệ khi chấp nhận một mệnh đề nào đó. Trạng thái chấp nhận này chỉ đến với chúng ta qua lý luận hợp lý hay khi có các chứng cớ hỗ trợ. Lý trí nhận thấy điều gì vô lý thì tự động làm mình không tin. Người ta không thể tin tưởng điều vô lý chỉ vì lợi. Người tin vào điều vô lý thực ra chỉ hy vọng và ao ước điều hắn tin là đúng, do động cơ mối lợi, chứ không phải hắn đang tin tưởng thực sự. Niềm hy vọng và ao ước của hắn không làm điều hắn tin chân thật hơn. Đó cũng là lý do tại sao TCG hay quanh co bàn về niềm hy vọng thay vì bàn thẳng vào đức tin.

III. Kết luận

TCG đã được xây dựng dựa trên một nền cát hay trên một tiền đề giả định hoang tưởng, huyễn hoặc. Giả định có một ông Chúa ngự trên trời cao chăm lo cho phúc lợi của con người thì không có chỗ đứng trong khoa học. Khoa học càng tiến bộ thì cái nền tảng của TCG càng ngày càng bị soi mòn, suy xụp dần. Các kiểu cách ngụy biện ngôn từ hòng để cải đạo thiên hạ đang dần dần bị lật tẩy nhờ ánh sáng của trí tuệ.

Chỉ vì một thắc mắc mơ hồ “biết đâu đó là sự thật” có một xác suất không thể xảy ra mà con người đã thiết lập vô số các tôn giáo để làm lý do phân biệt, kỳ thị, chém giết lẫn nhau. [8] Họ ngạo mạn cho mình biết được cả những ý muốn của ông Chúa tưởng tượng kia, rồi tự khoát cho mình quyền đại diện để cầm buộc dưới đất cũng như trên trời. Họ còn cổ vũ hô hào thà vâng lời Chúa hơn là vâng lời người thế gian, hoặc thà mất nước chẳng thà mất Chúa. Người ta có thể chết chỉ vì tin tưởng vào những điều chắc chắn không thể có. Tất cả chỉ vì quyền lợi vật chất của phe nhóm núp dưới chiêu bài tôn giáo. Nếu nghề buôn bán đồ giả có thể phát đạt nhờ những thủ đoạn quảng cáo nói láo ăn tiền thì cái nghề buôn thần bán thánh cũng không phải là một ngoại lệ.

Từ cái tiền đề giả định về một điều không thể có, chúng ta có thể nhận ra rất dễ dàng các thủ đoạn mánh mung khác mà TCG đã sử dụng trong suốt hơn 2,000 năm qua. Những chuyện bịa đặt dàn dựng như các phép lạ của Chúa Giê-su, của bà Maria, hay của các ông bà thánh thì đầy dẫy ở trong văn chương TCG. Những sinh vật tưởng tượng kia không có thân xác vật chất thì không thể làm được điều gì, ngoài việc chỉ đứng khóc, có khi còn lâm ly chảy cả máu mắt, rồi van xin nhờ vã con người có xác phàm làm những điều thay thế cho họ. Những gì TCG gán cho Thiên Chúa toàn năng hay Đức Mẹ quyền phép vô biên dạy bảo thì không có gì là độc đáo mà loài người không thể nghĩ ra.

Người viết là một người Công Giáo đã được rửa tội và giáo dục theo truyền thống văn hóa TCG ngay từ khi mới sinh ra đời. Cứ mỗi khi có vấn đề nan giải, người viết thường hay cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng tâm trí; nhưng Chúa vẫn cứ yên lặng, ngoại trừ những lời dạy bảo của các ông linh mục thay mặt Chúa. Khi khôn lớn hơn, hiểu biết thêm một chút, người viết mới ngộ ra rằng đó là lý do tại sao người ta muốn chúng ta phải nhắm mắt tin, vâng lời trong tuân phục. Khi đọc toàn bộ các cuốn kinh thánh, người viết mới nhận ra rằng những gì từ xưa nay chúng ta vẫn tin là Lời của Chúa toàn năng không thể sai lầm thì thực ra chỉ là lời của những con người phàm tục, có thể đúng và cũng có thể sai.

Có sinh vật tưởng tượng nào, kể cả Thiên Chúa của TCG, mà chẳng phải tuyệt đối giữ im lặng, chẳng phải là những mầu nhiệm không thể lý giải, bất khả tư nghì?

Trần Tiên Long

Ghi chú:

[1] Miên Man Chuyện Đức Tin / Trần Tiên Long. Nguồn:http://sachhiem.net/index.php?content=showrecipe&id=5924

[2] Top 10 Psychic Debunkings, http://listverse.com/2008/04/10/top-10-psychic-debunkings/

[3] Muller, H. J. (1959). “One hundred years without Darwin are enough”. School Science and Mathematics 59: 304–305.doi:10.1111/j.1949-8594.1959.tb08235.x.http://www.skepticfiles.org/evolut/100pcnts.htm. Reprinted in Zetterberg, Peter (ed.) (1983-05-01). Evolution Versus Creationism: The Public Education Controversy. Phoenix AZ: ORYX Press. ISBN0897740610.

[4] The improbability of God by Richard Dawkins / Không Thể Có Thượng Đế. Trần Tiên Long dịch. Nguồn: http://sachhiem.net/index.php?content=showrecipe&id=5013

[5] Hai Lối Chứng Minh Không Có Thượng Đế. Trần Tiên Long dịch. Nguồn:http://sachhiem.net/index.php?content=showrecipe&id=861

[6] Research suggests morality can survive without religion. Nguồn:http://www.upi.com/Science_News/2016/01/13/Research-suggests-morality-can-survive-without-religion/6411452715270/

[7] Người càng thông minh thì càng ít tin vào tôn giáo? Nguồn:http://phatgiaovnn.com/upload1/modules.php?name=News&op=viewst&sid=9703

[8] The long history of Muslims and Christians killing people together. Nguồn:https://www.washingtonpost.com/news/worldviews/wp/2016/01/25/the-long-history-of-muslims-and-christians-killing-people-together/

Source: “qtran@ec.rr.com [DiendanDanToc]” <DiendanDanToc@yahoogroups.com>

On Saturday, April 23, 2016 5:46 AM, “qtran@ec.rr.com” <qtran@ec.rr.com> wrote:

http://hoangnamgiao.blogspot.com/2016/04/co-chua-khong-nhi-phan-bienbai-biet-au.html

Đọc sách “Thiền Tập Trong Đời Thường” của Nguyên Giác


Nguyên Giác Phan Tấn Hải hiện là chủ bút của tờ Việt Báo ở Nam California và trang tin vietbao.com. Anh đã xuất bản cả thảy 8 cuốn sách về Phật Giáo và Thiền. Đây là cuốn sách thứ 9. Sách dày 275 trang, ấn loát rất mỹ thuật theo tiêu chuẩn Hoa Kỳ, doAnanda Viet Foundation xuất bản và Amazon phát hành. Sách đã được cư sĩ Tâm Diệu thuộc Thư Viện Hoa Sen giới thiệu như sau:
Giá trị của cuốn sách Thiền Tập Trong Đời Thường là khi đọc ai cũng có thể hiểu được vì tác giả đã dùng ngôn ngữ đời thường và ai cũng có thể thực hành được dù đang làm việc, đang ăn uống, đang đi, đang đứng ở khắp mọi nơi, mọi lúc. May mắn thay, tác giả cho chúng ta biết pháp Thiền này được phổ biến và thực hành như thế nào tại các nước Tây Phương như Hoa Kỳ và Canada.”
            Theo tôi, sách có thể có một cái tên khác như “Thiền Trong Đời Sống Hằng Ngày” hoặc “Thiền Cho Cuộc Sống Ngày Hôm Nay”. Thế nhưng có người sẽ hỏi: Trong cuộc sống quá lo âu, mệt mỏi, vất vả, chán chường, quá nhiều căng thẳng …hầu như cuốn hút, hối hả từng giờ, từng phút thì làm sao chúng tôi có thể rảnh rang để mà “Thiền” đây? Thế nhưng có người lại nói rằng chính vì những bất an của cuộc sống khiến căng thẳng thần kinh, có thể đi tới khủng hoảng, chán đời, hủy hoại cho nên cần phải Thiền, cần phải tìm đến Thiền. Chưa biết ai đúng ai sai. Nhưng có một thực tế là ngày hôm nay Thiền không còn bó rọ trong các quốc gia Phật Giáo như Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản, Miên, Lào, Thái Lan, Miến Điện và Tích Lan mà lan tỏa ra toàn thế giới. Thiền đang trở thành một “toa thuốc” được ưa chuộng để giúp con người có được những giây phút bình an giữa cuộc sống bất an, khiến con người trở nên hiền lành giữa thế giới bạo lực,  khiến con người trở nên bao dung, mở rộng vòng tay giữa xã hội có truyền thống kỳ thị. Thiền đã đi vào cuộc sống thường nhật, cuộc sống của thế tục chứ không còn là pháp tu tối thượng của hàng hàng Bồ Tát, cư sĩ mưu cầu giải thoát. Chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu xem trong sách này, tác giả đã cho chúng ta thấy Thiền đã đi vào đời thường (thế tục) như thế nào.
1)Thiền Tập và Nhan Sắc
            Tác giả dẫn chứng cuốn sách “Beautiful Skin: Every Woman’s Guide to Looking Her Best at Any Age” của Bác Sĩ chuyên về thẩm mỹ và da đã nói rằng, “Căng thẳng thần kinh (stress) là một tên trộm nhan sắc (beauty burglar). Bởi vì khi lo nghĩ quá độ, làn da ít chất dưỡng khí và như thế các hội chứng như mụn trứng cá, viêm da, mặt sần sùi có thể xuất hiện trở lại.” Rồi một bài báo của tờ Telegraph năm 2012 kể rằng, “Anh Quốc có 8 triệu người có bệnh về da mà một số phương pháp không cần thuốc trong đó có pháp Thiền thư giãn và pháp môn trị liệu Cognitive Behaviour Therapy. Tác giả nói rằng “Nhan sắc, trước tiên phải là một làn da đẹp. Đó cũng là lý do nhiều nữ diễn viên Hoa Kỳ rủ nhau Thiền tập, không chỉ để giảm căng thẳng mà cũng là phương pháp giữ gìn nhan sắc.” Trong chương này, tác giả cũng còn nhắc nhở những người tập Thiền là nếu mê đắm, hoặc ngưỡng mộ giọng đọc, giọng tụng kinh của một vị sư hay ni cô nào thì…chưa thoát cái sợi giây ràng buộc này đã chui vào một cái rọ khác. Thiền là xả bỏ. Thả bỏ thì Tâm-Ý  nhẹ nhàng bây giờ gọi là thư giãn.
2) Thiền Tập Cho Cảnh Sát:
            Cảnh sát là nghề căng thẳng hơn rất nhiều nghề khác khiến: Cảnh sát Mỹ, mức độ tự sát gấp 1.5 đời thường, mắc bệnh mập phì, tuổi thọ trung bình 68 tuổi, trong khi tuổi thọ dân thường là 78 tuổi. Trong tình hình như thế, một số sở cảnh sát đã chọn giải pháp tập Thiền. Nữ Thiền sư nổi tiếng nhất trong giới cảnh sát Hoa Kỳ là Ni Sư Cheri Maples. Còn cẩm nang Cảnh Sát Úc Đại Lợi ghi 5 điều như sau: Không suy nghĩ mà chỉ ghi nhận. Giữ gìn hơi thở điều hòa. Nhận biết mình đang làm gì và ở đâu. Thấy không làm được việc trước mắt thì tìm việc khác. Và cuối cùng là sống với Thiền tập.
3) Thiền Tập Chữa Bệnh Chậm Trí:
            Mấy năm gần đây, pháp Thiền đã trở thành cách chữa trị các em bị hội chứng ADHD bao gồm xao xuyến, không thể tập trung (autism), lo buồn, căng thẳng, ưa giận giữ. Rồi phương pháp Thiền tập dưới  bàn chân để giúp người giảm bớt tính hung hăng.
4) Thiền Như Pháp Giảm Đau:
            Theo thống kê của Viện Y Khoa Quốc Gia  (Institute of the National Academies) thì nước Mỹ có khoảng 100 triệu người đang bị chứng đau nhức kinh niên. Làm thế nào để bớt đau là nan đề của giới y khoa. Thông thường là cho bệnh nhân uống thuốc giảm thống bao gồm chất opioids, kể cả bạch phiến heroin…thế nhưng trong năm 2015 các loại thuốc này đã giết chết khoảng 33,000 người. Cho nên ngày  nay người ta đang tìm cách chữa bệnh đau nhức mà không cần thuốc, trong đó có các phương pháp như: Đọc sách chung (shared reading), làm thơ đó là trường hợp của cô bé Maya Angelou bị hãm hiếp lúc 7 tuổi, nhờ làm thơ mà quên được cơn ác mộng và trở thành một nhà thơ lớn của Hoa Kỳ. Rồi tập thể dục,Yoga cũng giảm bớt đau  mà không cần thuốc. Sau rốt là Thiền tập. Nhưng làm thế nào để hướng dẫn tập Thiền giảm đau thì xin quý vị mua sách đọc sẽ rõ.
5) Cà-phê và Thiền:
            Tác giả nói rằng theo chiều dài của lịch sử thì Thiền gắn liền với Trà cho nên có hai chữ Thiền-Trà. Tại sao giờ đây có Thiền-Cà-phê? Tác giả nhớ lại ngày xưa cà-phê là một phần đời của Sài Gòn. Chỗ nào cũng có quán cà-phê. Uống cà-phê dù là bác phu xích-lô hay dân thầy, dân thợ đều có phong thái tà tà, không vội vã. Mà không vội vã chính là Thiền vậy. Một hôm, do tình cờ theo dõi giải Oscar trên Đài ABC, tác giả “lạc” vào một trang tin giới thiệu quán cà-phê Thiền ở Hà Nội trên tường có hình Đức Phật, trên bàn có vườn Thiền bằng cát thu nhỏ kiểu Nhật Bản. Chắc chắn những người đến đây là muốn tìm chút an tĩnh tâm hồn giữa thế kỷ hội nhập toàn cầu quá chóng mặt.
6) Ăn Chay Để Cứu Địa Cầu:
            Ngoài số lượng vũ khí nguyên tử đang tàng trữ, một tai nạn lớn là thán khí đang hâm nóng địa cầu với hậu quả vô cùng thảm khốc. Theo các nhà nghiên cứu, muốn sản xuất một cân thịt bò phải cần một năng lượng tương đương với một ngọn đèn 100 watt thắp trong 20 ngày. Ngoài ra, hầu hết các loại mễ cốc như gạo, bắp, đậu… được dùng để nuôi heo, bò. Nếu số lượng người ăn chay tăng lên, số lương thực đó có thể dành để cứu đói và giảm lượng khí thải phóng lên bầu trời. Đó là một giải pháp để cứu trái đất này. Về khối người ăn chay, tác giả phân ra vegetarian là không ăn thịt động vật. Còn vegan là không ăn thịt thú vật và không sử dụng phó sản của thú vật như áo lông thú, trứng, sữa, mật ong…Hiện nay tại Trung Hoa, Phật tử rủ nhau ăn chay, mỗi năm giảm được khoảng 40 triệu tấn khí thải. Con số này tương đương 9.2% tổng số lượng khí thải của Pháp quốc. Tại Sydney của Úc Châu, con số ăn chay là 14.4% dân số. Tại Melbourne là 12.7%.
7) Hội Sinh Viên Phật Tử Delta Beta Tau:
            Chương này nói về một nhóm sinh viên Hoa Kỳ tại San Diego State University (Nam California) thành lập một câu lạc bộ, một nhóm thân hữu hay anh chị em Phật tử có tên là Delta Beta Tau (Chữ Hy Lạp) cùng nhau tu tập Thiền định và hoằng dương chính pháp. Hiện họ đang gây quỹ để mua lại một ngôi nhà thờ Swedenborg để thành lập ngôi chùa có tên Dharma Bum Temple.
8) Thiền Tông Tại  Cuba:
            Trong chương này tác giả viết, “Cộng đồng Phật Giáo chỉ là một thiểu số tại Cuba. Dù vậy họ vẫn đang có những bước đi lặng lẽ thơ mộng và trang nghiêm tại đảo quốc xinh đẹp này. Và cũng thật kỳ lạ, Omaru Perez- một nhà thơ và là một nhạc sĩ nổi tiếng ở Cuba, vốn là con trai của lãnh tụ du kích nổi tiếng Che Guevara nay trở thành một tu sĩ Thiền Tông.” Năm 1992, hiến pháp Cuba cắt bỏ câu “nhà nước vô thần” và trở thành một quốc gia đa tôn giáo. Bây giờ chính sách tôn giáo của Cuba khá cởi mở. Dòng Thiền theo truyền thống Nhật Bản của Thiền Sư Deshimaru đã chính thức mở Thiền đường tại Thủ Đô Havana.
9) Một Góc Vắng Lặng:
            Hiện nay các thành phố lớn, đặc biệt như Nữu Ước đang phải đối đầu với nạn “ô nhiễm tiếng ồn” (noise polution). Tác giả viết, “Chúng ta đang sống trong một xã hội hỗn loạn và ồn ào.” Tiếng động quá mức làm suy giảm thính lực, tăng áp huyết và dễ có thái độ chống đối lại xã hội. Thế nhưng người ta không thể di chuyển tới một thành phố khác hoặc làm giảm bớt tiếng động mà chỉ còn cách “đối đầu” với tiếng động. Chính vì thế mà một số Phật tử tại Nữu Ước đã quyết địn đưa Thiền ra đường phố, tới các trạm xe điện ngầm, vừa hoằng pháp, vừa tự vệ và giúp nhau giữ gìn sức khỏe cho thân tâm. Cô Maselli nói rằng, “Nhập thất trên đường phố mới đầu như một chuyện vui đùa. Nhưng rồi có nhiều phản ứng tích cực. Dân chúng nhận ra rằng họ có thể tập Thiền ở bất cứ nơi nào.” Nhóm Buddhist Insights đang trở thành những góc rất an bình và vắng lặng giữa một thành phố ồn ào kinh khủng như Nữu Ước với 8 triệu 550 ngàn dân.
10) Tập Thiền Chạy Bộ:
            Ngày xưa chỉ nói tới “tọa thiền” nhưng ngày nay Thiền đã đi vào “chạy bộ”. Theo sự nghiên cứu của y khoa, hễ chạy được là tốt. Thế nhưng chạy không phải chỉ là chạy. Nếu giữ được chánh niệm trong lúc chạy thì lại càng tốt hơn. Tạp chí Chatelaine ngày 30/10/2012 trong một cuộc phỏng vấn Đại Sư Sakyong Mipham Rinpoche- một lực sĩ chạy đường trường (marathon) đã nói rằng ban đầu chỉ nghĩ chạy để giữ sức khỏe, nhưng dần dà trở thành niềm vui lớn và là cuộc thư giãn (bớt căng thẳng), một cách để nối kết thân-tâm và thiên nhiên chung quanh cùng một lúc.
11) Thiền Tông và Thi Ca:
            Chương này tác giả nhắc lại những kỷ niệm khi ra mắt Thiền Ca Hoa Bay Khắp Trời của nhạc sĩ Trần Chí Phúc phổ 10 bài thơ Thiền và một bài đạo ca của tác giả. Tác giả viết, “Một trong những khoảng khắc tuyệt vời trong đời tôi là nhạc sĩ Trần Chí Phúc một đêm điện thoại và hỏi rằng Hải có bài thơ nào để cúng Phật Đản không? Đó là khởi đầu nhân duyên để hình thành đĩa nhạc Thiền Ca Hoa Bay Khắp Trời.”
Hiện nay phong trào sáng tác Thiền Ca nở rộ ở hải ngoại. Tuy nhiên sáng tác Thiền Ca không phải dễ. Nó không phải là Nhạc Đạo mà cũng không phải Tình Ca kiểu “nhạc than, nhạc khóc, nhạc tình, nhạc lim rim để hưởng thú đau thương” mà là nhạc của tỉnh thức, nhạc của nội tâm, nhạc của sự an vui tâm hồn, nhạc của giải thoát và sau hết đó là Nhạc Trời. Người Mỹ không biết có Thiền Ca hay không nhưng họ có một loại nhạc êm đềm, thanh thản, không lời gọi là Serenity Music.
Trong chương này tác giả đã nhắc lại chuyện tiền kiếp của Đức Phật vốn là nhạc sĩ tài danh Guttila của thành Ba-la-nại (Benares) nhận lời tranh tài nhạc với học trò là Musila trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương (Kinh 42 Chương). Tác giả đã kết thúc chương này bằng lời của bản nhạc Phật Giáo Việt Nam Lên Đường như sau:
“Con về đây từ núi cao, từ biển xa với hồn thiêng Rồng Tiên ngàn năm quê hương Việt Nam.
Con về đây nghe tiếng chuông chùa, lời mẹ ru, giữ đời đời, nguyện quy y Phật-Pháp-Tăng.
Con lên đường, tới Trường Sơn, tới Biển Đông giữ quê hương một tấc đất không lui.
Con lên đường, lấy tình thương, bảo vệ dân, vững ngàn năm, hộ trì Phật Giáo Việt Nam.”
12) Nói Gì Với Giới Trẻ Về Phật Giáo?
            Vì Phật Giáo không phải là tôn giáo ép buộc, dù đã có thời Phật Giáo trở thành Quốc Giáo. Nhưng phần lớn các em,  dù gia đình truyền thống là Phật Giáo nhưng chỉ đến chùa khi có tang sự và bây giờ là đám cưới. Vậy đối với các em nhỏ 14, 15 tuổi phải dạy các em những gì tối cần thiết trong rừng kinh điển của Phật Giáo? Trong khi một số các bậc đại sư lại dạy các em Bát Chánh Đạo còn theo tác giả, nên chỉ cho các em thấy:
-Luật Nhân-Quả
-Lý Vô Thường tức vạn pháp, muôn vật không có gì vĩnh cửu cả.
-Trí tuệ là tối thắng vì Đạo Phật xây dựng trên trụ cột Trí Tuệ.
13) Thiền Tập Và Bạo Lực:
            Dường như ngày hôm nay bạo lực (thô bạo và dùng sức mạnh) giống như một “món ăn để sống” của con người. Bạo lực làn tràn, ở đâu cũng có bạo lực, “Bạo lực hiện ra ngay trên truyền hình, trên các trang báo, trên mạng xã hội. Nhiều khi bạo lực hiện ra trong ngôn ngữ góp ý qua các bản tin trên báo điện tử hằng ngày, đôi khi cả các bài viết về tôn giáo. Đạo Phật chưa từng dẫn tới thánh chiến, đã nhìn về hay ứng phó về bạo lực thời này ra sao?”
            Trong chương này tác giả nói về cuộc đời của một phụ nữ Da Đen đồng tính luyến ái, sinh ra và lớn lên từ thành phố Oakland, California là một trong 10 thành phố bạo lực nhất nước Mỹ mà người ta gọi là “Unfriendliest Cities” và bà cũng là nạn nhân của bạo lực. Thế nhưng nay bà đã trở thành vị ni sư có pháp danh Zenju tức Bi Mẫn hay Dịu Dàng, Tử Tế triệt để. Một sự chuyển hóa thật tuyệt vời. Điều khai ngộ cho bà không phải kinh điển Phật Giáo mà chính là khi quan sát hai vị Thiền Sư nói chuyện với nhau, bà hốt nhiên đại ngộ và nhận ra thấy cần phải tu tập ngay trên Thân mình (body practice) biểu hiện qua đi, đứng, nằm, ngồi, nói năng cử chỉ. Kiểm soát được Thân cũng là kiểm soát được Tâm mình. Rõ ràng, không thể có vị thiền sư nào mà cử chỉ, dáng vẻ hấp tấp, vội vàng, sơ sót, mà rất an nhiên, dịu dàng, từ tốn. Mà khi đã dịu dàng, từ tốn thì không thể có bạo lực.
14) Thế Vận Và Thiền Tập:
            Ngày nay sự tranh tài tại các Thế Vận Hội vô cùng căng thẳng do đó một số đông lực sĩ đã phải dùng thuốc kích thích (doping) thế nhưng các lực sĩ Úc đã dùng Thiền để giúp các lực sĩ bớt căng thẳng và giữ được tâm lý điều hòa lúc tranh tài. Một số đoàn tham dự Thế Vận Hội khác lại dùng phương thức cầu nguyện hay tham dự thánh lễ.
15) Vài Ý Nghĩ Rời Về Hoằng Pháp:
            Trong chương này tác già bày tỏ ưu tư là làm cách nào đem Phật Giáo tới cho tuổi trẻ. Còn quý thầy trong nước nên thiết lập hay hỗ trợ cho một nhóm cư sĩ chuyên phiên dịch các vấn đề Phật Giáo hay xã hội, cách đối phó với những vấn đề xã hội mới ra sao, về tâm lý thanh-thiếu-niên, về tình hình phát triển của các tôn giáo khác, hay về tương quan giữa khoa học và Phật Giáo. Hiện nay một số đông quý thầy chọn cách hoằng pháp bẳng các buổi thuyết giảng trên Youtube. Thế nhưng tác giả đề nghị quý thầy nên soạn bài thật kỹ lưỡng, chớ có cương ẩu, lạc đề khiến đối chọi với kinh điển vì nếu không có bài vở sẽ nói qua trí nhớ hoặc ngẫu hứng. Ngoài ra tác giả cũng mong các chùa nên gắn bó với làng xóm, chùa giàu giúp chùa nghèo trong tinh thần “lá lành đùm lá rách. Trong khi không khí tu học trong nước thật sôi nổi thì hải ngoại người đi lễ chùa tóc bạc nhiều hơn tóc xanh, thật đáng lo.
16) Phật Học Và Nghệ Thuật:
            Hiện nay một số không nhỏ quý thầy đã đàn ca, xướng hát, làm người dẫn chương trình ca nhạc, khôi hài, múa may quay cuồng trên sân khấu và ngụy biện rằng “nhập thế” “phá chấp” hoặc “đem đạo vào đời”. Tác giả trích dẫn lời Hòa Thượng Thích Trí Thủ  trong Bát Quan Trai Giới dạy rằng, “Như chư Phật suốt đời không ca múa xướng hát và không đi xem hoặc nghe….Chúng con nguyện một ngày không ca múa xướng hát và đi xem hoặc nghe…” Tác giả phân biệt cho chúng ta thấy nghe nhạc thế gian và chính mình hát nhạc thế gian và làm nhạc thế gian… hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau. Trong một cuộc tranh luận về vấn đề âm nhạc, khi một đại lão hòa thượng nghe một bản nhạc do một Phật tử hát cúng dường, tác giả đã có quan điểm như sau: “Khi chư Thiên hát bản tình ca, Đức Phật cũng hoan hỉ vì ngài ở trong cảnh giới đại định (không bị tác động). Giới luật là để gìn giữ sáu căn chứ không phải bảo vệ lỗ tai” tức nghe cũng chẳng sao, nghe mà chẳng nghe. Thế nhưng theo tôi, mình đã ở vào cảnh giới đại định chưa? Mình đã là Phật, Bồ Tát, A La Hán chưa? Đang ngụp lặn trong biển ái dục, sợ quá phải xuất gia đầu Phật để xa lìa ái-dục. Nay lại nhảy vào cái “biển ái nguồn ân”đó thì xuất gia để làm gì? Tại sao không ở ngoài đời để học nghề ca sĩ, MC kiếm tiền có phải sướng không và chẳng ai dị nghị? Một ni cô tối ngày nghe băng Thúy -Nga Paris, chắc chắn tâm hồn còn bất định, lãng mạn, làm sao có thể an trụ tâm? Một vị sư hát “Mười Năm Tình Cũ” thì là sư giả chứ không phải là sư thật. Mọi giải thích chỉ là ngụy biện. Còn Phật tử nghe răng cười nghe theo- là Phật tử vô tình phá đạo hay hạ thấp giá  trị của Phật Giáo vốn là đạo thanh tịnh.
17) Hội Họa Và Thiền Tập:
            Trong chương này tác giả nói có lúc đã vẽ 42 bức chân dung Đức Đạt Lai Lạt Ma để mừng sinh nhật thứ 75 của ngài (Tác giả có gửi tặng tôi một số chân dung này). Thế nhưng tác giả nghiệm ra rằng, “Hội họa cũng như mọi hành vi nghệ thuật khác như viết truyện, làm thơ, sáng tác nhạc, hát ca…tự thân không có tác dụng Thiền tập. Vì rất nhiều nghệ sĩ mà tác giả quen biết, thân cận…đều không quan tâm đến chuyện tu học. Và sáng tác nghệ thuật tuy là hành vi văn hóa nhưng thường làm cho cái Ngã sâu dày hơn. Nghĩa là người ta có thể Thiền-hóa nghệ thuật nhưng không thể nghệ-thuật-hóa Thiền (tức không thể biến Thiền thành một thứ nghệ thuật).  Với tâm Thiền, mọi nghệ thuật chỉ là phương tiện.”
18) Phật Giáo Thái Lan Nhìn Lại 50 Năm:
            Trong chương này tác giả ca ngợi dòng Thiền Thái Lan qua các đại sư như Ngài Ajahn Sumedho, Ngài Ajahn Chah, “ Đó là ngôn ngữ Thiền Lâm Truyền Thái Lan, cũng là ngôn ngữ Thiền Tông Đông Độ, không thể khác hơn. Đó là Bát Nhã Tâm Kinh là Kim Cương Kinhvà tôi là Phật tử Thái Lan chính hiệu Thái Forest Tradition.”
19) Tu Học: Nói, Nghe, Đọc, Viết:
            Tác giả trình bày một số cảm nghiệm của bản thân mình như:
-Thích đọc kinh, đọc sách hơn là nghe băng giảng. Băng giảng rất tiện lợi cho người lười đọc, tốt cho người không thể ngồi (vì bệnh chẳng hạn) nhưng khi trích dẫn thì không thể trích dẫn lời trên băng giảng.
-Khi nghe băng giảng, có người thích giọng Bắc, giọng Nam, giọng Huế. Còn chữ viết thì không có phân biệt.
-Tác giả có một ước mơ là tăng/ni trong và ngoài nước nên rèn luyện khả năng viết. Khi nói thì phải vận dụng trí nhớ và có thể nhầm lẫn. Còn khi viết thì phải đắn đo, tra cứu. Văn viết ít lỗi hơn nói và nói có khi dư thừa.
20) Tự Thiêu Và Giới Sát:
            Về trường hợp các tu sĩ Tây Tạng tự thiêu để đòi hỏi quyền tự do tôn giáo và giữ gìn bản sắc dân tộc có phạm giới sát sinh hay không? Đức Đạt Lai Lạt Ma- người được giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1989, nói chuyện trước 150 dân biểu Nhật Bản tại Tokyo đã nói rằng, “Sự kiện tự thiêu đó là rất buồn và rằng là để đối kháng với những gian nan quá lớn mà họ đối diện. Những vị này sẵn sàng hy sinh thân mạng của họ không phải vì họ say rượu hay bất mãn chuyện gia đình.” Tác giả cũng còn trích dẫn tác phẩm Phật Giáo Chánh Tín của Pháp Sư Thánh Nghiêm- người sáng lập Viện Nghiên Cứu Phật Học Trung Quốc ở Đài Loan năm 1985 nói rằng, “Phật Giáo không phải là tôn giáo khuyến khích vị kỷ. Người Phật tử vì sự nghiệp độ sanh trong trường hợp cần thiết cũng sẵn sàng xả thân để bảo vệ tín ngưỡng thần thánh của mình. Có những Phật tử đã tuẫn tiết. Một người hành Bồ Tát đạo chân chính có thể xả bỏ cả tay chân, thịt, mắt cho đến cái đầu của mình.” Như thế quan điểm của Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng phù hợp với Kinh Pháp Hoa và Tạp A Hàm. Đức Đạt Lai Lạt Ma kêu gọi chính phủ Trung Quốc điều tra xem tại sao có quá nhiều cư sĩ Tây Tạng  chọn con đường tự thiêu như vậy.
Lời Kết:
Với học Phật uyên thâm, do làm báo phải theo dõi tin tức thế giới từng giờ, trình độ Anh Ngữ thông thạo và tâm hồn rất nghệ sĩ,  Nguyên Giác Phan Tấn Hải đã bỏ công tìm tòi những tài liệu quý giá về sinh hoạt Thiền và Phật Giáo trên toàn thế giới hầu như viết bằng tiếng Anh. Và anh đã đúc kết lại thành cuốn sách ngày hôm nay với một số bình giảng và trích dẫn kinh giáo. Với lời giới thiệu chỉ vỏn vẹn có vài trang, tôi không thể nói hết những dữ kiện thú vị , có giá trị mà anh đã thu thập được và đóng góp thêm phần trí tuệ – mà quý vị chỉ còn cách tìm đọc. Muốn mua sách “Thiền Tập Trong Đời Thường” xin vào http://www.Amazon.com và đánh chữ: “thien tap trong doi thuong” quý vị sẽ có một cuốn sách quý để đọc.
 Trân trọng giới thiệu,
Đào Văn Bình
(California ngày 21/5/2017)
           

Biển Đông: Hôm qua nói về hòa bình, hôm nay đưa tên lửa


https://vn.sputniknews.com/opinion/201705183348910-trung-quoc-dat-ten-lua-chong-viet-nam-tai-bien-dong/

Biển Đông

Chỉ mới gần đây, tại Bắc Kinh, Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhất trí tăng cường tin cậy lẫn nhau, tăng cường hợp tác trên lĩnh vực an ninh ở Biển Đông và giải quyết mọi vấn đề thông qua các kênh ngoại giao, cũng như tập trung nỗ lực để sớm ký kết Quy tắc ứng xử ở Biển Đông.

Nhưng, hôm qua hãng Reuters đã trích dẫn lại thông tin từ ấn phẩm quốc phòng của Trung Quốc cho biết rằng, Trung Quốc đã triển khai trên một hòn đảo ở Trường Sa hệ thống phóng rocket chống người nhái CS/AR-1 55mm (do tập đoàn Norinco chế tạo)có khả năng phát hiện, nhận dạng và tấn công lực lượng người nhái của đối phương. Tờ báo đưa tin rằng, hệ thống này là một động thái đáp trả hành động của Việt Nam năm 2014, khi người nhái Việt Nam giăng một số lượng lớn lưới đánh bắt cá ở Hoàng Sa.”Đang gia tăng các hành vi quân sự hoá mạnh mẽ tại Biển Đông, — nhà khoa học chính trị Vladimir Kolotov, Trưởng khoa sử Viễn Đông, Đại học quốc gia St. Petersburg, Nga, cho biết. — Trung Quốc xây dựng các đảo nhân tạo, củng cố cơ sở hạ tầng quân sự trên các đảo và bố trí tại đó các hệ thống tên lửa. Việt Nam xây dựng các khu neo đậu và bố trí các hệ thống tên lửa SPYDER và EXTRA của Israel. Các nước Đông Nam Á khác cũng mua sắm các loại vũ khí hiện đại. Đây là một xu hướng rất nguy hiểm có thể dẫn đến nguy cơ xung đột vũ trang.

Hiện nay hai cường quốc kinh tế lớn nhất — Hoa Kỳ và Trung Quốc — đang phân chia khu vực ảnh hưởng trên thế giới, và cả hai nước đều sử dụng một công nghệ để đạt được mục đích này — đó là các cuộc đàm phán song phương. Đàm phán song phương là phương tiện cơ bản để dễ dàng gây sức ép, gây áp lực kinh tế và quân sự lên nước khác. Các nước nhỏ trong khu vực buộc phải phản ứng với những chính sách bành trướng của các quốc gia lớn. Qua kinh nghiệm nghiên cứu lịch sử có thể rút ra kết luận rằng, nước nào không thể bảo vệ mình cuối cùng sẽ bị  phá hủy. Vì thế các quốc gia chi nhiều tiền từ ngân sách không lớn của mình để xây dựng cơ sở hạ tầng quân sự, để mua sắm các hệ thống vũ khí. CHDCND Triều Tiên, nơi đa số người dân sống trong cảnh nghèo nàn, phải chi những khoản tiền khổng lồ cho việc chế tạo và thử nghiệm vũ khí hạt nhân để không bị “giết sạch, quét sạch” như đã từng xảy ra ở Nam Tư, Iraq và Libya”.Tình hình ngày càng trở nên phức tạp, chuyên gia Kolotov nói tiếp. Vâng, Trung Quốc đang tiến hành cuộc đàm phán về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông. Nhưng, không ai có thể ép buộc Bắc Kinh phải thực hiện những cam kết không có lợi cho Trung Quốc. Hoa Kỳ cũng vậy. Trên lời nói Washington rất quan tâm đến việc tôn trọng và tuân thủ luật pháp quốc tế, bảo vệ tự do hàng hải, vv. Nhưng, Hoa Kỳ vẫn chưa phê chuẩn Công ước Quốc tế về Luật Biển năm 1982, văn kiện đã được phê chuẩn bởi gần 160 quốc gia và EU. Trung Quốc đang gia tăng sức mạnh kinh tế và quân sự, xây dựng các hàng không mẫu hạm, cố gắng thay đổi tình hình và giải quyết cuộc xung đột Biển Đông theo hướng có lợi cho họ. Các nước nhỏ cũng muốn bảo vệ quyền lợi của mình, dư luận xã hội và tầng lớp thượng lưu sẽ không cho phép họ rút ​​lui. Đây là nguồn gốc của mọi sự bất hòa trong tương lai. Các chính trị gia trong khu vực nên có thái độ trầm tĩnh sáng suốt để giải quyết vấn đề ngày hôm nay, không để lại nó cho các thế hệ mai sau.

Biển Đông
© ẢNH: CSIS ASIA MARITIME TRANSPARENCY INITIATIVE / DIGITALGLOBE

Khu vực Đông Nam Á gây ấn tượng mạnh về tăng trưởng kinh tế, và kết quả này đã đạt được nhờ vào tình hình hòa bình trong mấy thập kỷ qua. Nếu không tìm được những giải pháp hòa bình cho tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông, nếu tiếp tục quân sự hóa khu vực, thì tình hình có thể dẫn đến nguy cơ xung đột vũ trang và những thành công của mấy thập kỷ gần đây sẽ bị xóa nhòa. Còn các cường quốc ngoài khu vực sẽ cố gắng sử dụng cuộc xung đột nội bộ này để làm suy yếu đối thủ tiềm năng. Trong cuộc đối đầu này, các nước nhỏ sẽ chỉ là ” bia đỡ đạn”, nhà phân tích chính trị Vladimir Kolotov nhận xét.

Nhật Ký Biển Đông: Ô. Trump Bất Định hay Quyền Biến?


Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Năm ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:
Tình hình thế giới:
             -Washington Post ngày 2/5/2017: “Một nhóm các nhà lập pháp thuộc lưỡng đảng đã thúc giục Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis xem xét lại sự hỗ trợ của ông cho một cuộc tấn công sắp xảy ra của liên minh do Saudi Arabia dẫn đầu, tấn công vào một thị trấn cảng trọng yếu Hodeida. Trong bức thư, các nhà lập pháp viết: Giữa thảm kịch nhân đạo thậm vô lý, nơi mà 19 triệu dân đang cần hỗ trợ khẩn cấp, chúng tôi căn cứ vào thẩm quyền do Hiến Pháp quy định để xác định quyền giám sát lớn hơn đối với sự can dự của Hoa Kỳ vào các cuộc xung đột và đòi hỏi một sự thảo luận công khai về sự tham dự của Hoa Kỳ vào cuộc nội chiến ở Yemen mà chưa bao giờ được Quốc Hội cho phép. Bức thư do 55 nhà lập pháp ký tên đã tới tay Tổng Thống Donald Trump và Bộ Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions – nhấn mạnh rằng bất cứ một sự can dự trực tiếp vào Yemen phải được đưa ra Quốc Hội thảo luận và chấp thuận.” Theo tin tức mới nhất, cựu tổng thống Saleh liên minh với lực lượng Houthis chống lại chính phủ do Ả Rập Sê-út hỗ trợ nói rằng ông sẵn sàng đối thoại với chính phủ Ả Rập Sê-út để giải quyết cuộc nội chiến Yemen. Cuối tháng này Ô. Trump sẽ thực hiện ba chuyến công du tới Ả Rập Sê-út, Vatican và Do Thái. Để làm “dễ dàng” cho chuyến đi, Hoa Kỳ hứa bán 100 tỉ đô-la vũ khí cho Ả Rập Sê-út và đổi lại Ả Rập Sê-út sẽ đầu tư 40 tỉ vào hạ tầng cơ sở Hoa Kỳ. Thế mới hay đôi khi tình đồng minh, tình bạn, kể cả tình nghĩa vợ chồng nếu “cột” bằng đồng đô-la có lẽ bền chặt hơn. Chưa một nước nào mua nhiều vũ khí của Mỹ bằng Ả Rập Sê -út, kể cả vũ khí tối tân nhất. Một lần mua, số chi phí lớn hơn cả ngân sách quốc phòng của Nga 95 tỉ đô-la một năm. Đúng là ”Có tiền mua Tiên cũng được”.
-AFP ngày 2/5/2017: Xuất hiện trước diễn đàn của Ủy Hội Âu Châu. Bà San Suu Kyi- lãnh đạo trên thực tế của Miến Điện đã bác bỏ một quyết định của ủy ban nhân quyền LHQ đòi tiến hành cuộc điều tra về nghi ngờ cho rằng lực lượng an ninh Miến Điện đã chống lại sắc tộc thiểu số Hồi Giáo. Bà cho rằng quyết định chỉ làm chia rẽ thêm hai cộng đồng chứ không giúp giải quyết vấn đề. Hiện nay Bà San Suu Kyi đang bị các người ngưỡng mộ và ủng hộ mô tả bà là nhà độc tài, không thèm lắng nghe ai và đối xử với thuộc cấp như cô giáo với học trò.
Âu cũng là thói thường. Giữa một người đấu tranh cho nhân quyền bị giam cầm tại nhà (house arrest) và nay trở thành tổng thống trong thực tế hoàn toàn khác nhau. Giữa một cô Kiều làm “con ở”  Hoa Nô trong nhà Hoạn Thư và cô Kiều ngồi bên Từ Hải với tư cách của một “bà lớn” có thể trở thành mẫu nghi thiên hạ, hoàn toàn khác nhau. Giữa một Tây Thi – cô gái giặt lụa ở Bến Trữ La với một Tây Thi được Ngô Phù Sai sủng ái. Ai ngu dại không biết mà nhắc lại quá khứ nghèo hèn ngày xưa thì coi chừng “tru di tam tộc” đó nghe. Muôn đời, quyền thế, sự thành công về tiền bạc, tăm tiếng sẽ làm cho con người trở nên “vĩ đại” (grandiose).
oa
 
 
-Tổng Hợp ngày 4/5/2017: “Nomehi 23 tuổi- con gái của Gonzales – là công dân Hoa Kỳ duy nhất bị giết trong những vụ nổ súng vì tôn giáo quá khích và đánh bom tự sát tại Paris. Giờ đây Gonzales đâm đơn kiện ba công ty  khổng lồ này đã hỗ trợ cho việc tuyên truyền cho quân khủng bố tức nhóm ISIS tại Iraq và Syria. Theo đơn kiện tại tòa, Gonzales tin rằng ba đại công ty nói trên đã biết và cho phép nhóm khủng bố tuyển người, quyên tiền và phổ biến các tin tức của họ. Nếu không có các diễn đàn Twitter, Facebook và Youtube (Google) thì Nhà Nước Hồi Giáo (ISIS) không thể lớn mạnh ghê gớm như những năm vừa qua và biến thành một nhóm khủng bố đáng sợ trên thế giới. Sự hỗ trợ cần thiết và quan trọng này là dụng cụ  khiến ISIS nổi lên và đã tiến hành hàng loạt những vụ tấn công khủng bố bao gồm cả cuộc tấn công ngày 13/11/2016 tại Paris khiến 125 người chết trong đó có cô con gái Nomehi Gonzales.”
Nếu nói ba đại công ty này biết trước và cho phép các nhóm khủng bố loan truyền tin tức, tuyển người, quyên tiền và tổ chức tấn công khủng bố thì không đúng. Thế nhưng ba diễn đàn toàn cầu khổng lồ này “vô tình” trở thành khí cụ hữu hiệu cho sự sống còn và phát triển của các nhóm khủng bố. Hầu hết các diễn đàn trên hệ thống liên mạng toàn cầu ngày hôm nay đã trở nên một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm. Thay vì là một mạng lưới thông tin, chia xẻ tin tức tốt lành…nó trở thành một thứ “đấu trường” ngày đêm tràn ngập thư chui vào tận nhà để bỏ thuốc độc, tung tin giả, ngụy tạo hình ảnh giả, chia rẽ, chống đối lẫn nhau đưa tới thù hận và là phương tiện tốt nhất cho sự phát triển của bạo lực, dâm ô và khủng bố. Tin mới nhất ngày 12/5/2017 cho biết hai học sinh ở Tiểu Bang Utah đã dùng súng bắn vào đầu một cô gái 14 tuổi chỉ vì những hình ảnh và lời nói gửi lên Snapchat gây bực bội cho hai cậu. (A pair of schoolboys who allegedly shot a 14-year-old girl in the head because her Snapchat messages were annoying.) Hai cậu bé vị thành niên này sẽ bị xét xử như người lớn vì đầy đủ trí khôn để nhận định đúng-sai và đủ khôn ngoan để tiến hành cuộc thanh toán (1). Còn ở Việt Nam, trước đây, hai cô gái đón đường túm tóc, đánh tả tơi một cô gái khác chỉ vì những lời bình luận trên Facebook.
Đây là sự phát triển tột bực của “tự do ngôn luận” vì ai cũng có tiếng nói. Với một trang tin (website) ai cũng có thể trở thành chủ nhiệm, chủ bút, nhà bình luận, nhà tuyên truyền… Thế nhưng nó lại trở một thứ “tự do ngôn luận” vô tội vạ, vô trách nhiệm, dấu mặt, không biết người người viết, người đưa tin, người bình luận là ai…và đang gây thảm họa cho nhân loại. Ôi, chính sự thông minh của con người đang hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp của con người. Biết làm sao đây? Nhà vật lý Stephen Hawking nói rằng chính cái nền “văn minh software” này sẽ hủy diệt lương tâm của con người.
-ABC News ngày 5/5/2017: “Một binh sĩ người nhái Hoa Kỳ chết cùng với hai binh sĩ khác bị thương trong một cuộc tấn công của nhóm Al-Shabaab tại Somalia là nhóm lớn nhất đang chiến đấu để lật đổ chính quyền Somalia để thành lập một quốc gia Hồi Giáo với giáo luật Sharia tại đây.”
Hiện nay Hoa Kỳ đã gửi khoảng 50 binh sĩ thuộc Sư Đoàn 101 Nhảy Dù tới làm cố vấn, huấn luyện và tổ chức hành quân chống khủng bố giúp chính quyền Somalia. Như vậy Hoa Kỳ đang can dự vào năm cuộc chiến: Iraq, Syria, Afghanistan, Yemen và Somalia.
Theo tôi nghĩ, tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo (ISIS) có thể bị tiêu diệt hoặc tan vỡ nhưng các tổ chức khủng bố thì không bao giờ có thể tiêu diệt được vì nó liên hệ tới xung đột sắc tộc, thánh chiến và đụng độ văn minh Tây Phương-Ả Rập. Chỉ cần bất cứ một chính quyền Trung Đông hay Phi Châu nào bất ổn chính trị vì xung đột sắc tộc, tham nhũng, đảo chính lật đổ v.v..khiến đất nước mất kiểm soát – là các tổ chức khủng bố có cơ hội bắt rễ và phát triển ngay lập tức và khi đó Hoa Kỳ lại phải gửi quân tới giúp. Mới đầu chỉ gửi biệt kích, sau bộ binh, rồi tăng quân và rồi sẽ lún sâu thêm năm, mười năm nữa gỡ không ra.
            -AP ngày 5/5/2017: Trong một bài viết nhan đề “Ở Ukraine, cảm nghĩ lớn dần rằng miền đông đã mất vào tay Nga” (In Ukraine, feeling grows that the east is lost to Russia) trong đó có những đoạn, “Leonid Androv là thợ điện ở Kiev, gia nhập quân đội Ukraine và trải qua một năm chiến đấu với quân ly khai tại đông Ukraine sau khi cuộc xung đột bùng phát năm 2014. Giờ đây, giống như đa số những người khác, anh chấp nhận vùng đất ấy đã mất vào tay Nga.” Rồi, “Sergi Garmash là một trong số 2 triệu dân đã phải rời bỏ nhà cửa ở  miền đông Ukraine. Anh nói rằng hầu như Ukraine không còn gì tại Donetsk là nơi mà người dân đã dùng đồng tiền rúp của Nga, coi truyền hình Nga và cám ơn sự trợ giúp của Nga mà sống sót.” Bài báo kết luận, “Thế nhưng không một chính trị gia Ukraine nào dám công khai từ bỏ Crimea và vùng Donbass và chấp nhận đây là một phần lãnh thổ của Nga.”
            Đúng như lời tiên đoán đất nước Ukraine sẽ tan nát khi nhóm chính trị gia có lập trường quốc gia quá khích, nghe theo lời xúi dại của CIA và Âu Châu tiến hành cuộc biểu tình khổng lồ để lật đổ Tổng Thống Yanukovych hầu xin gia nhập EU và NATO. Nhưng NATO và EU chưa đến, bán đảo Crimea đã mất về tay Nga và hai vùng Donetsk và Luhanks gọi chung là Donbass đứng dậy tuyên bố ly khai. Đã mất Crimea rồi nhưng các chính trị gia quá khích ở Kiev chưa biết sợ. Tổng Thống Porochenko thay vì dùng giải pháp chính trị để giữ người anh em Donbass ở lại với mình, lại dùng giải pháp quân sự, kêu gọi Mỹ và NATO đem quân vào. Cuộc chiến kéo dài ba năm với 10,000 chết nhưng cuối cùng vẫn không thể lấy lại vùng này. Trên thực tế, Donbass đang là một vùng hoàn toàn độc lập, nhưng về lâu về dài họ có thể trưng cầu dân ý sát nhập vào Nga. Như thế vĩnh viễn vùng đất này không bao giờ trở lại với Ukraine nữa.
            Đây là bài học cho tất cả các nước nhỏ nằm bên cạnh một đại cường chớ có ngu dại liên minh với một đại cường khác ở xa để chống lại láng giềng của mình. Đó là nguyên tắc, hay một quy luật gọi là “Địa Lý Chính Trị” (Geopolitics). Nếu muốn sống yên, Ukraine muôn đời phải là một vùng trái độn, một vùng trung lập tức vừa chơi với Nga vừa chơi với Âu Châu và tuyệt đối không có quân ngoại bang đóng trên đất nước mình. Ngu dốt, không hiểu biết gì cả chỉ làm cho đất nước tan nát, tuy nói yêu nước nhưng thực tế lại là phản quốc. Nói một cách cụ thể và gần gũi nhất, Mễ Tây Cơ và Gia Nã Đại sẽ tan nát và chia cắt ra từng mảnh nhỏ nếu hai nước này liên kết với Nga hay Hoa Lục để chống Mỹ. Muôn đời Mễ Tây Cơ và Gia Nã Đại phải ngoan ngoãn nằm trong quỹ đạo của Mỹ. Nói độc lập tự chủ là nói cho vui vậy thôi. Ngày mai tổng thống Mễ Tây Cơ mời Ô. Putin hay Ô. Tập Cận Bình tới thăm thử coi phản ứng của Mỹ như thế nào?
            Muốn lãnh đạo một đất nước, trước hết phải biết đất nước của mình nằm ở đâu? Láng giềng của mình là ai? Đất nước có nằm trên một hải lộ chiến lược không? Hay một vùng mà các đại cường đều muốn tranh giành để phòng thủ hoặc bành trướng ra ngoài? Rồi còn phải biết tình hình thế giới bây giờ ra sao? Ai đang là các “ông kẹ” có khả năng khuynh đảo toàn cầu về cả quân sự lẫn tài chính. Các liên minh kinh tế, tài chính, quân sự mới hình thành là gì và có ý nghĩa gì? Ai sẽ là người đỡ đầu cho mình? Ai sẽ là đồng minh chiến lược của mình? Sức mạnh quân sự của mình bao nhiêu? Và còn rất nhiều điều phải “biết” nữa. Nếu không “biết” mà mưu đồ “lãnh đạo” sẽ đưa đất nước tới thảm họa và chính mình sẽ mang họa “sát thân”…cuối cùng là phản quốc chứ không phải yêu nước.
Muốn lãnh đạo và thực sự yêu nước, điều tối quan trọng vẫn là tránh không để đất nước dính líu vào bất cứ một cuộc chiến tranh nào. Chiến tranh một năm, mười năm chưa hồi phục. Chiến tranh tàn phá đất nước, nhân tâm ly tán, cô nhi quả phụ, tử sĩ…sẽ là gánh nặng về cả các mặt vật chất và tinh thần kéo dài. Cứ thử nhìn xem các nước như Iraq, Syria, A Phú Hãn, Libya, Yemen…bao giờ mới hồi phục , cả về cả kinh tế lẫn tình người. Xin nhớ, chiến tranh sẽ xé nát lương tâm của con người. Nếu là thánh chiến hay nội chiến thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
            Nhìn vào bản đồ thế giới chúng ta thấy Việt Nam, Lào, Thái Lan và Miến Điện là láng giềng nhưng cũng là “Vùng Trái Độn” tức “Vùng  An Toàn” của Hoa Lục. Nếu một trong 5 quốc gia này lọt vào vòng ảnh hưởng quân sự của Mỹ tức có căn cứ quân sự Mỹ thì Trung Quốc lâm nguy. Khi đó, bằng mọi giá Hoa Lục sẽ quậy nát bấy các quốc gia này giống như Nga đang làm ở Ukraine. Do đó nếu muốn sống yên, Việt Nam, Lào, Thái Lan, Miến Điện phải cân bằng được ảnh hưởng giữa Hoa Lục và Hoa Kỳ. Đó là thực tế chính trị của thế kỷ này. Còn thế kỷ tới sẽ tính sau.
            -AP (Puerto Rico) ngày 5/5/2017: “Puerto Rico sẽ đóng cửa 184 trường học công lập để cứu vãn cả trăm triệu Mỹ Kim giữa cuộc khủng hoảng tài chính nặng nề đã khiến một làn sóng người tràn vào đất liền (Hoa Kỳ) trong thập niên qua. Khoảng 27,000 học sinh sẽ được di chuyển đi đến một nơi nào khác vì trường học của các em sẽ đóng cửa vào cuối Tháng Năm.” Puerto Rico là lãnh địa hải ngoại của Hoa Kỳ, có quyền bầu cử thống đốc, quốc hội nhưng lãnh đạo tối cao là tổng thống Hoa Kỳ.
            -International Business Times ngày 9/5/2017: “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan kêu gọi thế giới Hồi Giáo gia tăng thăm viếng thánh đường mang tính biểu tượng Al-Aqsa ở Jerusalem nhằm bảo vệ bản sắc Hồi Giáo. Nhà lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ tỏ lời khinh miệt Do Thái và gán chính sách của quốc gia mà Do Thái Giáo là đa số – giống như Chủ Nghĩa Phân Biệt Chủng Tộc  (Apartheid) của Nam Phi trước đây. Nói chuyện tại một cuộc hội thảo về Jerusalem ở Istanbul, Ô. Erdogan công kích những chương trình định cư của Do Thái tại Tây Ngạn và Jerusalem. Mỗi một ngày mà Do Thái còn chiếm đóng Al-Quds (Jerusalem của tiếng Ả Rập) là mối sỉ nhục của chúng ta. Nhân đó ông cũng cảnh cáo Hoa Kỳ chớ di chuyển tòa đại sứ Hoa Kỳ về Jerusalem mà phải có sự quân bình rất tế nhị về thánh địa này.” (2)
Trong khi Ả Rập Sê-út muốn liên minh với Do Thái để chống lại Ba Tư và hệ phái Shiite thì Thổ Nhĩ Kỳ lại nổi bật lên như một thủ lĩnh Hồi Giáo chống lại Do Thái. Nếu thật sự Thổ Nhĩ Kỳ muốn làm chuyện này thì Do Thái sẽ “mệt cầm canh” vì về mặt quân sự Thổ Nhĩ Kỳ rất mạnh mà lại đứng trong NATO. Liên Minh Bắc Đại Tây Dương có một điều khoản là – nếu một quốc gia hội viên bị tấn công- tức toàn liên minh bị tấn công. Do đó Do Thái sẽ không bao giờ dám dùng hỏa tiễn hay máy bay tấn công Thổ Nhĩ Kỳ. Theo Reuters ngày 21/4/2017, Bộ Trưởng Quốc Phòng Fikri Isik của Thổ Nhĩ Kỳ cho biết những cuộc thương thảo giữa Nga và Thổ đã bước vào giai đoạn cuối cùng để mua hệ thống hỏa tiễn phòng không S-400 tối tân nhất của Nga có thể là để phòng ngừa một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn của Do Thái. Tình hình thế giới biến chuyển thật nhanh và thật bất ngờ.
-The Quint ngày 11/5/2017: “Thủ Tướng Modi của Ấn Độ đã thực hiện chuyến công du hai ngày tới Tích Lan để tham dự Ngày Quốc Tế Vesak (Tam Hợp: Phật Đản Sinh,Thành Đạo và Nhập Niết Bàn) là ngày lễ lớn nhất của hàng Phật tử và nói chuyện với cộng đồng Tamil gốc Ấn. Chuyến công du nhằm tăng cường mối liên hệ truyền thống giữa hai quốc gia giữa lúc Hoa Lục đang tìm cách xâm nhập vào đảo quốc này. Đây là chuyến thăm viếng thứ hai sau chuyến thăm vào Tháng Ba, 2015. Mặc dù là quốc gia theo Ấn Độ Giáo nhưng Ô. Modi lại muốn cùng chia xẻ gia tài chung của Phật Giáo với Tích Lan. Trong buổi lễ dâng hoa cúng Phật tại Seema Malaka Temple cùng với tổng thống và thủ tướng Tích Lan, Ô. Modi nói rằng, “Thách thức lớn đối với hòa bình thế giới bền vững hiện nay không nhất thiết là do mâu thuẩn giữa các quốc gia, đó là từ những suy nghĩ, dòng tư tưởng, các thực thể và phương tiện bắt nguồn từ sự hận thù và bạo lực.”
-AP ngày 14/5/2017: Cuộc hội thảo tại Bắc Kinh ngày hôm nay, tập trung vào sáng kiến Một Vành Đai, Một Trục Lộ của Ô. Tập Cận Bình quy tụ nguyên thủ từ 29 quốc gia và lãnh đạo các tổ chức toàn cầu bao gồm Liên Hiệp Quốc và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế. Dưới đây là một số trích dẫn lời phát biểu trong hội nghị liên quan đến dự án của Bắc Kinh làm sống lại Con Đường Tơ Lụa thuở xa xưa nối liền Á Châu, Âu Châu và Châu Phi bằng các dự án về hạ tầng cơ sở và giao thông:
Bà Christine Lagarde (Thống Đốc Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế): “Đây là sự nối kết văn hóa. Nó cũng là sự nối kết các cộng đồng làm phong phú thêm kinh tế và cải thiện đời sống của con người.”
Tổng Thống Nga Putin: “Nghèo đói, hỗn loạn xã hội…chênh lệch phát triển của các quốc gia và toàn vùng…tất cả những thứ này tạo ra mảnh đất nuôi dưỡng khủng bố quốc tế, cực đoan và di dân một cách bất thường. Chúng ta không thể sống theo những thách đố này nếu chúng ta không vượt qua được sự bế tắc của phát triển kinh tế toàn cầu.”
Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres: “Chúng ta chia xẻ quan tâm chung là kinh tế toàn cầu có thể phục vụ dân chúng toàn thế giới.”
Matt Pottinger- Giám Đốc Đặc Trách Đông Á của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ: “Hoa Kỳ có nhiều đề nghị ở đây. Các công ty Hoa Kỳ có thể cung cấp sản phẩm và dịch vụ có phẩm chất tốt cho dự án. Các công ty Hoa Kỳ đã có thành tích lâu dài và thành công trong sự phát triển hạ tầng cơ sở toàn cầu và Hoa Kỳ sẵn sàng tham gia dự án Một Vành Đai, Một Trục Lộ.”
            Theo ý kiến của tôi, nếu “Con Đường Tơ Lụa Mới” hoàn thành, ngoài vấn đề giao thương, Hoa Lục có thể vận chuyển nguyên liệu chiến lược từ Phi Châu mà không cần thông qua các hải lộ quốc tế hiện nay hoàn toàn do Hoa Kỳ khống chế.
Tình hình Syria:
            -AP ngày 5/5/2017: “Nga, Ba Tư và Thổ Nhĩ Kỳ đã đồng ý thiết lập Vùng Giảm Leo Thang/Vùng An Toàn được ký kết trên một phi cơ của Nga theo đó không quân của Ô. Assad sẽ ngưng các chuyến bay trên các vùng được quy định khắp lãnh thổ. Theo một phái đoàn của Nga, thỏa hiệp sẽ có hiệu lực vào ngày 6/5/2017 -là nỗ lực mới nhất nhằm giảm bạo động tại quốc gia Hồi Giáo này. Thế nhưng chưa ai biết chi tiết của thỏa hiệp như thế nào và viễn tượng của nó có vẻ ảm đạm.” Trong khi đó theo Reuters, phe phiến quân bác bỏ thỏa hiệp này và gọi đó là đe dọa cho sự toàn vẹn lãnh thổ và cũng còn ghi nhận Ba Tư như là một người đứng ra bảo đảm cho bất kỳ cuộc ngưng bắn nào. Theo Washington Post, thỏa hiệp vẫn cho phép các phe bảo đảm như Ba Tư và Thổ Nhĩ Kỳ có quyền tấn công lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo và al-Qaeda có liên hệ với một vài nhóm phiến quân tại Vùng An Toàn. Và cả máy bay quân sự Mỹ cũng bị cấm trên vùng an toàn này.
            -Los Angeles Times ngày 10/5/2017: “Một giới chức cao cấp của lực lượng người Kurd YPG tại Syria hoan nghênh quyết định của Tổng Thống Donald Trump trang bị vũ khí nặng cho lực lượng này và nói rằng nó sẽ chính thống hóa cho lực lượng để chuẩn bị tiến chiếm Raqqa- thủ đô trong thực tế của Nhà Nước Hồi Giáo nhưng  phó thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng việc trang bị vũ khí này là không thể chấp nhận được.”
            -AP ngày 11/5/2017: “Liên minh chống Nhà Nước Hồi Giáo do Hoa Kỳ dẫn đầu nói rằng lực lượng người Kurd đã chiếm được thị trấn quan trọng gần một con đập ở Syria trong tay của Nhà Nước Hồi Giáo làm suy yếu khả năng phòng thủ Raqqa- thủ đô trên thực tế của lực lượng ISIS.”
            -Reuters ngày 13/7/2017: “Theo cơ quan truyền thông của chính phủ, quân đội Syria và đồng minh gần như đã chiếm trọn khu vực Qaboun ven biên của thủ đô Damacus sau hai tháng oanh kích và nã pháo không ngừng nghỉ vào vị trí của phe phiến quân khiến quân chính phủ hầu như kiểm soát hoàn toàn thủ đô.”
Tình hình Biển Đông:
            -Washington Post ngày 11/5/2017: “Một giới chức Phi Luật Tân cho biết họ bắt dầu chuyển binh sĩ và đồ tiếp liệu tới Đảo Thị Tứ để chuẩn bị cho việc tân trang, kéo dài một phi đạo và xây dựng một bến đậu cho tàu bè.” Rõ ràng qua hành động này, Phi Luật Tân tuy hòa dịu với Hoa Lục nhưng cương quyết bảo vệ biển đảo của họ.
Nhận Định:
Theo tin Tổng Hợp ngày 2/5/2017: Trong khi Tổng Thống Doanld Trump nói rằng ông có thể rất hân hạnh gặp Ô. Kim Jong Un vào một thời điểm thích hợp thì Thượng Nghị Sĩ John McCain (Cộng Hòa) nói rằng lời tuyên bố của Ô. Trump rất đáng lo sợ và chỉ làm tăng uy tín cho nhà độc tài này.
            Đồng ý là như thế, nhưng giả dụ trên cương vị tổng thống, Ô. McCain làm thế nào để giải quyết vấn nạn Bắc Triều Tiên đây? Làm thượng nghị sĩ có quyền phê bình, chỉ trích, đôi khi vô tội vạ. Còn làm tổng thống là giải quyết chuyện của đất nước. Vậy phải làm sao? Xét cho cùng chỉ có ba giải pháp: 1) Cấm vận mạnh mẽ hơn nữa? Xin thưa đã làm rồi. Chưa có một quốc gia nào trên thế giới bị cấm vận nghiệt ngã như Bắc Triều Tiên nhưng chế độ vẫn sống nhăn. 2) Dùng hỏa tiễn Tomahaw bắn phá các địa điểm nghi ngờ là cơ sở chế tạo vũ khí nguyên tử. Thế nhưng giải pháp này sẽ đưa đến chiến tranh nguyên tử. Bắc Triều tiên có thể bị san bằng nhưng Mỹ cũng có thể lãnh vài hỏa tiễn nguyên tử. Ô. McCain có dám làm không hay đứng ngoài tuyên bố vô trách nhiệm? 3) Khi đánh không được thì phải tìm giải pháp ngoại giao tức thương thảo. Mà muốn thương thảo thì phải tôn trọng người ta dù trong bụng mình không thích. Chẳng lẽ Mỹ cứ mãi lún sâu vào vũng lầy Bắc Triều Tiên? Năm cuộc chiến ở Trung Đông, cuộc chiến chống khủng bố và ISIS, Chiến Tranh Lạnh với Nga, tranh giành ảnh hưởng ở Đông Nam Á với Hoa Lục chưa làm Mỹ lo sợ và mệt mỏi sao? Trong lúc tranh cử, Ô. Trump hứa giải quyết cuộc chiến ở Trung Đông. Chưa chắc giải pháp của Ô. Trumg là xấu. Hãy cứ để ông làm. Khi ông chìa “cành ô-liu” ra với Bắc Triều Tiên thì chính nghĩa sẽ ngả về phía Mỹ. Nếu Ô. Kim Jong Un từ chối, lúc đó Mỹ có làm mạnh thì thế giới sẽ không có lý do gì phiền trách Mỹ. Theo tôi nghĩ Ô. Kim Jong Un sẽ chụp lấy cơ hội ngàn năm một thuở vì từ trước đến giờ không có ông tổng thống Mỹ nào chịu gặp Ô. Kim Chính Nhất và Ô. Kim Jong Un cả. Chính vì thế mà Thượng Nghị Sĩ Rand Paul (Cộng Hòa) nói rằng “Thật may mắn Ô. John McCain không phải là tổng thống”. Tin mới nhất cho biết hai phái đoàn Bắc Triều Tiên và Hoa Kỳ đã bí mật gặp nhau tại ngoại ô của thủ đô Oslo, Na Uy vào ngày 8/5/2017 và sẽ lại gặp nhau vào 9/5/2017. Và vào ngày 13/5/2017, Bình Nhưỡng nói rằng họ sẵn sàng gặp bộ tham mưu của Ô. Trump nếu thỏa mãn một số điều kiện. Ít ra cũng phải như thế chứ. Nếu có điên khùng thì cũng điên khùng vừa vừa thôi. Xin đừng “đùa giỡn” với Mỹ.
Rồi theo Reuters ngày 2/5/2017, “Tổng Tống Hoa Kỳ Donald Trump và Tổng Thống Nga Putin đã có cuộc  điện đàm vào ngày hôm nay và là lần đầu tiên kể từ khi Hoa Kỳ bắn hỏa tiễn Tomahaw vào một phi trường Syria khiến tình hình trở nên căng thẳng và họ nói rằng cả hai muốn tìm kiếm một cuộc ngưng bắn cho cuộc nội chiến Syria. Bản công bố của cả Tòa Bạch Ốc lẫn Điện Cẩm Linh đều mô tả cả hai vị lãnh đạo đã có cuộc nói chuyện tích cực/khích lệ và bao gồm luôn cả vấn đề Bắc Triều Tiên và cuộc chiến chống các nhóm vũ trang Hồi Giáo khắp Trung Đông. Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Stuart Jones đặc trách Cận Đông Sự Vụ sẽ lên đường tham dự cuộc thảo luận về ngưng bắn tại Thủ Đô Astana của  Kazakhstan.”
Dĩ nhiên đây chỉ là bước khởi đầu nhưng là dấu hiệu đáng mừng mà hai bên đã chờ đợi từ lâu. Nếu tiếp theo là cuộc họp của bộ trưởng ngoại giao hay quốc phòng của cả hai bên, thì chuyện thỏa hiệp hay hợp tác Nga-Mỹ có cơ may hình thành. Theo Washington Post, vào ngày 3/5/2017, trong buổi nói chuyện với nhân viên tại Bộ Ngoại Giao, Ngoại Trưởng Tillerson nói rằng sự sói mòn của hợp tác và tin cậy giữa hai cường quốc nguyên tử hàng đầu Nga-Mỹ là nguy hiểm và không thể chấp nhận được và Hoa Kỳ sẽ kiến tạo một đường lối xem có cách nào làm việc chung với nhau không.” Vào ngày 10/5/2017, Ô. Trump đã tiếp Ngoại Trưởng Lavrov của Nga tại Tòa Bạch Ốc. Trong cuộc họp báo cùng ngày tại tòa đại sứ Nga tại Hoa Thịnh Đốn, Ô. Lavrov nói rằng việc Nga nhúng tay vào cuộc bầu cử tổng thống chỉ là “lố bịch và giả tạo” tại một nơi có một hệ thống chính trị phát triển rất cao như Hoa Kỳ. Còn về mối bang giao giữa hai nước Ô. Lavrov nói rằng, “Hiển nhiên, chúng ta không thể nói hết mọi chuyện qua một đêm. Thế nhưng cả hai mong muốn hướng tới việc giải quyết những khác biệt và xung đột.”
            Trong khi “bóng ma” của việc Nga can dự vào cuộc bầu cử tổng thống vẫn còn bị ám ảnh mà Ô. Trump dám có những chuyển động ngoại giao xích lại gần Nga. Cộng thêm với việc đề nghị gặp Ô. Kim Jong Un, dám mời thủ tướng Thái Lan, tổng thống Phi Luật Tân và tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ là những nhà lãnh đạo đang bị lên án là vi phạm nhân quyền viếng thăm Tòa Bạch Ốc, cho thấy Ô. Trump là người can đảm, dám làm những gì mà ông cho rằng đúng. Người ta cứ phê phán ông là con người bất định, nhưng so với Ô. Obama thì Ô. Obama cứng nhắc và dè đặt quá. Suốt nhiệm kỳ tám năm, Ô. Obama không giải quyết được những vấn đề trọng đại của nước Mỹ. Qua những hành động kể trên, trong lãnh vực ngoại giao, Ô. Trump tỏ ra linh động, quyền biến, bất chấp lý tưởng nhân quyền, miễn sao đem lại lợi ích cho đất nước. Thái Lan đã ngả vào tay Bắc Kinh. Phi Luật Tân đang hòa hoãn với Hoa Lục. Nếu Ô. Trump tiếp tục lên án tướng Prayut Chan-O-cha và Ô. Duterte về nhân quyền thì sớm muộn hai quốc gia này sẽ trở thành thù nghịch của Hoa Kỳ.
Chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ là an ninh toàn cầu. Nó không thể bị lèo lái hay điều khiển bởi một số tổ chức nhân quyền. Cũng trong buổi nói chuyện với toàn thể viên chức ngành ngoại giao, Ô. Tillerson nói rằng, “Hoa Kỳ sẽ giảm nhẹ những quan tâm về nhân quyền trong một vài liên hệ với những quốc gia khác. Trong một số trường hợp nếu chúng ta điều kiện hóa những nỗ lực về an ninh quốc gia bằng cách buộc những quốc gia khác phải chấp nhận hệ thống giá trị của chúng ta thì có lẽ chúng ta không đạt được mục tiêu.” (The United States would de-emphasize human rights concerns in some of its interactions with other countries. In some circumstances, if you condition our national security efforts on someone adopting our values, we probably can’t achieve our national security goals.)
Được tiếng là “quán quân” bảo vệ nhân quyền nhưng mất hết đồng minh và bè bạn. Đó là thực tế đang diễn ra trên vũ đài chính trị thế giới ngày hôm nay. Nhân quyền và quyền lợi tối thượng của đất nước luôn luôn đối chọi nhau. Tự do của một cá nhân rất quý nhưng sự tồn vong của quốc gia lại còn quý hơn. Khổng Tử chuyên nói về Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín có thể là “Vạn Thế Sư Biểu” nhưng nếu ông lãnh đạo đất nước thì đất nước sẽ suy vong. Chính vì thế mà  suốt thời Xuân Thu Chiến Quốc ông không được vua nào trọng dụng, lang thang hết chỗ này tới chỗ kia, cuối cùng trở về quê viết sách dạy học trò.
Chúng ta chờ xem những bước đi ngoại giao táo bạo của Ô. Trump đưa tới thành quả như thế nào. Một cách công bằng nhất, chúng ta chưa thể đánh giá sự nghiệp của một tổng thống qua 100 ngày làm việc mà phải là bốn năm hay tám năm.
Đào Văn Bình
(Califonia ngày 15/5/2017)
 
 
(1) Trước đây tại Miền Nam, thanh thiếu niên phạm tội sẽ được xét xử tại Tòa Án Thiếu Nhi. Nhưng tại Hoa Kỳ người ta xét xử theo mức độ nghiêm trọng của tội phạm. Thí dụ: Năm, sáu tuổi cầm súng vô tình giết người thì khác. Còn ăn cắp súng rồi qua nhà hàng xóm bắn chết người sẽ bị xét xử như người lớn với tội sát nhân.
(2) Jerusalem là nơi mà ba tôn giáo Do Thái Giáo, Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo coi đây là Thánh Địa của họ.

Nhật Ký Biển Đông: Cuối Cùng Ô. Trump Vẫn Cần Đông Nam Á


Chiến tranh nguyên tử Bắc Triều Tiên-Mỹ và chiến tranh nguyên tử giữa Anh với Nga chưa biết nổ ra lúc nào. Anh Quốc sẽ bị xóa tên trên bản đồ theo như lời đe dọa trả đũa của một nghị sĩ quốc hội Nga. Bắc Triều Tiên và Thủ Đô Hán Thành có thể trở thành bình địa và không biết Mỹ có lãnh một hỏa tiễn nguyên tử nào không? Còn dân Nhật thì đổ xô đặt hầm chống bom nguyên tử và máy lọc phóng xạ. Phó Tổng Thống Mike Pence trong chuyến công du Nam Triều Tiên và Nhật Bản đã tuyên bố, “Sự kiên nhẫn có tính chiến lược không còn nữa và mọi giải pháp hiện nằm trên bàn của Tổng Thống Donald Trump.” Ngày 26/4/2017, Tổng Thống Donald Trump cho mời tất cả 100 Thượng Nghị Sĩ tới Tòa Bạch Ốc để nghe thuyết trình về tình hình.
Thật chưa có một quốc gia nào trên hành tinh này dám đe dọa bắn hỏa tiễn nguyên tử vào Hoa Kỳ, ngoại trừ Bắc Triều Tiên. Khi một người, một nước không sợ chết, thì khỏi cần phải nói thêm. Và cũng thật dễ hiểu, nếu Hoa Kỳ bắn hỏa tiễn Tomahaw vào lãnh thổ Bắc Triều Tiên mà Bình Nhưỡng không phản ứng lại, tức đầu hàng thì chế độ sẽ xụp đổ vì không còn uy tín để lãnh đạo đất nước. Do đó, bằng mọi giá, kể cả dùng vũ khí nguyên tử (nếu có) Bình Nhưỡng sẽ đánh trả. Vào ngày 28/4/2017, chủ tọa một phiên họp bao gồm các bộ trưởng ngoại giao của Hội Đồng Bảo An  LHQ, Ô. Tillerson kêu gọi áp đặt thêm những cấm vận mới lên Bắc Triều Tiên và nói rằng nếu không hành động ngay bây giờ để đối phó với vấn đề an ninh thúc bách, sẽ là thảm họa cho thế giới. (failing to act now on the most pressing security issue in the world may bring catastrophic consequences.) Thế nhưng Ngoại Trưởng Vương Nghị lại nói rằng Trung Quốc muốn giữ nguyên nghị quyết cũ của LHQ và không nghĩ tới biện pháp cấm vận mới và cuộc khủng hoảng Bắc Triều Tiên không nằm trong tay Trung Quốc, ám chỉ Hoa Kỳ phải trực tiếp thương thảo với Bình Nhưỡng. Còn Thứ Trưởng Ngoại Giao Nga Gennady Gatilov nói rằng, những lời nói hung hăng chủ chiến cộng thêm với việc phô diễn sức mạnh quân sự tại Bắc Triều Tiên sẽ đưa tới lo sợ rất lớn là chiến tranh sẽ nổ ra. (Combative rhetoric coupled with reckless muscle-flexing on North Korea has led to serious fears of war). Chưa biết Hoa Kỳ và Ô. Kim-Jong-Un điên khùng có chịu nói chuyện với nhau không, hay Hoa Kỳ sẽ đơn phương hành động mà không cần bất cứ ai, kể cả Trung Quốc theo như lời đe dọa của Tổng Thống Donald Trump.
Giữa tình hình vô cùng hiểm nguy của thế giới đó, Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Tư ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:
Tình hình thế giới:
-Reuters ngày 15/4/2017, “Cựu Tổng Thống Hamid Karzai của A Phú Hãn cáo buộc người kế nhiệm ông đã phạm tội phản quốc khi cho phép Hoa Kỳ lần đầu tiên ném quả bom có sức công phá lớn nhất trong một cuộc thành quân tiêu diệt nhóm Nhà Nước Hồi Giáo ở tại phía đông của Tỉnh Nangarhar, A Phú Hãn.” Theo AP ngày 17/4/2017, Ô. Karzai còn nói rằng, “Việc ném quả bom “mẹ của các loại bom” là một cuộc thảm sát lớn đối với dân tộc A Phú Hãn.” Theo tuần báo Newsweek, Ô. Karzai còn tố thêm, ISIS là công cụ (tool) của Mỹ.

Chắc chắn ISIS không phải là công cụ của Mỹ rồi. Nhưng nhìn lại lịch sử, khi Nga tiến vào A Phú Hãn, thành lập chính phủ thân Nga tại đây thì Mỹ hỗ trợ cho Taliban – lực lượng chống đối để lật đổ chính quyền Kabul. Khi Nga chịu không thấu phải rút lui thì chính quyền này xụp đổ. Khi Taliban lên nắm quyền lại quay qua chống Mỹ và không chịu giao nạp Osama Bin Laden là người mà Mỹ cho rằng đã chủ mưu trong vụ tấn công Twin Tower ở Nữu Ước ngày 11/9/2001. Dưới mạng lệnh của LHQ, Ô. Bush- Con lập liên minh tấn công tiêu diệt Taliban trong chớp nhoáng. Nhưng sau 16 năm vẫn chưa bình định được lãnh thổ. Thừa cơ hội đất nước A Phú Hãn bất ổn, ISIS bắt rễ tại đây. Truy nguyên thì chính Mỹ (Ô. Bush Con) đã tạo ra ISIS như lời Ô. Trump tố cáo trong lúc tranh cử. Theo tin Reuters ngày 22/4/2017, Taliban mặc giả quân phục chính phủ, tấn công vào một doanh trại, giết chết 140 binh sĩ chính phủ. Đây là thiệt hại lớn nhất từ trước đến nay. Đã có khá nhiều bình luận cho rằng A Phú Hãn có thể là một Việt Nam thứ hai – tức cuối cùng Mỹ phải rút đi và chính quyền Kabul thân Mỹ xụp đổ. Theo CBS News ngày 24/4/2017, lực lượng Taliban đã thực hiện một cuộc tấn công vào Trại Chapman là nơi có một số đáng kể tình báo CIA và lực lượng đặc biệt Hoa Kỳ trú đóng, giữa lúc Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis bất ngờ viếng thăm Kabul. Sau cuộc họp với tổng thống A Phú Hãn, Ô. Mattis nói rằng không còn nghi ngờ gì nữa, năm 2017 sẽ là năm gay go cho lực lượng an ninh A Phú Hãn và liên quân. Nhu cầu xin gia tăng quân số của viên tướng Mỹ John Nicholson- chỉ huy chiến trường A Phú Hãn – vẫn chưa được giải quyết. Hiện chưa có tin tức gì về số thương vong của Hoa Kỳ tại Trại Chapman.

-AP ngày 16/4/2017: Trong bài viết nhan đề “Nhãn quan mới của Ô. Trump: Cứng rắn hơn với Nga và hòa dịu hơn với Tàu” (Harder on Russia and softer on China, Trump’s views evolving) tác giả bài báo viết, “Đã có lúc Ô. Trump tỏ ra hòa dịu với Nga và cứng rắn với Tàu nhưng giờ đây đã đảo ngược đường lối đó một cách mau lẹ trong vài tuần lễ, từ đó có thể kết luận rằng sẽ có nhiều chuyện sẽ tiến hành với Tàu hơn là Nga. Sự thay đổi nhãn quan của Ô. Trump đối với hai cường quốc (Nga và Tàu) đã đưa nước Mỹ trở lại chính sách giống hệt như Tổng Thống Obama về  ‘mô thức chính trị giữa các cường quốc’ “ (Once soft on Russia and hard on China, President Donald Trump rapidly reversed course in the last weeks, concluding there’s more business to be done with Beijing than with Moscow. Trump’s evolving views on those two world powers have brought the U.S. back into alignment with former President Barack Obama’s pattern of “great power” politics.)

Rõ ràng cho tới ngày hôm nay, về chính sách ngoại giao, chúng ta chứng kiến một Ô. Trump không giống Ô. Trump trong lúc tranh cử, trong khi đọc diễn văn nhậm chức và trong những cuộc tập họp cử tri sau khi đã là tổng thống:

-NATO đã lỗi thời, nay trở thành “NATO không lỗi thời”.

-Hòa dịu, cải thiện bang giao với Nga, nay trở thành “Mối bang giao với Nga ở vào thời kỳ còn tệ hơn thời Ô. Obama” và thời Chiến Tranh Lạnh.

-Giải quyết vũng lầy Trung Đông, không can thiệp, không làm cảnh sát quốc tế, không lật đổ nay trở thành “Dùng hỏa tiễn Tomahawk bắn phá vào phi trường Syria và chuẩn bị thành lập liên minh tiến vào lật đổ Ô. Assad”.

-Trung Quốc là kẻ lường đảo hối xuất đồng bạc và trục lợi 800 tỉ đô-la ngoại thương với Hoa Kỳ, nay trở thành “Trung Quốc không phải là người nhào nặn hối xuất và thương mại với Hoa Lục OK.”

-Hứa di chuyển tòa đại sứ Hoa Kỳ về Jerusalem, nay “êm ru”. Sở dĩ “êm ru” là vì khi hứa không tiên liệu được hoặc không nhìn thấy phản ứng của thế giới Hồi Giáo. Nếu Mỹ di chuyển tòa đại sứ về Jerusalem, thế giới Hồi Giáo sẽ cắt đứt bang giao với Hoa Kỳ. Đó là thảm họa.

-Nhận 1250 dân tỵ nạn phần lớn từ Ba Tư đang tạm trú tại Đảo Manus Island, Papua New Guinea mà trước đây trong cuộc điện đàm với thủ tướng Úc, Ô. Trump nói đó là chuyện đần độn (dumb deal).

Thay  đổi chính sách ngoại giao nhanh như thế chưa hẳn đã là xấu nhưng khiến thế giới điên đầu và có thể gây bất mãn cho cử tri đã bỏ phiếu cho mình. Khi tái cử, người ta sẽ không tin những gì mình hứa hẹn nữa. Ngoài ra, nếu Ô. Trump cứ thức giấc lúc nửa đêm rồi gửi nhận định, phê bình, chỉ trích, tuyên bố lên Twitter thì thế giới sẽ hoang mang, hỗn loạn vì không biết nước Mỹ muốn gì và làm gì. Theo Ô. Jean-Pierre Raffarin – cựu thủ tướng Pháp đang là cố vấn cao cấp cho ứng cử viên tổng thống Francois Fillon, tính tình bất định và lập trường của Tổng Thống Donald Trump đối với Bắc Triều Tiên và Nga sẽ tạo bất ổn toàn cầu.” (U.S. President Donald Trump’s unpredictability and his positions on North Korea and Russia could bring global instability, said Jean-Pierre Raffarin, a former French prime minister and a top aide to presidential candidate Francois Fillon.) Ngoài ra, Bà Nikki Haley- Đại Sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc đang bị các nhà bình luận chỉ trích là bà thường xuyên nói ngược lại chính sách ngoại giao của Ô. Trump và Ô.Tillerson khiến thế giới lại thêm hoang mang.

-AP ngày 16/4/2017: “Theo nhiều nguồn tin của chính phủ Nhật tiết lộ cho tờ The Yomiuri Shimbun, Nga và Trung Quốc đã phái các tàu tuần thám bám theo HKMH Carl Vinson đang tiến về vùng biển thuộc Bán Đảo Triều Tiên trong lúc căng thẳng gia tăng và Phó Tổng Thống Mike Pence viếng thăm Nam Triều Tiên. Còn Ngoại Trưởng Lavrov của Nga nói rằng vấn đề Bán Đảo Triều Tiên cần giải quyết bằng đường lối chính trị và ngoại giao.”

Nếu tàu Nga và Trung Quốc theo sát chiến hạm Mỹ như thế này thì khi hỏa tiễn Tomahawk khai hỏa, họ chỉ cần bấm “tít” một cái thì Bắc Triều Tiên đã biết để đề phòng hoặc đánh trả.

-AP ngày 18/4/2017: “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan cuối cùng đã đạt được tham vọng gia tăng quyền lực sau cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 16/4/2017 đã cho ông quyền cai trị đất nước. Nhưng sự thành công không phải là không có giá. Chiến thắng của ông khiến đất nước chia rẽ nặng nề và gia tăng căng thẳng với các đồng minh NATO trong lúc các nhà giám sát quốc tế và đảng đối lập nói rằng có rất nhiều trường hợp bất hợp lệ.” Tổng Thống Donald Trump đã chúc mừng Ô. Erdogan nhưng bị tờ New York Post chỉ trích,

“ Không một tổng thống nào lại chúc mừng chiến thắng của một nhà độc tài” ( No president should congratulate a tyrant on victory)

Như một căn bệnh truyền kiếp từ ngàn đời nay, lãnh đạo nào cũng muốn gia tăng quyền hạn, thâu tóm quyền lực, muốn quyết định của mình không có ai ngăn cản, không ai chống đối…như ông vua vậy. Thâu tóm quyền lực, dù làm tốt cho đất nước cũng là sai trái chứ đừng nói tới làm bậy. Mà thâu tóm quyền lực có nghĩa là độc tài. Thâu tóm quyền lực thể hiện qua các hình thức: Dùng sắc luật, sắc lệnh để cai trị thay vì các đạo luật do quốc hội ban hành. Khi đó quốc hội trở thành bù nhìn, dân biểu trở thành “gia nô’, “nghị gật”. Sắc luật về an ninh được ban hành không phải để bảo vệ đất nước mà để đàn áp báo chí, đảng đối lập và tiếng nói của người dân. Khi đó nhà tù sẽ giam giữ toàn những người tốt, những người có lòng với đất nước. Chưa từng thấy nhà lãnh đạo nào thâu tóm quyền lực mà làm tốt cho đất nước bao giờ. Cuối cùng, có lẽ Ô. Erdogan cũng sẽ đi vào vết xe đổ của các nhà độc tài khét tiếng trên thế giới. Tin mới nhất cho biết Ô. Erdogan vừa ra lệnh bắt giam hơn 1000 viên chức cảnh sát, sa thải 4000 công chức trong đợt thanh trừng lớn lao nhắm vào những người nghi ngờ có dính líu tới giáo sĩ Fethullah Gulen mà Ô. Erdogan cho rằng đã âm mưu thực hiện cuộc đảo chính vùa qua.

Một lãnh đạo tốt là lãnh đạo biết tham khảo với quốc hội và lắng nghe tiếng nói của người dân và nhất là có khả năng thuyết phục quần chúng. Mà khả năng thuyết phục quần chúng chính là thành quả phục vụ đất nước. Khi đã phục vụ đất nước rồi thì lãnh đạo trở thành “phụ mẫu chi dân” tức “cha mẹ dân”. Khổng Tử dạy rằng, “Dân chi sở ố, ố chi. Dân chi sở hiếu, hiếu chi. Xử chi bỉ, dân chi phụ mẫu. tức là, “Dân ghét cái gì thì mình ghét cái đó. Dân thích cái gì thì mình thích cái đó. Làm được như vậy là cha mẹ dân.” Dân ghét tham nhũng, bất công thì mình diệt tham nhũng, bất công. Dân thích được tự do đi lại, làm ăn buôn bán thì mình cho dân tự do đi lại, làm ăn buôn bán. Làm được như thế thì mình là cha mẹ dân, bảo gì dân cũng nghe. Lúc đó khỏi cần độc tài, khỏi cần thâu tóm quyền lực mà người xưa gọi là Thánh Đức hay Đức Trị. Đức Trị không có nghĩa là lãnh đạo phải ăn chay, tụng kinh niệm Phật mà là phục vụ đất nước bằng tấm lòng thành, không riêng tư, bè phái. Đức Trị cũng có nghĩa là luật pháp phải nghiêm minh, nhưng có nặng có nhẹ và không bao giờ để vợ con, đảng viên của mình phá nát luật pháp. Phá nát luật pháp là nguyên do của “thiên hạ đại loạn”. Cho nên thời đại của Thánh Đức là thời đại thái bình, thịnh trị. Một khi đã là lãnh đạo gương mẫu rồi thì  khi về hưu, dù có muốn ở nhà tranh vách đất thì người dân cũng không cho. Họ sẽ kiến nghị với quốc hội để cấp cho lãnh đạo một căn nhà tương xứng để bảo vệ tính tôn nghiêm của chức vụ lãnh đạo quốc gia. Do đó, Thánh Đức khỏi cần tham nhũng, khỏi lo không có tiền dưỡng già. Người xưa nói, “Có đức mặc sức mà ăn” là như thế.

-AP ngày 19/4/2017: “Bộ tham mưu của Ô. Trump thông báo cho Quốc Hội biết Ba Tư đã tuân thủ những điều khoản của thỏa hiệp hạt nhân 2015 ký kết dưới thời Tổng Thống Obama và nói rằng Hoa Kỳ vừa giải tỏa thêm một số cấm vận nước Hồi Giáo này để hạn chế chương trình hạt nhân của họ.” Cũng theo AP, Ngoại Trưởng Tillerson nói rằng thỏa hiệp hạt nhân với Ba Tư là một thất bại tuy nhiên vẫn lưu giữ nó.

Như vậy sau hơn một năm đe dọa hủy bỏ thỏa hiệp và gia tăng cấm vận làm dấy lên lo ngại một cuộc đối đầu Mỹ-Ba Tư sẽ xảy ra, cuối cùng Ô. Trump cũng phải đi theo chiến lược của Ô. Obama. Ba Tư tuyên bố, nếu Hoa Kỳ đẩy Ba Tư vào con đường cùng, họ sẽ tiến hành chương trình chế tạo vũ khí nguyên tử và khi đó cuộc chiến tranh Mỹ-Ba Tư sẽ xảy ra.
-CNN News ngày 20/4/2017: “Các giới chức quân sự Hoa Kỳ nhìn thấy bằng chứng là Hoa Lục đã đặt quân đội trong tình trạng sẵn sàng để đối phó với trường hợp bất ngờ tại Bắc Triều Tiên. Lực lượng không quân tấn công mặt đất, phi cơ ném bom có trang bị hỏa tiễn hành trình được đặt trong tình trạng báo động cao vào ngày 19/4/2017.” Trong khi đó, giới chức quân sự Hoa Kỳ cho hay Tổng Thống Putin đã điều động binh sĩ và vũ khí tới biên giới Bắc Triều Tiên giữa lúc tình hình mỗi lúc mỗi căng thẳng thêm. Thế nhưng Nga đã bác bỏ tin này. Theo AP ngày 24/4/2017, “Trong cuộc điện đàm với Tổng Thống Donald Trump, Chủ Tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi Hoa Kỳ tự chế trong khi đối phó với Bắc Triều Tiên. Ô. Tập Cận Bình cũng nói rằng Hoa Lục chống đối mạnh mẽ chương trình vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên vì nó vi phạm nghị quyết của Hội Đồng Bảo An LHQ và hy vọng các bên kiềm chế và tránh làm trầm trọng thêm tình hình. Đây là lần thứ hai Ô. Tập Cận Bình gọi điện thoại cho Ô. Trump.”
-Reuters ngày 21/4/2017: “Bộ Trưởng Quốc Phòng Fikri Isik của Thổ Nhĩ Kỳ cho biết những cuộc thương thảo giữa Nga và Thổ đã bước vào giai đoạn cuối cùng để mua hệ thống hỏa tiễn phòng không S-400 tối tân nhất của Nga. Tuy nhiên thỏa hiệp không phải vì thế mà được ký kết ngay.”
Câu hỏi đặt ra ở đây là: Tại sao Thổ – một thành viên Ả Rập duy nhất trong khối NATO lại mua vũ khí của kẻ thù nghịch với NATO? Chẳng lẽ mua vũ khí tối tân này để chống lại Nga? Và Nga có điên khùng để bán vũ khí theo kiểu “gậy ông đập lưng ông” không? Vậy kẻ thù trong tương lai của Thổ là ai? Chắc chắn cũng không phải Syria vì không quân của Thổ dư sức áp đảo không quân Syria. Không còn nghi ngờ gì nữa, trong một tương lai rất gần có thể Thổ rút chân ra khỏi NATO hoặc Tây Phương trục xuất Thổ vì nhiều lý do. Khi đó NATO có thể trở thành kẻ thù của Thổ cho nên Thổ cần phải chuẩn bị ngay từ bây giờ. Nếu đúng như thế thì ô hô tình đời? Liên minh là vì lợi ích quốc gia. Nay lợi ích quốc gia thay đổi thì liên minh cũng chẳng cần thiết nữa. Vậy xin đừng hỏi tại sao. Có thể trong tương lai Thổ sẽ theo đuổi chính sách Trung Lập để tập trung phát triển đất nước thay vì đứng trong NATO để chống lại Nga, nếu Nga không chống Thổ.
-Newsweek ngày 21/4/2017:”Nga sẽ hỗ trợ Ba Tư gia nhập Tổ Chức Hợp Tác Thượng Hải (Sanghai Coopertation Organization) – một liên minh về kinh tế và chính trị mới nổi lên do Trung Quốc đứng đầu và được coi như đối trọng với các tổ chức của liên minh Tây Phương (Mỹ và Âu Châu). Tổ chức này được thành lập năm 1996 có tên Shangai Five bao gồm Trung Quốc, Nga, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajistan sau thêm Uzbekistan năm 2001 rồi Hồi Quốc và Ấn Độ năm 2015. Mục tiêu của tổ chức là hợp tác qua các lãnh vực quân sự, an ninh, kinh tế và văn hóa. “
-The Verge ngày 22/4/2017: “Theo Reuters, sáng sớm ngày hôm nay, phi thuyền chở hàng tự động của Trung Quốc đã thành công trong việc đậu vào/cặp vào trạm không gian Thiên Cung-2. Nhiệm vụ của Thần Châu 1 là như vậy và là một phần của chương trình nhắm hiện diện thường trực trong quỹ đạo trái đất.” Theo CNN ngày 23/4/2017, Hoa Lục đã qua được cuộc thử nghiệm cất cánh rất quan trọng của loại phi cơ phản lực lớn C-919 chở khách khiến Hoa Lục trở thành một trong những nhà chế tạo phi cơ dân sự lớn của thế giới. Theo USA Today ngày 26/4/2017, Hoa Lục vừa hạ thủy một HKMH trọng tải 50,000 tấn tự đóng lấy tại Cảng Đại Liên, chưa được đặt tên và sẽ tham gia lực lượng hải quân vào năm 2020. Đây là dấu hiệu cho thấy Hoa Lục gia tăng sức mạnh hải quân cho xứng với sức mạnh kinh tế hiện tại.”
Khi bạn có HKMH thì quốc phòng của bạn không còn ở thế phòng ngự nữa mà là ở thế tấn công hoặc can thiệp quân sự trên quy mô toàn cầu. Hiện nay thành tựu về khoa học không gian của Hoa Lục gần ngang ngửa với Hoa Kỳ và có thể qua mặt luôn cả Nga.
                -UPI ngày 24/4/2017: “Chính quyền Libya được LHQ hỗ trợ vừa kêu gọi cộng đồng quốc tế can thiệp khẩn cấp để tránh một cuộc nội chiến giữa lúc lực lượng vũ trang của những phe nhóm chính đang đánh nhau để giành kiểm soát một căn cứ không quân trọng yếu. Những cuộc giao tranh phát khởi ngày 12/4/2017 sau khi Thống Tướng Khalifa Haftar- người lãnh đạo khu vực phía đông nhưng có tham vọng lãnh đạo đất nước tấn công dân quân trung thành với Chính Quyền Hòa Giải Quốc Gia được LHQ (Tây Phương) hỗ trợ để chiếm căn cứ không quân Tamenhant.”
            Đây là “di sản” của Ô. Obama thành lập liên minh, đem hàng không mẫu hạm tới đây để giết Ô. Gaddafi khiến đất nước Libya hỗn loạn như ngày hôm nay.
            -Newsweek ngày 26/4/2017: “Một giới chức cao cấp của Thượng Nghị Viện Nga nói rằng Anh Quốc sẽ bị xóa sạch khỏi mặt đất khi Nga phản công để trả lời tuyên bố của bộ trưởng quốc phòng Anh Quốc Michael Fallon nói rằng Anh Quốc có thể dùng vũ khí nguyên tử để đánh phủ đầu (pre-emptive) Nga.” Thật kinh khủng quá! Lời lẽ của Anh giống hệt như Bắc Hàn vậy. Thôi thì cũng nên choảng nhau bằng vũ khí nguyên tử xem ai sống ai chết. Anh là một đế quốc khổng lồ đến nỗi “Mặt trời không bao giờ lặn trên nước Anh” đã tạo nên bao tội ác trên thế giới này, cũng nên lãnh một vài quả bom nguyên tử để cho biết chiến tranh và khổ đau như thế nào. Hoa Kỳ là “ông Trùm” về vũ khí nguyên tử mà cũng không tuyên bố hung hăng như thế. Anh chỉ là “cường quốc hạng nhì” chạy theo đuôi Hoa Kỳ sao lại tuyên bố hiếu chiến như vậy?
            -Washington Post ngày 27/4/2017: “Trong chuyến công du Mạc Tư Khoa, Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe đã thảo luận với Tổng Thống Putin về những dự án cho những hòn đảo còn đang tranh chấp Kurin, từ đó có thể lót đường cho việc ký kết một hiệp ước hòa bình  chấm dứt Thế Chiến II.”
            -Reuters ngày 28/4/2017: “Tổng Thống Donald Trump nói rằng ông sẽ xét lại hoặc chấm dứt cái mà ông gọi là tự do ‘mậu dịch khủng khiếp’(horrible free trade) với Nam Triều Tiên và Hán Thành phải trả 1 tỉ đô-la cho việc triển khai hệ thống lá chắn hỏa tiễn THAAD.”
            Ô. Trump là một thương gia cho nên mọi chuyện đều phải tính toán bằng tiền chứ không còn “viện trợ cho không” (free) như trước đây nữa. Đối với Nam Triều Tiên, một tỉ đô-la chẳng ăn thua gì, nhưng đối với các nước nghèo thì quả là vấn đề khó khăn. Có lẽ rồi đây một số nước nhỏ, khi Mỹ đem quân hay đem vũ khí tới giúp thì cũng nên hỏi, “Sau này ông có tính tiền không? Và giá bao nhiêu để chúng tôi tính.”
            -International Business Times ngày 28/4/2017: “Một thanh niên Saudi Arabia (tiếng Anh) – người không thừa nhận và chê bai nhà tiên tri Mohammad vừa bị kết tội tử hình. Các giới chức Ả Rập Saoudite (tiếng Pháp) theo dõi Ahmad Al-Shamri năm 2014 khi anh ta đưa lên hệ thống liên mạng toàn cầu một loạt những đoạn phim ngắn trình bày quan điểm của anh về nhà tiên tri này. Sau đó anh bị bắt và bị kết tội phỉ báng, truy tố ra tòa và kết tội tử hình vào Tháng Hai, 2015. Sau một thời gian dài kháng cáo, Tối Cao Pháp Viện đã y án tử hình vào ngày 25/4/2017.”
Kinh khủng quá! Không biết Hoa Kỳ có lên án hoặc cấm vận ông bạn đồng minh – một nước đã mua cả chục tỉ đô-la vũ khí của Hoa Kỳ vì vi phạm nhân quyền không? Chúng ta ngồi ở đây phê bình, chỉ trích Hồi Giáo rất dễ, nhưng tới các xứ Hồi Giáo mà chê bai Ô. Mohammad thì sẽ “không còn chỗ đội nón”. Ông Mỹ ơi! Dân chủ hóa các xứ Hồi Giáo khó lắm đó ông. Ngay như Thổ Nhĩ Kỳ, trong nhiều thập niên đã được Tây Phương ca ngợi như một quốc gia có nền dân chủ kiểu mẫu cho thế giới Hồi Giáo, nay đang trở thành một quốc gia độc tài.
Tình hình Syria:
            -International Business Times ngày 17/4/2017: “Viện nghiên cứu vũ khí hàng đầu nói rằng hơi độc Khan Sheikhoun sử dụng tại Syria là dàn dựng, khiến nêu lên câu hỏi ai chịu trách nhiệm về vụ này. Giáo Sư Danh Dự Theodore Postol tại MIT (Massachusetts Institute of Technology)đã đưa ra một loạt ba báo cáo để trả lời về khám phá của Tòa Bạch Ốc là Tổng Thống Bashar Al-Assad đã thực hiện vụ tấn công hóa học vào ngày 4/4/2017. Ông kết luận rằng chính quyền Hoa Kỳ đã không đưa ra được bằng chứng cụ thể nào là Ô. Assad phải chịu trách nhiệm và nói thêm rằng chắc chắn vụ nổ vũ khí hóa học này được thực hiện ở ngay mặt đất (chứ không phải do không kích).”(A leading weapons academic has claimed that the Khan Sheikhoun nerve agent attack in Syria was staged, raising questions about who was responsible.
Theodore Postol, a professor emeritus at the Massachusetts Institute of Technology (MIT), issued a series of three reports in response to the White House’s finding that Syrian President Bashar Al-Assad perpetrated the attack on 4 April. Trending: MIT expert claims latest chemical weapons attack in Syria was staged. He concluded that the US government’s report does not provide any “concrete” evidence that Assad was responsible, adding it was more likely that the attack was perpetrated by players on the ground.)
            Ô. Trump, Bộ Quốc Phòng và CIA Hoa Kỳ nghĩ sao về bản báo cáo này? Cho nên chúng ta không lấy gì làm ngạc nhiên là ngay sau khi Hoa Kỳ tiến hành cuộc bắn phá vào phi trường Shayrat, cả Nga và Syria đều nói đây là một vụ dàn dựng giống như CIA dưới thời Ô. Bush Con nói Ô. Saddam Hussein cất dấu một kho vũ khí khổng lồ giết người hàng loạt. Một vài dân biểu thuộc Đảng Cộng Hòa cũng đã nghi ngờ cáo buộc của Ô. Trump vì cho rằng trên đà chiến thắng, Ô. Assad không có lý do gì và không có lợi gì khi dùng loại vũ khí này. Ngay cả Liên Hiệp Quốc cũng không hỗ trợ cáo buộc của Hoa Kỳ và đòi hỏi phải điều tra thêm. Tin tức sau cùng cho biết hai ngoại trưởng Lavrov và Tillerson đã đồng ý thành lập một nhóm điều tra khách quan về vụ này.
            -CNN News ngày 18/4/2017: Trong một cuộc phỏng vấn với CNN, Thượng Nghị Sĩ Raul Paul (Cộng Hòa) đã phát biểu như sau: “Quân đội Hoa Kỳ không thể hành động khinh xuất. Cần phải có nghiên cứu, tính toán, hành động hợp hiến…và dứt khoát phải có chiến thắng. Hai thập niên qua, chúng ta đã hành động như một ông cảnh sát điều khiển giao thông ở Trung Đông…nào là cấm vận, bỏ bom, lập vùng cấm bay, xâm lược, chiếm đóng, làm cảnh sát và bỏ tiền ra tái thiết. Chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ ngày nay cần phải thay đổi lớn lao. Nó chỉ được hình thành khi đã đặt câu hỏi: Đây có phải là quyền lợi sinh tử của Hoa Kỳ không? Tổng Thống Donald Trump được bầu ra không phải vì chuyện nhỏ vì ông đã trách cứ bộ tham mưu của vị tiền nhiệm đã gây ra thảm họa chiến tranh và bất ổn ở Iraq. Ông đã đả kích quyết định của Obama và Clinton đã ra lệnh bỏ bom Libya và đẩy đất nước này vào hỗn loạn. Và Ô. Trump đã cảnh cáo, đúng như thế, Syria là một bãi lầy, đầy những cơ hội/nguy cơ sai lầm và hậu quả thảm khốc cho hòa bình thế giới. Trong nhiều năm, tôi đã chống lại cuộc can thiệp quân sự vào cuộc nội chiến ở Syria và tôi đã làm thế dưới các đời tổng thống Cộng Hòa và Dân Chủ…Hơn thế nữa, nước Mỹ không có quyền lợi gì trong cuộc chiến Syria. Không có gì bảo đảm/không rõ là phe phiến quân Hồi Giáo là người thay thế Assad có là bạn của chúng ta không. Tuy nhiên có điều chắc chắn/rõ ràng là 2 triệu người Thiên Chúa Giáo đang được Assad bảo vệ rất lo sợ nếu ông ta bị lật đổ.”
Ít ra trong Đảng Cộng Hòa cũng phải có một thượng nghị sĩ có cái nhìn như thế này, chứ không phải sốc nổi và hiếu chiến như hai “con diều hâu” John McCain và Lindsey Graham đòi bỏ bom Ba Tư và đem quân vào Syria.
-CNN News ngày 19/4/2017: “Hai giới chức quốc phòng Hoa Kỳ đã nói với CNN rằng chính phủ Syria đã đã chuyển phần lớn phi cơ chiến đấu tới căn cứ không quân thuộc Phi Cảng Quốc Tế Bassel Al-Assad do Nga kiểm soát ngay sau cuộc tấn công của Hoa Kỳ ngày 6/4/2017 để phòng ngừa một cuộc bắn phá khác của Mỹ.”     
-AFP ngày 26/4/2017, “Hoa Kỳ bày tỏ lo lắng về việc Thổ Nhĩ Kỳ đã giết chết 28 chiến binh người Kurd (Kurdish People’s Protection Units) (YPG) ở Iraq và bắc Syria trong những cuộc không kích vốn là lực lượng được Mỹ cung cấp vũ khí, yểm trợ không quân để chống lại Nhà Nước Hồi Giáo.” Tin tức cuối cùng cho biết Mỹ đã giàn quân dọc biên giới Thổ-Syria để ngăn ngừa hai phe đồng minh của Mỹ giết nhau. Thế nhưng vào ngày hôm nay 30/4/2017, Tổng Thống Erdogan của Thổ tuyên bố Thổ sẽ tiếp tục những vụ oanh kích và yêu cầu Hoa Kỳ chấm dứt hỗ trợ cho lực lượng người Kurd mà Thổ coi đó là tổ chức khủng bố.
    Tình hình Syria và đông bắc Iraq vô cùng phức tạp. Nếu lực lượng người Kurd mạnh lên qua mục tiêu chống Nhà Nước Hồi Giáo do Mỹ hỗ trợ thì bắc Syria sẽ trở thành một vùng tự trị tách rời khỏi Syria và nó sẽ là căn cứ địa cho lực lượng Kurdistan Workers’ Party (PKK) đang chống lại chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ nằm ở phía nam. Cho nên nỗ lực của Thổ trong ba năm qua không phải là tiêu diệt ISIS mà là tiêu diệt sắc tộc người Kurd. Đôi khi Thổ còn thỏa hiệp với ISIS để nhóm Nhà Nước Hồi Giáo giết chết người Kurd dùm họ. Tình hình rối beng như  thế thì Ông Trời xuống đây cũng không giải quyết được chứ đừng nói Ô. Trump. Thổ cũng là một nhân tố gây hỗn loản tại vùng này nhưng Anh, Pháp và Mỹ không biết phải làm sao vì vẫn muốn níu kéo Thổ ở lại NATO để đối đầu với Nga. Tình hình Syria lại càng thêm phức tạp khi Do Thái mới vừa phóng hỏa tiễn vào cơ sở quân sự ở Phi Cảng Quốc Tế Damascus nói là để ngăn chặn nguồn tiếp tế cho nhóm Hezbollah ở Li-băng.
Tình hình Biển Đông:
-AFP ngày 16/4/2017: “Giới chức quân sự Phi Luật Tân nói rằng họ sẽ tổ chức cuộc thao diễn quân sự hằng năm với Hoa Kỳ vào tháng tới, tái khẳng định cam kết với đồng minh, cho dù đang có mối liên hệ lạnh nhạt với Hoa Kỳ dưới thời Tổng Thống Duterte. Cuộc diễn tập 10 ngày là cuộc hợp tác đầu tiên mà Ô. Duterte đã có lần đề nghị ngưng và kêu gọi Hoa Kỳ rút binh sĩ ra khỏi Phi Luật Tân. “ Rồi vào ngày 20/4/2017, Phi Luật Tân lại cho phép tàu chiến Nga ghé thăm và Nga đang nhắm tới những thương lượng về quốc phòng và hạ tầng cơ sở. Tổng Thống Duterte đã lên thăm chiến hạm này và nói rằng, “Người Nga đi với tôi. Tôi không có gì phải sợ cả.” (The Russians are with me, I shall not be afraid) 
Qua hành động này ai dám nói Ô. Duterte điên khùng? Rõ ràng Ô. Duterte theo đuổi chính sách “đu dây” giống hệt như Việt Nam để bảo vệ quyền lợi của đất nước, đi với Hoa Kỳ nhưng không gắn bó với Hoa Kỳ và giao hảo với tất cả các quốc gia trên thế giới. Đó cũng là khuynh hướng chung của Đông Nam Á bây giờ. Mình là nước nhỏ tại sao phải thù nghịch với các nước lớn? Hãy để các nước lớn “choảng” nhau. Dính vào thì từ chết tới bị thương, theo phe nào cũng chết. Hãy độc lập, tự chủ để từ từ phát triển đất nước. Nhận viện trợ cũng là một hình thức của nô lệ. Nước nhỏ muốn sống yên thì phải “khôn” mà Lão Tử gọi là “biết”. Không biết, không tỏ tường mọi vấn đề thì lãnh đạo sẽ đưa đất nước tới diệt vong. Ấn Độ là một đại cường nhưng chưa đủ sức “tranh thiên hạ” với Nga, Mỹ và Tàu cho nên từ thời Thủ Tướng Nehru tới giờ đều theo đuổi chính sách Trung Lập. Đó là lẽ sống còn và khôn ngoan của Ấn Độ.
-The Economist ngày 20/4/2017: Trong bài báo nhan đề “Việt Nam dùng căn cứ hải quân cũ (Cam Ranh) để kết thêm bạn mới” (Vietnam uses an old naval base to make new friends) tác giả viết, “Trên lý thuyết Cảng Quốc Tế Cam Ranh mở ra hoàn toàn vì mục đích thương mại, mở cửa cho bất cứ quốc gia nào sẵn sàng trả tiền để được bảo trì và tiếp liệu cho tàu bè. Nhưng nó cũng phục vụ cho mục đích chiến lược khác là gửi một tín hiệu mạnh mẽ tới một Trung Quốc đang trỗi dậy và bành trướng, nó cho phép Việt Nam tăng cường mối liên hệ quân sự và có nhiều nhiều nhóm bạn khác nhau thuộc nhiều quốc gia khác nhau.” (In theory it is (Cam Ranh) a purely commercial venture, open to the ships of any country willing to pay for the maintenance and refuelling it provides. But it also serves a strategic purpose: sending a defiant message to a resurgent and expansionist China by allowing Vietnam to strengthen military ties with an increasingly diverse group of countries.)
Lịch sử chứng tỏ một nước nhỏ dễ bị tấn công, lật đổ hay bắt nạt nếu nó cô lập và không có “đại ca” đỡ đầu. Một chính sách ngoại giao đa phương, ai cũng giao hảo tạo nên thế mạnh chính trị rất lớn. Việc các tàu chiến của Hoa Kỳ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, Pháp, Úc  Đại Lợi, Tân Tây Lan và các nước Đông Nam Á thường xuyên ghé thăm Cam Ranh gây trở ngại cho Hoa Lục nếu Hoa Lục có ý định tấn công Việt Nam bằng hải quân. Dĩ nhiên Hoa Lục rất khó chịu với chiến lược này của Việt Nam nhưng cũng chẳng làm được gì cả.
-AP ngày 22/4/2017: “Hoa Lục cố gắng ngăn chặn chiếc máy bay chở Bộ Trưởng Quốc Phòng Phi Luật Tân Lorenzana và 40 phóng viên ghé thăm Đảo Pag-asa (ĐảoThị Tứ) nhưng không thành công. Đảo Thị Tứ nằm cách Bãi Đá Chữ Thập (Subi Reef) 25 cây số do Trung Quốc chiếm đóng. Ô. Lorenzana nói rằng Phi Luật Tân sẽ xây một bến đậu và tân trang lại phi đạo đã quá cũ.
Nhận Định:
Theo The Hill ngày 20/4/2017,  “Phó Tổng Thống Mike Pence cho hay Tổng Thống Donald Trump sẽ đi Việt Nam và Phi Luật Tân vào Tháng 11 để tham dự ba diễn đàn quốc tế. Tại trụ sở của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) Jakarta, Nam Dương Ô. Pence nói rằng Ô. Trump sẽ dự Thượng Đỉnh ASEAN-Hoa Kỳ, Thượng Đỉnh Đông Á tổ chức tại Phi Luật Tân, Thượng Đỉnh Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tổ chức tại Việt Nam (Đà Nẵng) vào Tháng 11. Ô. Pence cho biết thêm, Tổng Thống Donald Trump hy vọng sẽ làm việc với khối ASEAN về các vấn đề anh ninh, thương mại và tự do hàng hải tại Biển Đông.”
Bộ Trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh cũng đã có mặt tại Hoa Thịnh Đốn, gặp gỡ Ngoại Trưởng Tillerson và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia McMaster, đồng thời chuyển thư của Ô. Trần Đại Quang mời Ô. Trump thăm Việt Nam nhân Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Châu Á -Thái Bình Dương (APEC). Ngoài ra cũng có tin Ô. Nguyễn Xuân Phúc- thủ tướng chính phủ Việt Nam cũng sẽ thăm Hoa Kỳ.
Những chuyển động cho thấy Việt Nam rất trân trọng với mối liên hệ Hợp Tác Toàn Diện với Hoa Kỳ và nhất là sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ tại Biển Đông. Như vậy, việc hủy bỏ Hiệp Định TTP của Ô. Trump không làm thay đổi chính sách của Hoa Kỳ đối với Đông Nam Á nói chung và Việt Nam nói riêng chứ không như những lời bàn tán trước đây. Theo New York Post ngày 21/4/2017: “Hai chính quyền Việt-Mỹ đã bày tỏ ý muốn xúc tiến thêm và tăng cường mối liên hệ mối liên hệ kể từ khi Ô. Trump thắng cử vào Tháng 11.” (The two governments have expressed desire to further promote ties and strengthen their relationship since Trump’s election win last November.)
Chúng ta nhớ lại những giây phút căng thẳng và lo âu của toàn thế giới sau khi nghe tin Ô. Trump thắng cử. Khác với Âu Châu, phần lớn chê bai và chỉ trích Ô. Trump. Còn Á Châu thì im lặng chờ đợi.  Ô. Abe rất khôn ngoan, hối hả gặp Ô. Trump tại nhà riêng của Ô. Trump ở Nữu Ước dù Ô. Trump chưa tuyên thệ nhậm chức. Còn Ô. Nguyễn Xuân Phúc thì gọi điện thoại chúc mừng. Là lãnh đạo một nước nhỏ hoặc yếu hơn, mình không có quyền lựa chọn. Tổng thống Mỹ dù Đen, Đỏ, Trắng, Vàng, Xấu, Tốt…mình đều phải chơi thôi. Ông tổng thống Mỹ nào cũng có quyền chơi với ông này, hoặc cấm vận, lật đổ, o ép ông kia…vì Mỹ là “võ lâm chí tôn”, còn  mình chỉ là “chưởng môn một bang phải nhỏ” thì phải nhẫn nhục và chịu đứng. Đó là sự thực đau lòng, nhưng phải biết. Trong lúc tranh cử, Ô. Trump nói toàn chuyện dễ sợ. Rồi sau khi nhậm chức lại ký lệnh rút lui khỏi hiệp định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Thế nhưng tôi vẫn giữ quan điểm là trong lúc tranh cử Ô. Trump phải cường điệu và mị dân để kiếm phiếu. Nhưng khi đã ngồi vào ghế tổng thống rồi, ông phải có nhãn quan toàn cầu. Nếu ông chỉ tập trung vào “America First”, Nhà Nước Hồi Giáo, thỏa hiệp với Hoa Lục và bỏ rơi Đông Nam Á thì nước Mỹ tiêu vong. Đông Nam Á là chiến lũy cuối cùng để chiến tranh không nổ ra ngay trên nước Mỹ. Đó là lý do tại sao Ô. Trump tham dự diễn đàn thượng đỉnh tổ chức tại Việt Nam và Phi Luât Tân và Tháng 11 năm nay.
Thế nhưng chuyến đi của Ô. Trump không phải dễ. Ông phải nói thế nào để trấn an các quốc gia Đông Nam Á mà không làm mếch lòng “mối liên hệ tuyệt vời” (outstanding friendship) với Ô. Tập Cận Bình? Và ông phải mang theo bao nhiêu tỉ đô-la để viện trợ, đầu tư vào những quốc gia này hầu lấp đi khoảng trống vì hủy bỏ TPP. Ngoài ra, do ảnh hưởng quá lớn của Hoa Lục tại Đông Nam Á, không phải tất cả các quốc gia trong vùng đều hoan nghênh ông. Theo tôi khuynh hướng có thể phân chia ra như sau:
-Thái độ ân cần và hoan nghênh: Việt Nam và Tân Gia Ba.
-Thái độ bình thường: Mã Lai, Nam Dương, Miến Điện, Brunei.
-Thái độ lạnh nhạt: Thái Lan, Lào và Kampuchea.
-Còn Phi Luật Tân thì bất thường, chưa biết thái độ như thế nào.
            Đây là chuyến đi đầy khó khăn của Ô. Trump và khó khăn hơn cả Ô. Obama chứ không phải chuyện chơi. Theo RFI ngày 29/4/2017, “Tại cuộc họp thượng đỉnh ở Manila, thủ đô Philipines, các lãnh đạo ASEAN đã đạt được một bản tuyên bố chung trong đó có nêu lên vấn đề Trung Quốc xây đảo nhân tạo ở Biển Đông và quân sự hóa các đảo này, mặc dù Bắc Kinh đã nỗ lực gây tác động để gạt bỏ những vấn đề đó ra khỏi văn kiện của ASEAN.” Đây là một dấu hiệu đáng mừng.
Có lẽ rồi đây chiến lược của Ô. Trump tại Biển Đông cũng vẫn chỉ là gửi tàu chiến tới, thường xuyên tuần tra để “Tái Cân Bằng Lực Lượng” (Rebalance Power) giống hệt như Ô. Obama chứ chẳng có gì khác. Còn chuyện giữ gìn, tranh chấp biển đảo thì Việt Nam và Phi Luật Tân phải lo liệu lấy vì Mỹ không đứng về phe nào. Thế nhưng với bản tính bất thường, nay rày mai khác của Ô. Trump, không ai biết tương lai thế giới đi về đâu. Chúng ta chờ xem.
Đào Văn Bình
(California ngày 30/4/2017)

Tự Điển Tiếng Việt Đổi Đời


Đôi Lời Phi Lộ:

Bất cứ một dân tộc nào nếu đã hình thành một nền văn học, đều có hai loại văn chương bác học và văn chương bình dân. Ngôn ngữ cũng có ngôn ngữ trí thức và ngôn ngữ đường phố. Phê bình văn học, phê bình cách sử dụng ngôn ngữ là điều phải có để đất nước tiến lên. Trước đây ở Miền Nam, một số nhà văn, nhà báo dùng chữ hay viết văn không đúng cũng đã bị phê phán chứ không phải muốn viết gì thì viết. Ngày nay, ngôn ngữ ít học, đứng bến, mánh mung, đường phố giống như cỏ dại lan tràn rất nhanh vì nó được phổ biến qua các bản tin, báo chí, các trang điện tử, truyền hình, đài phát thanh, các diễn đàn… cho nên nó dễ dàng giết chết ngôn ngữ “văn học” thường phải xuất hiện qua sách vở. Nếu không ngăn chặn kịp thời, loại ngôn ngữ lai căng, bát nháo, quái đản sẽ trở thành dòng chính của văn học…và khi đó thì hết thuốc chữa. Việt Nam ngày nay đang đứng trước thảm họa đó! Ngoài ra, “văn dịch” phần lớn từ các bản tin tiếng Anh của những người không rành tiếng Anh lại kém tiếng Việt đã phá nát cú pháp (văn phạm) Việt Nam. Hiện nay BBC Việt Ngữ đã góp phần rất lớn vào việc tàn phá tiếng Việt truyền thống.

Xin nhớ cho, thay đổi mà tốt hơn, hay hơn thì người ta hoan nghênh. Thay đổi mà xấu, tệ hơn là phá hoại. Ngoài ra, không có gì “lớn cho bằng “cầm bút” nhưng cũng không có gì “xấu xa” cho bằng viết bậy, viết nhảm, viết sai sự thật và nhất là phá hoại ngôn ngữ truyền thống của dân tộc. Sau hết, tôi xin nhắc những người làm báo trong nước và cả BBC tiếng Việt: Dân đường phố, mánh mung, đứng bến vì ít học cho nên ăn nói bậy bạ. Nhà báo là người có học phải hướng dẫn “đường phố” để họ từ từ tiến lên, ăn nói mẫu mực, viết cho đàng hoàng, thế nhưng lại chạy theo “đường phố” để phá nát tiếng Việt. Thật đáng buồn!

Dưới đây là bảng so sánh tiếng Việt truyền thống và tiếng Việt đổi đời xếp theo thứ tự A,B,C…
 
A.
-Ăn uống trở thành ẩm thực. Thói quen/cách ăn uống trở thành văn hóa ẩm thực, giống như mấy ông Ba Tàu ở Chợ Lớn nói chuyện với nhau năm xưa. Các “món ăn miền Bắc” trở thành “Ẩm thực miền Bắc”. Người ta thích là thích các “món ăn” miền Bắc chứ miền Bắc có đồ uống (ẩm) gì ra hồn đâu mà thích? Rồi nào là, “Du khách nước ngoài tham gia tour trải nghiệm ẩm thực tại Hội An” (Báo Sài Gòn Giải Phóng). Thực ra câu chuyện chỉ là, “Du khách ngoại quốc vừa du lịch vừa thưởng thức các món ăn ở Hội An” nhưng lại viết dưới dạng cầu kỳ vì ít học. Xin nhớ cho ăn uống không phải là văn hóa loài thú cũng ăn uống. Con hổ sau khi ăn thịt con nai xong bèn ra bờ suối uống nước. Nhưng nếu biết nấu nướng cho đàng hoàng, lịch sự, biết mời chào nhau thì nó là một nét của văn hóa.
-Ăn mặc dâm ô, ăn mặc hở hang, ăn mặc bẩn mắt trở thành ăn mặc phản cảm. Một hình ảnh gây bất bình, xúc phạm, khó chịu cho người ta cũng gọi là phản cảm. Chỗ nào cũng thấy phản cảm và không còn một tính từ nào khác. Ăn mặc phản cảm là ăn mặc thế nào? Chẳng hạn một cô gái đến chùa “ăn mặc phản cảm” thì cô gái đó ăn mặc ra sao? Hoặc váy ngắn quá, hoặc áo hở vú, hở lưng, hoặc mặc quần đùi (short) hoặc mặc đồ mỏng dính (bây giờ gọi là xuyên thấu) thì phải nói ra cho người ta biết chứ. Tiếng Việt trong nước càng ngày càng trở nên nghèo nàn và kho tàng ngôn ngữ truyền thống sẽ chỉ còn một nửa hay bị hủy diệt bởi những chữ như: hoành tráng, phản cảm, giải mã, kinh điển, ấn tượng, sốc, kịch tính, kịch bản, cơ bản, thi công, xử lý, nóng (hot), khắc phục, tiếp cận … Những danh từ đơn giản, thuần Việt do tổ tiên sáng tạo cả ngàn năm nay từ từ biến mất để thay thế bằng tiếng Tàu nhức đầu, lạ hoắc… và quá nhiều tiếng lóng, tiếng Tây, tiếng Anh “ba rọi” chen vào.
B.
-Bạch phiến trở thành ma túy đá
-Bài giải, đáp số trở thành đáp án. Thật điên khùng quá mức! Thí dụ:Đáp án bài toán lớp 7 thử tài tư duy(VnExpress). Làm toán màtư duycái gì? Chì cần nóigiỏi toán”. Câu văn gọn gàng, sáng sủa mà không bắt độc giả phải  “tư duy” sẽ là: “Thử tài các bạn. Hãy giải một bài toán Lớp 7.” Nghe nói VnExpress là tờ báo điện tử được nhà nước/chính phủ cấp bằng khen.
-Bài giảng trở thành giáo án. Soạn bài giảng trở thành “soạn giáo án”. Nghe thấy mà ghê!
-Ban nghi lễ trở thành ban lễ tân (ông nào chế ra chữ này chắc trước đó có học ở bên Tàu thời Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình). Xin nhớ,”lễ tân” chỉ là tiếp khách. Còn “nghi lễ” là cả một thể thức có khi vô cùng phức tạp để hoàn tất một buổi lễ lớn hoặc tiếp đón các vị nguyên thủ quốc gia.
Bán cá, bán tôm ở ngoài chợ (mua đi bán lại) ngày xưa gọi là “làm ăn cá thể, manh múm”, bây giờ gọi là kinh doanh, giống như làm chủ một công ty xuất cảng tôm đông lạnh có cả trăm nhân công.
-Bản tiếng Việt, bản tiếng Anh, bản tiếng Hoa (cùa một tờ báo) trở thành phiên bản tiếng Việt, phiên bản tiếng Anh, phiên bản tiếng Hoa. Mở các Từ Điển English-Chinese Dictionary ra sẽ thấy người Tàu định nghĩa “copy” là phiên bản. Thậm chí “version” là bản mô phỏng, phỏng theo cũng trở thành phiên bản. Đúng là “điếc không sợ súng”. Không được đi học, không hỏi người lớn, không tra từ điển, không  nghiên cứu mà cứ viết, cứ nói. Một đất nước, một cộng đồng như vậy thật đáng sợ! Dân tộc Nhật tiến lên là họ biết xấu hổ (Khổng Tử gọi là tu ố). Khi biết mình sai, họ rất xấu hổ và có khi phải tự sát. Một dân tộc mà không biết xấu hổ thì hết thuốc chữa.
-Bàng hoàng, choáng váng, hết sức ngỡ ngàng trở thành sốc (shock)
-Bánh xe/vỏ xe trở thành lốp
-Bao gồm, bao hàm, hàm chứa (một số vấn đề) trở thành nội hàm. Ông nào dùng hai chữ này chắc là viện sĩ Viện Hàn Lâm Khoa Học,Văn Chương và Ngôn Ngữ Việt Nam.
-Bảo đảm trở thành đảm bảo, bảo hành. Xe cộ, món đồ, máy móc được bảo đảm (warranty) trong bao lâu trở thành bảo hành. Hành nghĩa là làm, làm gì ở đây mới được chứ?
-Bảo trì, giữ gìn trở thành bảo quản
-Bắp thịt trở thành cơ bắp. Biểu diễn/khoe bắp thịt trở thành biểu diễn cơ bắp. Phô diễn sức mạnh quân sự cũng gọi là biểu diễn cơ bắp. Đúng là loại ngôn ngữ đường phố, bát nháo, đứng bến, mánh mung.
-Bắt ngay trở thành bắt khẩn cấp, bắt nóng. Trong nước cái gì cũng nóng hay lạnh. Ngôn ngữ truyền thống sẽ lần hồi diệt chủng. Thưởng ngay trở thành thưởng nóng! Thế mới hay ngu dốt mà làm văn hóa thì nguy hại ngàn đời!
Bên trong (của chiếc xe hơi) biến thành nội thất! Đúng là tiếng Việt kiểu cung vua phủ chúa.
-Bệnh viện nhi đồng cắt cụt chi còn bệnh viện nhi trong khi từ điển trong nước nói rằng chữ “nhi” không bao giờ đứng một mình. Nó phải đi kèm với một chữ khác. Như vậy Tết Nhi Đồng giờ đây chỉ còn Tết Nhi! Đúng là chữ nghĩa quái đản, muốn viết gì, nói gì thì nói.
-Bích chương (dán lên tường) trở thành Áp-phích
-Biến cải, thay đổi trở thành cải tạo. Thí dụ: Trung Quốc cải tạo bãi đá ngầm thành đảo. Trong nước nên bỏ hai chữa “cải tạo” vì nó gợi lại hình ảnh cả triệu quân-cán-chính VNCH bị “tù cải tạo”.
-Biển, tấm bảng trở thành Pa-nô (Panneau)
-Biểu ngữ trở thành Băng-rôn (Bande de role)
-Bình điện trở thành bình ác quy, nạp điện trở thành sạc (charge)
-Bổ túc, trau dồi (kiến thức) trở thành bồi dưỡng (giống như ăn uống để lấy lại sức sau cơn bệnh)
-Bộ đôi, một đôi, một cặp (hai người) trở thành cặp đôi (bốn người)
Bộ mặt, dáng vẻ biến thành ngoại hình. “Cô ta có dáng vẻ đẹp” nay biến thành “ Cô ta có ngoại hình đẹp”. Ai dùng hai chữ “ngoại hình” chắc chắn không được cắp sách đến trường hoặc du học Trung Quốc cho nên tiêm nhiễm tiếng Tàu.
-Buổi trình diễn văn nghệ trở thành show. Ca sĩ hát một lúc hai, ba phòng trà gọi làchạy show”. Ngày xưa các chiêu đãi viên ở các phòng trà đang tiếp khách này, xin lỗi chạy qua tiếp khách kia gọi là “chạy bàn”.
-Buồn nản, chán đời (depressed) trở thành trầm cảm . Sao dùng chữ khó khăn quá vậy? Nếu tôi là một tâm lý gia, một bệnh nhân tới nói, “Thưa bác sĩ, tôi cảm thấy buồn nản, chán đời” thì tôi hiểu ngay. Nhưng nếu bệnh nhân nói, “Tôi bị trầm cảm” thì  tôi sẽ phải hỏi lại, “Ông/bà nói thêm về tình trạng tâm lý của ông/bà thế nào.” Ngoài ra, từ điển Việt Nam trước và sau 1975 không hề có hai chữ “trầm cảm”.
-Buồng lái /phòng lái trở thành cabin. Thậm chí khoang hành khách trên máy bay cũng gọi là cabin (BBC tiếng Việt)
C.
-Cà-phê cứt chồn trở thành cà-phê chồn. Những người đang chế “cà- phê cứt chồn” có lẽ trước 1975 họ chưa hề biết gì về loại cà-phê này cho nên bây giờ mới gọi đó là “cà-phê chồn”.
-Cách chức, bãi chức, cất chức biến thành miễn nhiệm. Trong nước không phân biệt được thế nào là nhiệm vụ thế nào là  chức vụ. Nhiệm vụ là các việc hay bổn phận phải làm. Còn chức vụ là quyền hạn, địa vị để làm những việc đó. Thí dụ: Tổng thống là chức vụ. Còn nhiệm vụ của tổng thống là thi hành luật pháp, đối nội đối ngoại để bảo vệ quyền lợi của đất nước trên khắp thế giới…có cả ngàn việc. Ngoài ra, người ta chỉ nói mãn nhiệm kỳ (hết nhiệm kỳ) chử không ai nói miễn nhiệm. Miễn có nghĩa là “không” hay “không phải”. Thí dụ: Miễn thuế là không phải đóng thuế. Miễn dịch là không phải nhập ngũ. Miễn tố là không truy tố. Miễn chiến bài là treo bảng không đánh nhau. Miễn lễ là không cần thủ lễ. Do đó, miễn nhiệm có thể gây hiểu lầm là miễn trừ trách nhiệm cho ai đó.
-Căn bản, chính yếu biến thành cơ bản. Hai tiếng cơ bản được dùng tràn lan trong mọi lãnh vực. Thí dụ: “Mọi việc gần như /hầu như đã hoàn thành”, bây giờ trong nước, từ nhà quê đến con nít đều nói, “Mọi việc cơ bản đã hoàn thành.” Giống như ông “Thạc Sĩ” nói chuyện vậy. Nhức đầu quá!
-Căn nhà trở thành căn hộ. Căn nhà đắt giá trở thành căn hộ cao cấp. Gia đình trở thành hộ dân. Nghe lạ hoắc, giống như người Tàu nói chuyện với nhau.
-Cảng bốc dỡ các kiện hàng trở thành cảng container
-Căng thẳng thần kinh trở thành stress.Gác chân lên tường 10 phút mỗi ngày để xả stress” (VnExpress)
Nói như thế người ta mới nể vì tưởng mình là dân Mỹ, hoặc các chữ “căng thẳng thần kinh/căng thẳng đầu óc” đã bị xóa mất trong ngôn ngữ Việt Nam?
-Cao cấp trở thành cấp cao (BBC tiếng Việt): Cố vấn cấp cao. (Thích đảo ngược chữ nghĩa để làm ra vẻ mình khác đời)

-Cao Học (Master Degree) trở thành Thạc Sĩ (Agregé) trên Tiến Sĩ. Trước 1975, muốn có bằng Thạc Sĩ, sau khi đậu bằng Tiến Sĩ (Doctor) phải thi để trở thành Giáo Sư Thực Thụ của các đại học. Miền Nam trước 1975 chỉ có vài giáo sư Thạc Sĩ như GS. Vũ Văn Mẫu, GS. Nguyễn Cao Hách, GS. Vũ Quốc Thúc, GS. Phạm Biểu Tâm và Giáo Sư Phạm Hoàng Hộ nhưng Tiến Sĩ thì khá nhiều.  Ngày nay, ở Việt Nam, hang cùng ngõ hẻm, xã ấp nhan nhản Thạc Sĩ. Ngày xưa “Ra ngõ gặp anh hùng”. Ngày nay “Ra ngõ gặp Thạc Sĩ”. Thật kinh hoàng!

Cầu thủ nước ngoài trở thành ngoại binh. Thí dụ: “Ngoại binh nổ súng, Sài Gòn FC quật ngã SHB Đà Nẵng” (Đài Tiếng Nói Việt Nam VOV). Đọc tiêu đề giật mình tưởng lính Nga, lính Mỹ, lính Tàu tiến vào tấn công Việt Nam.

Cặp tức hai người trở thành cặp đôi=bốn người. Nếu có học sẽ nói bộ đôi /một đôi tức hai người. Vì không có học cho nên nói cặp đôitức bốn người. Xin nhớ cho đôi là hai người như đôi bạn, đôi lứa, đôi nơi, đôi ngả. Cặp cũng là hai người. Cặp gà=hai con gà, cặp bánh chưng=hai chiếc bánh chưng, đóng cặp=hai tài tử thường đóng chung với nhau. Như thế, “cặp đôi” là bốn người chứ không phải hai người.

Câu độc giả, câu khách trở thành câu view. Lai căng mất gốc.

Cây trở thành cây xanh. Trồng cây trở thành trồng cây xanh. Chặt cây trở thành chặt cây xanh. Đúng là tiếng Việt đổi đời! Nếu theo đúng loại tiếng Việt đổi đời này thì phải nói: Chúng tôi vừa trồng 100 cây phượng xanh, 50 cây cau xanh , 50 cây dừa xanh và khoảng10 cây chuối xanh. Rồi các loại cây ăn trái như ổi, nhãn, soài, đu đủ…trở thành “cây trồng”. Đúng là loại tiếng Việt điên khùng. Cây nào mà chẳng phải trồng. Thậm chí hành, ớt, tỏi, cũng phải trồng. Thêm chữ “trồng” là điên rồ.

-Cây cảnh, cây kiểng trở thành bonsai . Nếu cây trồng trong vườn, công viên cắt tỉa theo kiểu cây cảnh/kiểng thì không thể gọi là bonsai vì bon sai là bồn tài – nghĩa là “trồng trong chậu”. Bồn là chậu, tài là trồng.
-Chảo không dính trở thành chảo chống dính. Trong nước cái gì cũng chống, Chẳng hạn, thay vì nói, phòng ngừa ung thư lại nói phòng chống ung thư. Thay vì nói bài trừ ma túy lại nói phòng chống ma túy tức chỉ phòng ngừa và chống lại chứ không bài trừ, tiêu diệt. Rồi “Làm thang sắt để tránhlấn chiếm vỉa hè” trở thành “Làm thang sắt chống lấn chiếm vỉa hè”. (Báo Thanh Niên) Cũng giống như “Tôi đội nón để tránh nắng/che mưa nắng” nay trở thành “Tôi đội nón để chống nắng”. Thật ngu đần! Làm sao chống được nắng? Chỉ có che nắng hoặc tránh nắng mà thôi.
-Chạy tin giật gân/đưa tin giật gân/ đưa lên tin hàng đầu trở thành chạy tít, giựt tít.
-Chết trở thành tử vong. Tai nạn làm bốn người chết trở thành tai nạn khiến bốn người tử vong. Nói vậy mới tỏ ra mình giỏi tiếng Tàu à quên “tiếng Trung”.
Chết bất ngờ, chết đột ngột trở thành đột tử. Ngã quỵ, ngất xỉu  trở thành đột qụy.Thích dùng chữ nghĩa khó khăn mà kêu gào tiếng Việt trong sáng.
-Chết đuối trở thành đuối nước. Cả ngàn năm nay cha ông mình, văn chương đều dùng hai chữ “chết đuối” sao bây giờ bịa đặt thêm để làm gì? Đổi chết đuối ra đuối nước có làm cho đất nước mình biến thành Mỹ, Âu Châu, Nhật Bản không? Một trăm năm nữa cũng chưa chắc bằng Tân Gia Ba. Hãy đổi đầu óc, lối sống sao cho đàng hoàng, tử tế, chân thật và có trách nhiệm. Đừng làm xáo trộn gia tài ngôn ngữ của tổ tiên.
-Chi tiền, trả tiền trở thành chi trả. Sao rắc rối quá vậy?
Chiến cụ, vật dụng chiến tranh  trở thành khí tài. Từ điển Việt Nam trong nước không có danh từ “khí tài”.
-Chính sửa, cắt xén trở thành photoshop
-Cho lãnh sự tiếp xúc/gặp gỡ trở thành “tiếp xúc lãnh sự” (VOA, BBC và các bản tin trong nước). Đúng là tiếng Việt đổi đời.
Cho máy chạy lại, mở máy lại (restart) trở thành tái khởi động. Đúng là dốt hay nói chữ.
-Choáng váng, choáng ngợp chỉ còn choáng . Bát nháo quá đỗi! Đây là ngôn ngữ của bọn đứng bến, mánh mung hay buôn lậu. Thế nhưng loại chữ bát nháo này lại được phổ biến lan tràn trên các diễn đàn Yahoogroups ở hải ngoại.
-Chữ nghĩa trở thành con chữ. Thí dụ: Nhà văn bắt đầu từ những con chữ. Nếu thế thì các triết gia bắt đầu từ những con tư tưởng. Các nhà tâm lý bắt đầu từ con phân tích (sự phân tích)
Chưa đầy đủ, còn thiếu sót, còn nhiều khuyết điểm trở thành bất cập. Đọc đoạn văn “Việc xử lý xe quá tải vẫn còn nhiều bất cập” tôi thật sự không hiểu người viết muốn gì. Trong nước thích dùng những chữ “bí hiểm” chỉ có mình hiểu, không ai hiểu cả hoặc để che dấu sự thật. Chẳng hạn Miền Nam trước đây giảng dạy môn Việt Văn (Vietnamese Language) cho học sinh từ Tiểu Học tới Trung Học. Ngày nay các ông trong nước đổi thành Ngữ Văn. Nhưng định nghĩa thế nào là Ngữ Văn thì giải thích lung tung. Một số giải thích:  Ngữ Văn”: Ngữ là ngôn ngữ (Language), Văn là văn học (Literature) là nghành học nghiên cứu về ngôn ngữ và văn học Việt Nam. Trong khi đó Ô. Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Đỗ Ngọc Thống lại nói rằng đó là  môn giống nhưđang được giảng dạy ở Trung Quốc,  “Chúng tôi lấy tên Ngữ Văn vì cho rằng nó có thể bao quát chung cho cả ngữ văn.” Giải thích như ông này thì thà không giải thích còn hơn. Ngữ vănngữvăn thì chẳng khác nào văn chươngvănchương. Thế mà cũng khoe bằng Tiến Sĩ. Đã bao quátnghĩa là bao gồm rồi, lại còn chung. Ông này nên học lại Việt Văn bậc Trung Học.
-Chứng tỏ được trở thành khẳng định. Thí dụ: Thay vì nói,”Diễn viên X chứng tỏ được tài năng của mình” lại nói, Diễn viên X đã khẳng định được tài năng”. Đúng là ngôn ngữ lộn sòng. Khẳng định là xác định một cách mạnh mẽ một sự kiện, một lời tuyên bố. Còn tài năng thì phải chứng tỏ cho người ta thấy.
-Chương trình giảng dạy trở thành giáo trình. Nghe nói thấy mà mệt!
-Có thể  (possible, may happen) trở thành có khả năng.Thí dụ: Trời có thể mưa trở thành trời có khả năng mưa. Trên diễn đàn của người Việt hải ngoại 25/1/2016: “Trung Quốc có khả năng trả đũa Hoa Kỳ ở Biển Đông”. Tôi không rõ người viết tiêu đề này muốn nói, “Trung Quốc có đủ sức mạnh/khả năng đề trả đũa Hoa Kỳ” hay, “Trung Quốc có thể (possible, may) sẽ trả đũa Hoa Kỳ”. Xin thưa, khả năng (capable) là năng lực của một người. Thí dụ: Ông ta không có khả năng làm việc.
-Có tổ chức, có học, có nghiên cứu, quy củ, đâu vào đó trở thành bài bản. Chỗ nào cũng nghe nói “bài bản”. Cả dân nuôi cá, nuôi tôm, trồng cây ăn trái, mò cua bắt ốc cũng nói “bài bản”.
-Cô lập / để riêng ra trở thành cách ly.
-Cô ta có đôi mắt đẹp trở thành Cô ta sở hữu đôi mắt đẹp. Sao nói năng cầu kỳ quá vậy?
-Coi trọng trở thành trọng thị. Tiếp đón long trọng trở thành tiếp đón trọng thị. Xin nhớ cho “thị” là coi, nhìn. Trọng thị là coi trọng. Một buổi lễ không thể là “coi trọng” mà phải là “long trọng” hoặc “trọng thể”.
-Cờ  bạc lớn, sát phạt lớn, có tổ chức trở thành đánh bạc quy mô (Báo Tuổi Trẻ). Thật lạ đời, đánh bạc mà cũng quy mô như các sòng bài ở Las Vegas vậy. Đúng là dốt hay nói chữ.
Cỡ lớn, cỡ nhỏ biến thành kích cỡ lớn nhỏ. Tôi không hiểu sao lại phải thêm chữ “kích” vào đây trong khi nói cỡ lớn, cỡ nhỏ là người ta đã hiểu và hiểu cả ngàn năm nay. Nghe các nông dân ở Miền Tây (bây giờ gọi là Nam Bộ) nói hai chữ “kích cỡ” tôi vừa cười vừa rơi nước mắt vì dân Miền Nam trước đây chết hết cả rồi!
-Con đường, đoạn đường biến thành tuyến đường. Xin nhớ cho “tuyến” nghĩa là đường. Thí dụ: Cát tuyến=Đường cắt. Trung tuyến=Đường ở giữa. Trực tuyến=Đường thẳng đứng.
-Công nhân đổi đời thành lao động. Rồi chủ nhân trở thành người sử dụng lao động. Thí dụ: “Xí nghiệp A có 2000 lao động.” Trong khi từ điển tiếng Việt trong nước định nghĩa lao động là “Sự khó nhọc đem ra để làm việc như giới lao động”.
-Công du trở thành thăm chính thức, thăm cấp nhà nước. Chỉ cần nói, thủ tướng…sẽ công du Hoa Kỳ là người ta hiểu rồi…còn bày ra thăm chính thức, thăm cấp nhà nước. Công du (state visit) là đi thăm một quốc gia khác vì việc công, việc của đất nước, việc của chính phủ. Chẳng lẽ ông Chủ Tịch Nước đi chơi, thăm cấp tỉnh, cấp bộ, cấp xã sao? Thật quái đản!
 
Đào Văn Bình 

Ngày Quốc Hận 30 / 4 /1975 . Ai uất hận nhất ? Quốc Gia ? CSVN ? Công Giáo VN ?


Nghị quyết Westminster 8.1 một quyết định đầu voi đuôi chuột


KBCHN

Tại sao lại là “đầu voi đuôi chuột” hay “đầu gà đít vịt”? KBCHN không muốn viết nhưng vì là đàn ông không có chỗ để bực, nên đành phài trút nỗi bực bội ngu si của người khác vào bài này.

Đầu voi đuôi chuột còn được hiểu là trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Vì cùng một nghị quyết 8.1 nhưng tác giả (Thị trưởng Tạ Đức Trí) lại giải thích rất gượng gạo không đúng theo tinh thần của nghị quyết mà nói theo cảm tính cá nhân hay của “tổ chức” trong khi ông Tổng quản lý (TQL) của thành phố Westminster Eddie Manfro lại giải thích theo nghĩa khác. Lẽ dĩ nhiên, Thị trưởng cao hơn Tổng quản lý và có quyền bổ nhiệm TQL nhưng không vì vậy Thị trưởng có quyền nói hươu nói vượn dù là trái với lương tâm hay không đứng đắn (Xem video đính kèm).

Ngày 14/12/2016 hội đồng thành phố Westminster đã có một phiên họp thường lệ, nhưng phiên họp đã làm cho dư luận cộng đồng người Việt tại Westminster nói riêng và hải ngoại nói chung xôn xao ù ù cạc cạc như tiếng vịt kêu của đàn “Vịt Tàn” Bolsa. Người vui thì ít nhưng người chửi thì nhiều. Tại sao vui và tại sao chửi?

Trước hết từ xưa nay KBCHN vẫn gọi Thị trưởng Tạ Đức Trí là nghị viên Babilac, tức là còn bú sữa “bo huyền bò”. Con chim mới ra giàn hay đúng hơn là con robot bị vặn giây cót sau lưng vừa đi vừa nói tiếng digital mà không biết mình nói gì.

Thành phố Westminster đang mang một món nợ 13 triệu chưa có nguồn tài lực để trang trải ngoại trừ tiền thuế thương vụ thu góp từ các người buôn bán lẻ đến các công ty, cơ sở lớn trong thành phố. Westminster không phải là một thành phố kỹ nghệ, không phát triển công nghiệp và hoàn toàn hủy bỏ nông nghiệp nên không có nguồn thu nhập nào khác hơn.

Chung quanh thành phố chưa có một cao ốc thương mại hay cao tầng nào trên 10 tầng. Điều này nói lên sức sống của thành phố thấp lè tè như người thước mốt. Làm thị trưởng có nhiều công việc để giải quyết với món công nợ 13 triệu thì ông Thị trưởng Babilac lại vô công dỗi nghể ngồi vẽ hay bị ai vẽ để đẻ ra cái gọi là quái thai nghị quyết 8.1. Tại sao nó là quái thai? Vì chưa có một nghị quyết (Resolution) nào trên nước Mỹ mang con số ngắn ngủn là “8.1”. Thông thường danh chánh ngôn thuận nghị quyết thường bắt đầu từ 3 chữ tắt RES-XXXX (XXXX là con số thứ tự mới nhất theo sau của các nghị quyết đã có.) Vậy từ đâu có cái tên đó? Chẳng ai biết. Đọc trong lịch trình họp cũng không thấy nói nêu rõ nghị quyết số mấy ngoại trừ hàng chữ bằng Anh ngữ chúng tôi tạm dịch “Nghị quyết cấm treo cờ CHXHCN trong thành phố Westminster” ở mục 8.1. Thế là tên Resolution 8.1 được khai sinh sau khi 5 nghị viện đồng thuận.

Vậy Nghị quyết 8.1 có ảnh hưởng gì không mà không có một người nào phản đối hay tranh cãi. Nhà báo nghĩ chắc chắn Đại sứ Việt Nam hay Tổng Lãnh Sự VN tại San Francisco đã có thư phản đối. Còn cư dân chẳng ai ngu ra hống lại để ôm đầu máu với đám mafia góc phố Bolsa Nhưng thành phố đã thông qua giống như kiểu tình cho không biếu không. Cả hai đều sướng.

Những người Việt Nam tị nan sống trong “lầm than” của nước Mỹ lâu nhất là 41 năm sau ngày 30 tháng tư năm 1975 đã no cơm rửng mỡ lập ổ chống Cộng ma, mở công ty “kháng chiến” từ khu chiến Thái Lan để móc tiền bà con nhẹ dạ. Hãy tỉnh táo và suy nghĩ lại trước ngày 30/4/1075, VNCH còn lại 300 triệu đô-la viện trợ cùng với 1 triệu 200 ngàn quân cán chính và lực lượng cảnh sát quốc gia đầy đủ vũ khí và cơ sở xây dựng 20 năm bỗng chốc chấm dứt bằng lời kêu gọi “buông súng”. Vậy thì làm sao từ một khu chiến trong rừng tại Thái Lan chưa đến một đại đội mang súng săn nai và heo rừng hoặc súng bắn chim sẻ lại có thể lật đổ được cả một chính thể mà quân đội Campuchia và Trung Quốc đã phải chấp nhận là thua sau khi không “dạy cho Việt Nam một bài học” năm 1979. Chỉ trả lời được được cái khúc mắc này chưa cần tìm hiểu tại sao ông Hoàng Cơ Minh chết 14 năm mà vẫn dấu diếm để lừa gạt móc túi đồng bào thì biết ngay tổ chức kháng chiến đã là khiến chán.

Trở lại cái gọi là Nghị Quyết 8.1 là gì và sức mạnh của nó như thế nào mà ông Thị trưởng babilac vênh váo bô bô “phép vua thua lệ làng”. Khi trả lời một kênh youtube “Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt”, tên thì kêu nhưng “văn hóa” cần xét lại, qua những video của Ngô Đình Vận rõ là công cụ làm loa phóng thanh cho Phan Kỳ Nhơn phát lời kỳ cục, thì ông Tạ đã phạng lời nói láo nặng nghìn cân (xem video) với cái cười gượng gạo vì biết tỏng tòng tong là mình nói láo.

Nước Mỹ không có cái gọi là quốc gia tự trị trong một quốc gia. 50 tiểu bang có luật lệ riêng để hoạt động không thể đi ngược lại bánh xe đang lăn của chính quyền liên bang. Nhưng nếu thay vì nói phép vua thua lệ làng ông Tạ babilac nói nhẹ nhàng hơn, “chúng tôi làm vừa ý đa số cử tri người Mỹ gốc Việt đã tín nhiệm tôi là Thị trưởng, nên đây là một món qùa Giáng Sinh để bà con tiếp tục bầu cho tôi 2 năm nữa” thì nghe còn tạm xuôi tai.

Lý do cả 5 người bỏ phiếu vì đây là nghị quyết mang tính vô thưởng vô phạt, chẳng mất lòng ai trừ mấy chục triệu người bên kia bờ Thái Bình Dương khó chịu. Hội đồng thành phố chẳng mất mát gì (đi buôn không vốn) ngoài việc sẽ gom thêm những lá phiếu của người Mỹ gốc Việt vốn thích buôn hàng giả bán hận thù tặng cho cuộc bầu cử 2 năm săp đến. Nên không thể nói 5 phiếu thuận là con số tuyệt đối của lương tâm.

Những người bên này thật ra cũng chẳng mấy người quan tâm vì nghị quyết chỉ là hữu danh vô thực. Làm để tự sướng mà thôi và nó cũng chẳng cứu được một người vô gia cư nào như Ngô Kỷ trong thành phố Westminster. Bằng chứng là từ năm 2004, nghị quyết “các phái đoàn ngoại giao cần thông báo thành phố Westminster 10 ngày trước khi đến để thành phố chuẩn bị lực lượng an ninh trong trường hợp có sự cố”. Vậy mà các nghị lừa lại đi tự nhận là “no communist zone” và “nghị quyết cấm phái đoàn CSVN đến quận Cam. Thực tế đến nay hơn 10 năm qua đi có phái đoàn Việt Cộng nào đã đến và đã thông báo ngày giờ năm tháng chúng tôi sẽ đến hay chưa? Năm 2007 phái đoàn của chủ tịch Nguyễn Minh Triết đến quận Cam có phải xin phép gì không? TNS Janet Nguyễn khi đó là Giám Sát Viên đơn vị 1 (bao gồm Westminster & Gadrden Grove) là là trưởng ban tiếp tân mà không dám ra mặt.

Những phái đoàn trong nước kể cả lãnh đạo đã đến quận Cam nhiều lần, kể cả tư gia KBCHN và họ đến ngồi ăn phở tại các nhà hàng rất đông “chính nghĩa quốc gia” ngồi như Phở Nguyễn Huệ, hoặc tham quan Phước Lộc Thọ và thậm chí có phái đoàn còn cư ngụ ngay trong Ramada Inn của ông Đào Mộng Bắc, một trong những người Việt Nam đầu tiên về Việt Nam lập nghiệp và trở lại Mỹ.

Thật ra một thiểu số “lãnh đạo” tự phong trong cộng đồng muốn có nghị quyết “chẳng chế tài” ai này để cho các nghị viên Việt Nam báo động “dò rỉ” tin hầu có cớ biểu tình vì thứ nhất thỏa mãn cơn ghiền, kế đó có lý do để xin tiền mua cờ, mướn xe, đăng thông cáo trên báo và đọc lời kêu gọi biểu tình trên đài phát thanh. Trong các phiên họp mà KBCHN từng tham dự trước đây họ còn cãi nhau như mổ bò nào là ai được để tên, ai trên ai dưới. Vậy mà khi chết thì chẳng có anh chị nào dành chết trước lạ nhỉ. Nói tóm tắt là có lý do hợp pháp để “lạy ông đi qua lạy bà đi lại, bố thí cho con ít tiền để mua cờ biểu tình.”

Cờ là vật dụng bằng vải không phải thực phẩm, hoa quả tươi nên không sợ hôi thối, có nghĩa là không bị thiu vì để lâu hoặc mốc sau khi xử dụng. Vậy sao mỗi lần biểu tình thì lại phải mua cờ mới? Thế mới biết chỉ có lòng người là hôi thối. Cờ cũ đâu, ai giữ, vứt sọt rác à? Trong những phiên họp cũng có người đặt vấn đề thì được trả lời là đổ tại cho ăn cắp. Vậy ai ăn cắp? Việt Cộng ăn cắp cờ thì chết mẹ chúng con rồi. Có mấy trăm lá cờ còn không giữ được thì kháng chiến gì? Đúng là khiến chán.

Suy từ cái gọi là “No Communist Zone” (tên mang tính tự sướng (selfie)) không có mảy may khả năng chế tài ai và bắt bớ ai được vì tội vi phạm lau65t rừng thì cái gọi là nghị quyết 8.1 cũng vậy. Chẳng qua để vuốt ve an ủi những người mang lòng thù hận nung nấu 41 năm mà không làm rụng lông chân của Việt Cộng nên phải “bào chế” bênh điên bằng những nghị quyết trấn an và dịu mát lòng người trước khi ra nghĩa địa phủ cờ cùng giun dế.

Thủ phủ của California là Sacramento ký hiệp ước thương mại với tỉnh Đồng Nai và thành phố Hồ Chí Minh bởi hơn 50 doanh nghiệp và đại công ty của Mỹ sao không chống đi. Năm ngoái Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và Nghị viên Bùi Thế Phát bỏ tiền mướn 2 buýt kéo khoảng 100 quân lên biểu tình có được cho vào đâu? TNS tiểu bang California cũng phải đứng ngoài nắng cầm điện thoại di động tìm nơi “chúng nó” họp để phản đối. Người ta ký kết hiệp ước một nơi đi biểu tình một chỗ. Đứng ngoài nắng vài tiếng cho thư giãn chân tay sau 7, 8 giờ ngồi xe buýt cho vui mà thôi. Trên đường từ Sacramento về quận Cam, nghe tin hợp tác thương mại để phát triển kinh tế cho tiểu bang nói riêng và nước Mỹ nó chung mà lại buồn hơn cha chết: “VC đã ký hợp đồng với Sacramento tại trường đại học Davis.” Vài người buồn nhưng triệu người vui vì có lợi tức, kinh tế gia đình thêm thu nhập. Giới tiêu thụ có thêm hàng để mua và thị trường cạnh tranh làm giá hạ rẻ hơn. Sao bọn CCCĐ này ngu thế nhỉ, làm TNS như thế thì làm để làm gì? Bà này gốc Tàu, không biết có gốc gác gì với Trung Quốc không? Nghi quá.

Còn thành phố Westminster là đất vàng đất bạc gì mà làm eo làm sách cấm treo cờ CHXHCNVN. Sao không bắt chước Sacramento kiếm tiền bù vào mức thâm thủng. Nghe nói, Thị trưởng họ Tạ sợ thành phố sẽ giao thương với Việt Nam như Garden Grove vừa buôn bán với Trung Quốc nên vội thai nghén nghị quyết 8.1 để chặn đường?

Nhưng thuở đời từ sau ngày Hoa Kỳ hủy bỏ cấm vận và tái lập bang giao với Việt Nam từ tháng 7/1995 đến nay là 21 năm có bao giờ cờ nước Việt Nam mang ra treo tại thành phố này chưa? Câu trả lời là chưa? Nếu chưa thì tại sao phải làm nghị quyết cấm? Lá cờ mang cả hồn thiêng sông núi, cả một tiếng gọi non sông phải được treo tại nơi đáng treo; một chỗ đầy trang trọng và phải được mọi người kính cẩn nghiêm trang. Đâu phải là cờ đuôi nheo như tượng đài Trần Hưng Đạo hay cờ đèn kéo quân mà vác hêt nơi này nơi kia trong góc phố Bolsa.

Đây là bằng chứng trống đánh xuôi kèn thổi ngược, trong khi ông Thị trưởng mị dân bằng lập luận ngược ngạo lá cờ máu là cờ của khát máu, độc tài không dân chủ thì ông TQL Eddie Manfro lại nói như sau:

KBCHN: Lưu ý những tấm hình được chụp lại từ kênh youtube Phố Bolsa TV. Cám ơn nhà báo Vũ Hoàng Lân. 

cam_co_002

cam_co

Câu hỏi hay của VHL

cam_co_001

Có liên quan đến pháp luật

cam_co_004Không bị bt như ông Thị trưởng Tạ Đức Trí nói đâu nhé

cam_co_005

“Trưng bày” và treo cờ làm lễ  treo cờ là 2 vấn đề khác nhau

cam_co_006

Nếu có treo cờ đỏ sao Vàng thì sao? Cảnh sát không được quyn bt nghe chưa Tạ Đức Trí

cam_co_007

Lại hỏi hay: “Không bt thì làm gì để chế tài?”

cam_co_008

Ý nói Tu chính Án số 1 (FirstAmemdment) của Hoa Kỳ.

First Amendment

cam_co_009

Nhưng xác nhận thành phố sẽ không trưng bày trong phạm vi Westminster

cam_co_010

Nếu cá nhân trưng bày trong thành phố Westminster thì sao?

cam_co_011

Cảnh sát chỉ khuyến cáo nên đi chỗ khác, không hề có chuyện bt đưa lên máy bay trục xut v Việt Nam 

cam_co_012

Tuyệt đôi không thể bt người đó được

cam_co_013

Được quyn làm chuyện đó. Vậy nghị quyết là gì? cam_co_014

Thành phố ra nghị quyết cứ ra, nhưng người dân làm thì cứ làm nghe buồn cười nhưng ông nói đúng đấy

cam_co_015

Hỏi khó quá VHL ơi. Thôi để cho Tạ Đức Trí nói láo không ngượng miệng trả lời. 

Hãy tôn trọng danh dự người lính VNCH


KBCHN

Một buổi diễu hành của những người ghiền biểu tình đã được tổ chức tại quận Cam ngay trong khoảng trống nhỏ bên hông tiệm cơm chay của nhà báo Lý Kiến Trúc. Buổi biểu tình thất bại từ hình thức đến nội dung và ngay từ lúc họp bàn tổ chức.

Continue reading “Hãy tôn trọng danh dự người lính VNCH”

Hãy nhìn những gì ông THIỆU làm


TRƯƠNG MINH HÒA
Câu nói trở thành tục ngữ thời đại:” đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn kỷ những gì cộng sản làm” được một số người cho là của tổng thống đệ nhị Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu, rõ ràng là ông nói trên hệ thống truyền thanh quốc gia từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau, tuy nhiên nếu đích thực ông Thiệu nghĩ ra câu đó, thì ông không phá nát quân đội, hứa hẹn ở lại chiến đấu, hay ít ra cũng khí tiết như cụ phó tổng thống Trần Văn Hương, là” hạ sĩ danh dự” như tác phong hơn cả trung tướng Nguyễn Văn Thiệu.

Hãy trở về để thấy và tin vào sự thật


QĐND – Trong suốt 36 năm trước khi trở về quê hương lần đầu tiên, Tổng biên tập kiêm nhà báo Việt kiều Nguyễn Phương Hùng của trang web hải ngoại kbchn.net thừa nhận, đó là quãng thời gian ông mù tịt thông tin về tình hình đất nước và đã không ít lần tham gia các cuộc biểu tình chống đối Việt Nam ở Mỹ. Nhưng sau lần đầu trở về quê hương, ông đã thay đổi hẳn cách nhìn về Việt Nam. Chia sẻ với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, ông Hùng đã tâm sự nhiều câu chuyện trong hành trình “trở về” nguồn cội…

Continue reading “Hãy trở về để thấy và tin vào sự thật”

Hoặc mầy chết hoặc tao chết!


Lữ Giang
Cuộc “cách mạng hoa lài” hay mùa xuân A-rập” mà nhiều người Việt chống cộng mong ước sẽ đem lại tự do dân chủ cho các nước A-rập và sau đó đến Việt Nam, bây giờ đang phủ bóng đen xuống bất cứ nơi nào nó đặt chân tới, từ Iraq qua Ai Cập đến Lybia. Và khi nó tới Syria thì thật khủng khiếp, nó đưa nhân loại trở lại thời trung cổ. Tại đây cuộc thánh chiến đã bùng nổ và người Tây Phương đang ngồi nhìn người Hồi Giáo giết nhau và giết bất cứ những ai không “đồng loại” với họ. Khi mở cuộc tấn công vào trung tâm mua sắm Westgate ở thủ đô Nairobi, Kenya, “góa  phụ áo trắng” Samantha Lewthwaite đã ra lệnh: “Cứ ai không thể đọc kinh Koran là bắn”!

Từ Agent Orange tới Isoprothiolane


 
camvan-giaoduc-vietnam1_copy_copy_copy

Hoá chất chôn dười lòng đất của CP Nicotex – Ảnh: GDVN

 

Agent Orange và chiến tranh

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, người Mỹ đã sử dụng chất diệt cỏ, làm rụng lá cây rừng trong khuôn khổ Chiến dịch Ranch Hand nhằm làm cho quân đội của Việt Cộng không còn nơi trốn tránh.

Hoá chất màu da cam (Agent Orange) là một chất lỏng trong và tên “da cam” xuất phát từ màu của những sọc vẽ trên các thùng phuy dùng để vận chuyển. Thực chất bao gồm “chất xanh” (Agent Blue, cacodylic acid), “chất trắng” (Agent White, hỗn hợp 4:1 của 2,4-D và picloram), “chất tím” (Agent Purple) và “chất hồng” (Agent Pink).

Ví mục đich quân sự nên chất độc da cam chỉ được rải xuống các khu rừng, không sử dụng những nơi con người có cuộc sống bình thường ở vùng hạ lưu, đồng bằng.

Agent Orange được dùng trong những năm từ 1961 đến 1971. Đến năm 1971, Agent Orange không còn được dùng để làm rụng lá nữa, nhưng loại 2,4-D vẫn còn được sử dụng để làm diệt cỏ, còn  2,4,5-T bị cấm dùng tại Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác.

Con số của  các cơ quan y tế ở Việt Nam ước tính khoảng 400 ngàn người đã bị giết hoặc tàn tật, khoảng 500 ngàn trẻ em sinh ra bị dị dạng, dị tật bởi chất độc hóa học này. Hội Chữ Thập đỏ Việt Nam ước lượng khoảng 1 triệu nạn nhân đã bị tàn phế hoặc bệnh tật vì chất độc da cam.

Liên quan đến chất độc này đã có những vụ kiện tụng đòi bồi thường thiệt hại, của các cựu chiến binh Mỹ và của cả nạn nhân Việt Nam.

Năm 1984, phiên tòa của quan tòa Jack Weinstein đã phán quyết 7 công ty hóa chất Mỹ bồi thường 180 triệu đôla cho các cựu chiến binh Mỹ, nhưng bác bỏ trách nhiệm về tác hại của chất diệt cỏ mà họ đã cung cấp cho quân đội.

Ngày 31/01/2004, Hội Nạn nhân Chất độc da cam/dioxin Việt Nam (The Vietnam Association of Victims of Agent Orange/Dioxin) đã kiện hơn 30 công ty Mỹ, đòi bồi thường hậu quả do chất hóa học này gây ra.

Ngày 10/03/2005, quan tòa Jack Weinstein (thuộc Tòa án Liên bang tại quận Brooklyn) đã bác đơn kiện, phán quyết rằng những đòi hỏi của đơn kiện không có cơ sở pháp luật. Agent Orange đã không được xem là một chất độc dưới luật quốc tế vào lúc Hoa Kỳ dùng nó, Hoa Kỳ cũng không bị cấm dùng để diệt cỏ và những công ty sản xuất hoá chất không có trách nhiệm về cách sử dụng của chính quyền.

Ngày 7/04/005 phía Việt Nam tiếp tục gửi đơn kháng cáo lên Tòa Phúc thẩm của Mỹ đòi thay đổi quyết định của tòa sơ thẩm. Tòa Phúc thẩm Khu vực 2 tại Manhattan vào tháng 2/2007 đã giữ nguyên phán quyết của Tòa sơ thẩm.

Hậu quả của chấât độc da cam vẫn còn là chủ đề gây tranh cãi trong quan hệ Mỹ-Việt. Tuy nhiên phía Mỹ đã thông qua viện trợ nhân đạo để giúp đỡ trẻ em Việt Nam khuyết tật và dành hàng chục triệu đô hỗ trợ những người được cho là nạn nhân.

Hoá chất độc hại tràn ngập lãnh thổ

Từ khoảng hơn một thập niên nay, thực phẩm nhiễm độc có nguồn gốc Trung Quốc tràn ngập cả nước, từ thành thị tới nông thôn.

Không có gì liên đới tới đồ ăn, thức uống mà không có nguy cơ bị dính dáng tới hoá chất độc hại. Ngay tại nông thôn là nơi sản xuất cũng bị thao túng. Nông dân trồng cây, nuôi súc vật mà không dám dùng vì được nuôi trồng, chăm bón bằng các loại hoá chất từ Trung Quốc.

Trên báo chí nhan nhản các báo động đỏ về thực phẩm. Dân Việt Nam dẫu biết vậy, nhưng khuất mắt trông coi, biết dùng cái gì khi bất khả kháng, không còn sự lựa chọn nào khác, mặc nhiên chấp nhận đưa bệnh tật vào cơ thể.

Điểm một ít các đề mục trên báo chí ta cũng đã thấy mức độ thật khủng khiếp, rùng rợn. “Thịt heo siêu nạc: cực độc“, “Thịt bò: ướp bằng thuốc tẩy bồn cầu“, “Cà phê đểu: rất độc hại“, “Bắp luộc bán dạo thơm ngon nhờ hoá chất và pin“, “Kinh hoàng làm giá bằng hoá chất, người sản xuất không dám ăn“, “Hạt hướng dương Trung Quốc: chứa chất teo não“, “Bóc trần công nghệ sản xuất hạt dưa ăn dễ ung thư“, “Sởn gai ốc thạch dừa Bến Tre nấu bằng phân bón và nước sông rạch“, “Men rượu Trung Quốc gây chết người“, “Rung động bia trộn hoá chất ướp xác” …

Với bài viết khá cụ thể, tờ Giáo Dục Việt Nam còn “điểm lại những vụ thực phẩm đầu độc người tiêu dùng“.

Hàng hoá và hoá chất được đưa qua Việt Nam từ Trung Quốc đã lọt dễ dàng qua các cửa khẩu bằng đường buôn bán tiểu ngạch và nạn hối lộ. Trong xã hội Việt Nam giờ đây đạo đức là thứ quá xa xỉ. Chạy theo đồng tiền, con người đã nhắm mắt làm liều, bất chấp mọi chuẩn mực lương thiện, sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi. Có ngờ đâu rằng, ý thức nông cạn và thất đức này sẽ huỷ hoại nòi giống, tiêu diệt tiềm năng sức khoẻ của cả dân tộc.

Báo cáo của Viện Nghiên cứu Phòng chống Ung thư Việt Nam cho hay, mỗi năm, số bệnh nhân mới mắc ung thư là 150 ngàn người, trong đó có 75 ngàn người tử vong! Tỷ lệ ung thư ở VN hiện nay cao nhất thế giới. “Hàng ngày, người dân phải ăn những loại thực phẩm bị tẩm độc bởi những loại hóa chất độc hại từ Trung Quốc”, báo cáo viết.

Hôm nay: Cypermethrin và Isoprothiolane

Các dự án, quy hoạch không ngừng phát triển. Nơi nào có các chung cư siêu sang, khách sạn, siêu thị, casino mọc lên là nơi đó có vấn đề với môi trường, đặc biệt các nhà máy. Nước thải của nhà máy cứ thế xả thẳng ra sông, tạo nên những dòng sông chết, như sông Thị Vải, sông Nhuệ, sông Lô, sông Vàm Cỏ Đông, v.v… Ngay cả sông Đồng Nai, nguồn nước cung cấp cho đô thị Sài Gòn hay sông Hồng, nguồn nước của Hà Nội, cũng chẳng thoát.

Vì mục đích làm ăn trục lợi, chạy theo lợi ích trước mắt, bỏ qua bài toán hoạch định lâu dài về môi sinh, đang là vấn nạn lớn của cả nước Việt Nam. Điển hình nhất có lẽ là CP Nicotex Thanh Thái ở Thanh Hoá. Công ty này với đầy đủ ý thức về sự độc hại của hoá chất công nghiệp, vẫn cố ý giết người bằng cái chết từ từ, ngắc ngoải, đau đớn, ngay trên địa bàn hoạt động của mình.

Theo kết quả kiểm định tại Trung tâm kiểm định thuốc bảo vệ thực vật phía Bắc (Cục Bảo vệ thực vật) tại mẫu chất thải, phát hiện chất Cypermethrin là thuốc trừ sâu độc nhóm II vượt tiêu chuẩn cho phép 9.276 lần so với quy định tại QCVN 15: 2008. Cũng trong mẫu chất thải còn phát hiện chất Cypermethrin vượt tiêu chuẩn 7.719 lần. Trong các mẫu đất cũng phát hiện chất Cypermethrin vượt 63,2 lần cho phép; chất Isoprothiolane là thuốc trừ sâu độc nhóm III vượt tiêu chuẩn 37,8 lần”, theo tờ VnExpress…

Núi hoá chất gần 5 tấn này đã được chôn xuống lòng đất, thẩm thấu vào đất và mạch nước ngầm, gây ô nhiễm nghiêm trọng một thời gian dài cho các khu vực xung quanh, số người mắc bệnh và chết do ung thư tăng lên chóng mặt.

Theo tổng hợp kết quả điều tra, khảo sát tương đối đầy đủ, người bị mắc bệnh hiểm nghèo trong địa phương từ tháng 7/1997 đến nay tại 10 thôn, toàn xã Yên Lâm đã có 957 trường hợp mắc các loại bệnh khác nhau. Trong đó: 142 người mắc bệnh ung thư, 160 người mắc các bệnh viêm đường hô hấp, 223 người mắc bệnh thần kinh, 127 người mắc bệnh liên quan đến thai nghén, 115 người mắc bệnh tiêu hóa, 56 người mắc bệnh về mắt… Trong đó có 162 người đã chết”.

Ngày 30/8, công an tỉnh Thanh Hóa đã có quyết định đình chỉ hoạt động của CP Nicotex Thanh Thái 30 ngày kể từ ngày 30/8 đến hết ngày 29/9/2013 để xác minh, làm rõ các hành vi vi phạm pháp luật bảo vệ môi trường. Ủy ban Nhân dân cũng có quyết định xử phạt trên 421 triệu đồng, nhưng không thấy nói số tiền này có được sử dụng vào việc bồi thường thiêt hại hay không. Dù sao chăng nữa thì cũng chỉ khoảng trên 20 ngàn đôla, quá ư nhỏ bé so với sự mất mát của người dân và hiểm hoạ còn tiếp tục.

Ông Lê Văn Cuông, nguyên đại biểu Quốc hội tỉnh Thanh Hóa, nói: “Vụ việc phải được xử lý nghiêm để làm bài học cho những đơn vị khác, chứ không thể chỉ phạt hành chính 421 triệu đồng là xong!”.

Tôi cũng tin rằng, việc làm của CP Nicotex Thanh Thái phải được xem xét dưới góc độ hình sự. Đây không đơn thuần chỉ là sự tắc trách mà là tội ác. Hy vọng nó sẽ được đưa ra toà án xét xử một cách minh bạch và thoả đáng.

Kết luận

Có dân tộc nào bất hạnh như dân tộc Việt Nam không? Triền miên khói lửa chiến tranh. Sau 40 năm hoà bình, chưa xử lý hết hậu quả của nó, chất độc màu da cam vẫn là nỗi ám ảnh, thì ngay lập tức phải đối mặt với vô vàn hoá chất độc hại khác. Từ Trung Quốc. Từ lối làm ăn bất lương. Nửa thế này sẽ là hậu quả của “cuộc chiến” thời bình.

© Lê Diễn Đức – RFA

COC giải quyết tranh chấp Biển Đông?


Cập nhật: 14:59 GMT – thứ năm, 26 tháng 9, 2013

Asean muốn tìm thống nhất về tranh chấp Biển Đông, nhưng bên trong cũng còn khác biệt
Asean và Trung Quốc lần đầu tiên đã tiến hành “tham vấn chính thức” ở cấp quan chức cao cấp về việc xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).
Cuộc họp diễn ra trong hai ngày 14 và 15/9 tại thành phố Tô Châu, Trung Quốc.
COC được cho là bước đi nâng cao của Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), có thể bổ sung cơ chế nhằm ngăn ngừa xung đột.
Tuy vậy, nhiều nhà phân tích nói Trung Quốc không mặn mà với một bộ luật ứng xử có tính ràng buộc, mặc dù cũng đã ký kết với ASEAN bản Tuyên bố DOC năm 2002.

‘Tuần tự tiệm tiến’

Sau khi hội nghị kết thúc, Trung Quốc nói cuộc thảo luận diễn ra “bổ ích”.
Theo phía Bắc Kinh, các bên đồng ý làm theo ý tưởng “tuần tự tiệm tiến, hiệp thương nhất trí, bắt đầu từ nhận thức chung, từng bước mở rộng nhận thức chung và thu nhỏ bất đồng”.
Cuộc họp ở Tô Châu do Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Thái Lan Sihasak Phuangketkeow đồng chủ trì.
Thứ trưởng Thái Lan tuyên bố các nước “đã có mục tiêu rõ ràng làm thế nào để tiến hành thương lượng Bộ quy tắc trong tương lai”.
Nhà ngoại giao Thái Lan nói thêm Asean và Trung Quốc “nhất trí” duy trì không khí tích cực cho tham vấn lần sau, dự kiến tổ chức ở Thái Lan đầu năm 2014.

‘Tiếp tục bàn bạc’

Thứ trưởng Phạm Quang Vinh (đứng) và Ngoại trưởng Philippines (ngồi) ở cuộc họp Asean tại Phnom Penh tháng Bảy 2012
Trong khi đó, truyền thông nhà nước Việt Nam nói phía trước còn nhiều vấn đề “cần phải tiếp tục bàn và giải quyết”.
Asean và Trung Quốc cần phải tiếp tục thực hiện tốt DOC đi đôi với việc quyết tâm xây dựng COC, vì hòa bình, ổn định, theo bản tin trên trang web của Chính phủ Việt Nam.
Người dẫn đầu đoàn Việt Nam tại Tô Châu, Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh, được dẫn lời nói “cần sớm có” COC, mang tính ràng buộc và quy định tổng thể các quy tắc, hành vi ứng xử của các bên.
Một nước khác có tranh chấp gay gắt với Trung Quốc, Philippines, thì thừa nhận không rõ khi nào các bên mới nhất trí về COC.
Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario nói: “Tôi không rõ. Nhưng cũng là tin tốt lành khi nay nó đã chính thức có trong nghị trình.”
“Trung Quốc hẳn phải nhận ra là cần có tiến bộ với COC vì Asean có sự đoàn kết và đồng thuận rất mạnh,” ông nói.
Tuyên bố của các nước liên quan sau cuộc họp Tô Châu cho thấy vẫn chưa có đột phá về triển vọng thành lập Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông.

Lo ngại về COC?

Phân tích trên tạp chí ngoại giao The Diplomat hôm 25/9, cây bút Deep Pal đoán rằng Trung Quốc “dường như đã đồng ý cần có COC về nguyên tắc nhưng chưa sẵn sàng có những điều chỉnh cần thiết để soạn một văn bản có hiệu lực”.
Trung Quốc “đã thành công khi ép buộc và gây sức ép với các nước láng giềng nhờ to xác và quân đội mạnh hơn”.
Theo tác giả, nếu COC có hiệu lực, đường chín đoạn của Trung Quốc trên Biển Đông sẽ “không thể được chấp nhận”.
Nhưng tác giả cũng cho rằng chẳng phải chỉ có Trung Quốc mới muốn trì hoãn về COC.
Nếu bộ quy tắc ứng xử ra đời, toàn bộ các nước tranh chấp chính “sẽ phải biện minh hoặc rút ra khỏi các dự án có lợi ích chiến lược và kinh tế”.

Việt Nam sẽ phải biện hộ cho các dự án dầu khí nếu có COC?
Trong đó có Việt Nam, theo tác giả.
Cây bút Deep Pal nhắc lại các dự án dầu khí của Việt Nam với Nga và Ấn Độ đã liên tục bị Trung Quốc phản đối mặc dù nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
“COC cũng có thể gây ảnh hưởng đến hợp tác quân sự chớm nở giữa Mỹ và Việt Nam cũng như các quan hệ quân sự khác như khoản vay 100 triệu đôla mà Ấn Độ cho Việt Nam để mua tàu tuần tra trên vùng biển tranh chấp.”
Philippines, mới đây vừa chào đón các tàu hải quân Mỹ trở lại sau hai thập niên, “cũng sẽ không chịu từ bỏ những thành quả ngoại giao gần đây”.
Malaysia, tuy cũng đòi chủ quyền ở quần đảo Trường Sa, mới đây nói họ không lo như các nước khác khi Trung Quốc đưa tàu tuần tra vào vùng biển tranh chấp.
Điều này chứng tỏ các nước trong Asean không hẳn thống nhất trong đối sách với Trung Quốc.

n_china_analysis.shtml

Người nổi tiếng hải ngoại đều theo VC?


KBCHN: Đọc xong bài viết này mới biết những người nổi tiếng ở hải ngoại đều nằm vùng hoặc theo VC hết. Trừ những người Việt Tân. Mặc dù chủ đề là CHỤP MŨ VIỆT CỘNG: KHÔNG PHẢI LÀ CÁCH CHỐNG CỘNG! nhưng có nhiều người trong bài viết đã bị “chụp mũ” thế mới vui. 

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: